NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1566: Tìm Ôn Tòng

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:32:14
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung bắt gặp ánh mắt nàng bèn bước tới, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, chẳng chút cảm xúc d.a.o động nào, khiến cảm thấy xa cách vài phần.

Kỷ Vân Thư thấy bình an vô sự, nỗi lo trong lòng cũng buông xuống, nàng hỏi: "Chàng ?"

"Ta vẫn luôn ở đây."

Vẫn luôn ở đây? Ý là ? Kỷ Vân Thư khẽ nhíu mày, đầy thắc mắc, mong chờ một câu trả lời.

Cảnh Dung dường như giải thích, chỉ im lặng.

"Tô phái tìm khắp nơi, rốt cuộc ? Chàng một lời như thế, lo lắng lắm ?"

"Ta , vẫn luôn ở đây, từng rời ."

"Chưa từng rời ? Nói là chuyện bắt đến Thúy Duyệt Các đều cả ?"

Cảnh Dung chọn cách im lặng, coi như ngầm thừa nhận.

"Nếu đều cả, tại mặt cứu ?" Kỷ Vân Thư cau chặt mày, thực sự hiểu rốt cuộc là chuyện gì đang xảy . Ánh mắt đầy nghi hoặc chằm chằm mắt Cảnh Dung, cho rõ ràng.

Cảnh Dung nghiêng bước vài bước, dừng một gốc cây trong sân. Đôi mắt đen láy sâu thẳm vô định, lời nghẹn nơi cổ họng hồi lâu mới thốt : "Ta chỉ là một chuyện thực sự nghĩ thông suốt, nên một tĩnh tâm . Biết của Thúy Duyệt Các ý hại nàng nên mới định hiện . Huống hồ... chẳng Tô tướng quân tìm thấy nàng ?"

Câu cuối cùng của vẻ chua chát.

Kỷ Vân Thư bóng lưng , chậm rãi bước gần. Vẻ mặt khó hiểu ban đầu giãn , khóe miệng thoáng nét như như : " hy vọng tìm thấy , là ."

"Chỉ sợ nếu nàng thực sự lạc, thể tìm thấy nàng chỉ Tô tướng quân thôi."

"Chàng ghen ?" Kỷ Vân Thư buột miệng thốt câu đó.

Lưng Cảnh Dung khẽ run lên một cái, nhất thời cứng họng. Ghen? Mình mà ghen ? Không thể nào!

Ánh mắt khẽ d.a.o động, tay cầm kiếm cũng vô thức siết chặt thêm, : "Đừng tùy tiện suy đoán tâm tư của , !"

"Hà tất tự lừa dối ?"

"Ta nữa, !" Cảnh Dung , nàng với ánh mắt nghiêm túc, rõ ràng rành mạch: "Nàng sống c.h.ế.t liên quan gì đến . Dù đây chúng từng xảy chuyện gì, đó đều là chuyện quá khứ . Cho dù thực sự nhớ tất cả, thì chúng cũng thể như xưa nữa. Ta chỉ ..."

Lời còn hết, Kỷ Vân Thư lao lòng . Ôn chặt lấy . Vùi mặt lồng n.g.ự.c rắn chắc .

Cảnh Dung sững , định đưa tay đẩy nàng thì...

Nàng : "Ta quản nhiều như thế, cũng nghĩ nhiều như thế. Chàng là Cảnh Dung, là đợi bấy lâu, tìm bấy lâu. Trong lòng , ai thể thế , cả đời cũng sẽ ai khác. Cho dù năm bảy lượt đẩy cũng cả, vẫn sẽ ở bên cạnh . Dù , cũng sẽ theo. Cả đời , thậm chí đời đời kiếp kiếp đừng hòng rời xa ."

Tương tự, nàng cũng rõ ràng rành mạch, từng câu từng chữ đều chắc nịch.

Đối với những lời Cảnh Dung , nàng buồn cũng chẳng giận. Một phần vì quen , từ khoảnh khắc tìm thấy Cảnh Dung, nàng con đường của họ sẽ vô cùng gian nan. nàng chuẩn sẵn sàng tất cả. Mặc kệ đối phương đẩy thế nào, mặc kệ gì, nàng cũng sẽ mặt dày bám riết lấy , đừng hòng đẩy nàng .

Một trang nam t.ử như Cảnh Dung, dù tự nhủ rằng thể yêu con gái mắt thêm nữa, nhưng dù trong lòng kháng cự đến , lời nghiêm khắc thế nào, cuối cùng Kỷ Vân Thư, tất cả đều vô thức tan biến như làn khói nhẹ.

Có lẽ, dù quên sạch quá khứ, nhưng trong vô thức, yêu phụ nữ "đeo bám" mất . Chỉ là... bản thừa nhận mà thôi.

Kỷ Vân Thư ngẩng đầu cằm , đôi mắt đen láy long lanh như trời, gò má ửng hồng, nàng : "Chàng cứ như , rõ ràng trong lòng lo lắng cho hơn ai hết, nhưng cứ chịu thừa nhận! Là ? Hay là đủ ? Lại khiến cảm thấy khó xử như khi đối diện với !"

"..."

"Thực cần suy nghĩ nhiều thế , chúng về Đại Lâm , ? Ta tin là sẽ tìm ký ức, sẽ nhớ chuyện . Chàng đừng trốn tránh nữa, chúng về , ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1566-tim-on-tong.html.]

Ngay đó, Cảnh Dung đẩy nàng , bước sang một bên, cau mày hỏi: "Nàng thực sự rời khỏi đây ?"

Hả? Kỷ Vân Thư dường như hiểu lắm ý tứ trong lời , hỏi : "Tại hỏi như ?"

Cảnh Dung hít một sâu, thoáng im lặng, ánh mắt trở nên u tối, giọng điệu nghiêm túc: "Nếu thực sự cùng nàng rời khỏi đây, thì những nghi vấn trong lòng nàng sẽ mãi mãi lời giải!"

Quả nhiên, dù trong lòng nàng nghĩ gì, Cảnh Dung cũng luôn thấu. Hắn như một bản thể khác của nàng, nắm bắt rõ tâm tư tình cảm của nàng. Mà trong lòng nàng quả thực nhiều nghi vấn: Ví dụ như đường Tô T.ử Lạc về nước rốt cuộc xảy chuyện gì? Tại đ.á.n.h mất miếng ngọc bội quan trọng như thế? Liệt Nhi ? Và tại giấu chuyện Cảnh Dung cứu sống...

Tất cả chuyện! Đều trở thành những điều nàng thể lý giải nổi. Cũng là những điều Cảnh Dung thể lý giải!

Và nếu họ thực sự rời khỏi đây, thì tất cả những nghi vấn đó sẽ mãi mãi chìm bóng tối.

"Cho nên, đây là lý do cùng ?"

Cảnh Dung giấu giếm suy nghĩ của nữa, với nàng: ", thể bỏ mặc những chuyện theo nàng . Cho dù đồng ý cùng nàng, thì cũng rõ nguyên do trong đó. Nàng cũng những thắc mắc như , thì nên giống như , rõ chân tướng sự việc."

Chân tướng! Hai chữ vẻ nặng nề quá!

Kỷ Vân Thư chọn cách im lặng. Dường như một linh cảm mãnh liệt mách bảo nàng rằng chân tướng là một sự tổn thương chí mạng. Nàng cũng thừa nhận, tuy tất cả, nhưng cũng sợ hãi khi sự thật. Huống hồ trong lòng nàng chỉ Cảnh Dung, những thứ khác đều quan trọng, đến mức ngay cả "chân tướng" cũng thể bỏ qua.

Thực sự nên như !

Lúc nàng mới bừng tỉnh, thần sắc trầm xuống: ", nên rõ chân tướng sự việc."

"Vậy bây giờ, nàng vẫn kiên quyết cùng nàng chứ?"

"..." Nàng hé miệng định nhưng nghẹn lời, cảm giác như đàn ông chiếu tướng .

Cảnh Dung thấy nàng im lặng bèn hiểu suy nghĩ của nàng, : "Nàng hẳn nên chứ?"

Biết ! Nàng nên rõ chân tướng!

Cảnh Dung thấy nàng vẫn gì, bèn bảo: "Trời tối lắm , nàng nghỉ ngơi sớm ." Nói xong định rời ...

"Khoan !"

Bước chân khựng !

Vốn tưởng Kỷ Vân Thư định gì, kết quả nàng buông một câu: "Chàng đưa đến Ôn phủ một chuyến ."

Độ nhảy cóc lớn quá! Vừa còn đang về vấn đề "chân tướng", thoắt cái chuyển sang Ôn phủ? Huống hồ trời muộn thế ! Hơn nữa, Cảnh Dung đây suýt chút nữa lấy mạng Ôn Ngọc, nếu gặp Ôn Ngọc, chắc chắn sẽ nhận , đến lúc đó khó tránh khỏi một trận ác chiến!

Quá mạo hiểm!

mục đích nàng đến Ôn phủ, bèn : "Nàng tìm Ôn Tòng giúp nàng cứu ?"

Kỷ Vân Thư ngạc nhiên khi suy nghĩ của , vì , vẫn luôn ở đây, luôn ở bên cạnh nàng. Nghĩa là chuyện nàng hứa với Hồng Nương sẽ tìm chữa trị cho cô nương Hoa Tranh.

" , nhờ Ôn thần y giúp cứu Hoa Tranh cô nương. Vốn định nhờ Tô giúp, nhưng ngài hiện cung, nhất thời về , chỉ đành để tự một chuyến. để Ôn gia , nên chỉ thể nhờ đưa . Có điều yên tâm, đưa như chút mạo hiểm, đưa đến nơi , sẽ tự nghĩ cách trở về."

Năm xưa Ôn Tòng cứu Cảnh Dung, là ân nhân cứu mạng của ! Chỉ là từ biệt năm xưa đến giờ vẫn gặp .

Cảnh Dung hồi lâu gì, nhưng Kỷ Vân Thư sẽ đồng ý. Kết quả đúng như nàng nghĩ.

Cảnh Dung đồng ý!

Hắn chuồng ngựa dắt một con ngựa, đưa Kỷ Vân Thư tránh tai mắt trong phủ, hướng về phía Ôn phủ mà .

 

Loading...