NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1563: Ở hay đi?
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:28:09
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm thấy vẫn đủ, Lạc Dương đám ăn xin bên ngoài, gọi thêm nhiều món mang cho họ. Chưởng quầy và tiểu nhị đều ngớ , nhưng nghĩ đến việc Giang công t.ử là trả tiền, Lạc Dương gọi càng nhiều thì quán càng lợi, nên họ hăng hái phục vụ, hận thể bưng hết đồ ăn thức uống còn trong quán . Việc khiến những thực khách khác tròn mắt kinh ngạc. Có vài lân la đến bắt chuyện với Lạc Dương để dò hỏi thế, nghĩ rằng nếu là công t.ử nhà đại gia nào đó thì bám cành cao, nửa đời lo cơm áo.
Lạc Dương kéo họ xuống cùng ăn! Quyết tâm quét sạch bàn tiệc mới thôi. Ăn uống no say, còn gói ghém nhiều đồ mang về, cuối cùng mới vác cái bụng tròn vo bước khỏi khách điếm.
Thỏa mãn hết sức!
Tại một lầu đối diện, Giang Tân tầng cao thu hết hành động của Lạc Dương tầm mắt. Nhìn cái dáng vẻ vác bụng nghênh ngang của , thật khiến ngứa mắt. Giang Tân chỉ khẽ.
Trên tay từ lúc nào thêm một chiếc quạt, nhẹ nhàng phe phẩy. Trời thu se lạnh, chẳng bộ tịch quạt cái nỗi gì!
Ngồi đối diện là mấy gã đàn ông say khướt lúc nãy, giờ tỉnh rượu phần nào. Tên béo trắng cau mày, khó hiểu hỏi: "Này Giang Tân, cái tên đó rốt cuộc là ai mà đến cả ngươi cũng nể mặt vài phần?"
Người bên cạnh cũng hùa theo: " đấy, là ai ? Ở Yên Kinh từng gặp, trông cũng ngông cuồng lắm."
"Giang Tân, hình như ngươi sợ ."
Sợ?
Giang Tân gập quạt , đám bạn: "Ta sợ , mà là nể mặt Ôn tướng quân."
Hả? Mọi ngơ ngác . Ai mà Ôn gia, ai Ôn tướng quân! Hiện nay thế lực lớn nhất trong triều chẳng là Ôn gia và Tô gia ?
Tên béo trắng hỏi: "Ý là ? Sao dính dáng đến Ôn tướng quân?"
Giang Tân chậm rãi giải thích: "Kẻ đó tên là Lạc Dương, từng gặp ở Ninh An sơn trang. Hắn là cận bên cạnh Ôn tướng quân, còn giúp chứng minh sự trong sạch cho Thế tử, coi như là ân nhân cứu mạng của Thế t.ử một nửa. Các ngươi xem, như chúng đấu ? Đối đầu với chẳng khác nào đối đầu với cả Ôn gia và Thế tử? Điểm chúng thể bừa, kẻo rước họa ."
Nghe xong, ai nấy đều kinh hãi!
Bọn họ đúng là vụ án đó, một tên nhóc vô danh tiểu giúp Thế tử. ngờ là cái tên dáng vẻ lưu manh chắn mặt Liễu Vân Yên !
Đám thở phào nhẹ nhõm: "Giang Tân, may mà ngươi mặt giải vây, nếu thì bọn gặp rắc rối to . Ôn gia và Thế tử, chúng chẳng dây nổi ai cả."
Từ khi Vương Hoài c.h.ế.t, cái hội cũng phần tiêu điều, như rắn mất đầu !
Giang Tân theo bóng lưng Lạc Dương, : "Dù thì thêm bạn bớt thù, huống hồ lưng là Ôn gia. Nếu thể kết bạn, chúng cũng coi như gián tiếp quan hệ với Ôn gia ."
Có dội ngay gáo nước lạnh: "Ta thấy chuyện hôm nay, chắc nghĩ !"
"Vạn sự đều thể!" Giang Tân tự tin.
...
Tiểu Bát chống cằm chồm hổm trong sân, ngóng trông mòn mỏi. Không Lạc Dương , chỉ đợi.
Đang định chạy đầu ngõ xem thì thấy Lạc Dương về! Tay xách nách mang bao nhiêu là đồ, còn cả mấy vò rượu!
"Ca, thế?"
Lạc Dương tuy ăn uống no say một trận nhưng mặt mày vẫn ủ rũ. Hắn dúi đống đồ tay Tiểu Bát: "Đồ ngon đấy, tranh thủ lúc còn nóng ăn ."
Nghe thấy đồ ngon, mắt Tiểu Bát sáng rực lên. Cậu nhóc vội vàng đón lấy. Toàn là đùi gà, đùi vịt, sơn hào hải vị và các loại bánh trái. Tiểu Bát ôm đống đồ ăn ngấu nghiến ngay trong sân, còn Lạc Dương thì phịch xuống bậc thềm, bắt đầu uống rượu.
"Ca, hôm qua uống nhiều thế , uống nữa là c.h.ế.t đấy." Tiểu Bát nhai nhồm nhoàm quan tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1563-o-hay-di.html.]
Lạc Dương bỏ ngoài tai, tiếp tục uống. Rượu thơm quá, hương rượu bay khắp sân. Tiểu Bát ăn uống thỏa thuê, nhận ca ca hình như tâm sự, bèn cầm cái đùi gà tới hỏi: "Ca, vui ?"
"Không ."
"Có vì... chuyện Kỷ cô nương ?"
"..."
"Thực đừng buồn, nếu hai duyên thì nhất định sẽ gặp thôi."
"..."
Đối phương trả lời và ném cho một cái lườm sắc lẹm!
Tiểu Bát lo cho thật lòng, tiếp tục hỏi: "Ca, gì chứ, trong lòng thực sự nhớ thương Kỷ cô nương ?"
Tiểu Bát tuy đầu óc chậm chạp nhưng ngốc, chuyện xảy suốt thời gian qua đều thấy cả. Cộng thêm với Lạc Dương bao nhiêu năm, ít nhiều cũng hiểu tâm tư của .
Nghe , Lạc Dương tu thêm ngụm rượu, quàng tay qua vai Tiểu Bát, hỏi: "Tiểu Bát ! Đệ thấy ca ngốc ?"
"Huynh đương nhiên ngốc , là thông minh nhất mà từng gặp." Tiểu Bát trả lời đầy tự hào. Trong lòng , Lạc Dương là nhất.
Lạc Dương khẩy, đặt vò rượu xuống: "Vậy xem, chúng nên tiếp tục ở đây ?"
"Ở đây á?"
"Bây giờ Kỷ cô nương , ca theo . Nếu , chúng . Nếu ở , chúng ở ."
Nếu là đây, Tiểu Bát chắc chắn . Dù cũng thích nơi lắm, đông , rộng lớn nhưng tù túng như cái lồng chim khổng lồ. ở một thời gian, thấy cũng . Thời tiết , lo cơm áo, đông vui náo nhiệt, khí trong lành. Đâu như ở Chu Tân Thành, ngày nào cũng bão cát mịt mù, nước cát, cơm cũng cát. Yên Kinh thì khác, đồ ăn thức uống ê hề, mỗi ngày một món trùng lặp. Quen thì thấy ở đây cũng .
Nghĩ , c.ắ.n một miếng đùi gà : "Ca, là... chúng cứ ở . Dù cũng chắc tìm Kỷ cô nương, lỡ như tỷ đây tìm chúng thì ? Huynh thấy đúng !"
Chuẩn cơm nấu! Rời cũng chắc gặp Kỷ Vân Thư.
Lạc Dương suy nghĩ một hồi, đặt vò rượu xuống, ngửa mặt than trời, lẩm bẩm: "Ở ? Đi ở?"
Ở thì thể quan. Không ở thì về cuộc sống . Mà Chu Tân Thành thì về nữa , Hổ gia chắc giờ vẫn đang lùng sục khắp nơi, về đó khác nào nộp mạng! Không về Chu Tân Thành thì đưa Tiểu Bát phiêu bạt chân trời góc bể, sống cuộc đời nay đây mai đó, tương lai mịt mờ thể đoán .
Tiểu Bát thấy đăm chiêu, hỏi: "Ca, tính ?"
"Haizz!" Lại một tiếng thở dài thườn thượt.
"Ca?"
"Đệ đừng hỏi nữa, để nghĩ kỹ ." Nói , Lạc Dương xách vò rượu, lảo đảo trong nhà.
Rốt cuộc là ở ở? Vấn đề suy nghĩ cho thật thấu đáo.
Tiểu Bát bóng lưng , trong lòng cũng thấy sầu theo, gãi gãi đầu ngẩn ngơ một lúc tiếp tục gặm đồ ăn. Cậu một trong sân tự tại bao, thể hiểu tâm trạng rối bời của Lạc Dương lúc .
Lạc Dương giường, đôi mắt đen láy chằm chằm tấm màn đỉnh đầu, dòng suy nghĩ trôi về mấy tháng . Cái đêm đầu tiên gặp Kỷ Vân Thư! Từng cảnh tượng lướt qua trong đầu, in sâu tâm trí. Từ Chu Tân Thành đến đây, giữa họ xảy bao nhiêu chuyện, và trong quá trình đó, trái tim cũng dần dần chìm đắm...
, cuối cùng cũng xác định lòng : Hắn thích Kỷ Vân Thư mất ! Thích đến mức mỗi nụ , cái cau mày của nàng đều lay động từng dây thần kinh của ! Vui vì niềm vui của nàng, buồn vì nỗi buồn của nàng, lo lắng vì sự lo lắng của nàng...