NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1572: Quyết định

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:42:49
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái Nhi , Chu Dao bước phòng, đập mắt là đôi mắt to tròn đỏ hoe của Liễu Vân Châu. May mà con bé cũng hiểu chuyện, một lúc thôi, cũng chịu ăn vài miếng.

"Yến Kinh lớn lắm ạ?" Liễu Vân Châu hỏi.

"Rất lớn." Chu Dao đáp.

"Vậy nếu tìm thấy tỷ tỷ thì ?"

"Tuy lớn, nhưng chỉ cần còn ở Yến Kinh thì nhất định sẽ tìm ."

Liễu Vân Châu gật đầu, hít hít cái mũi đỏ ửng.

Ở một diễn biến khác, của Liễu Vân Yên đang lục tung cả phố phường để tìm . Tìm từ hôm qua đến tận hôm nay. Sáng sớm họ báo quan, nhưng vì sắp diễn đại tuyển Hoa khôi nên quan trong nha môn đều dồn hết tâm trí đó, nhân lực cũng điều tuần tra gần hết. Vào thời điểm , chẳng ai thời gian và nhân lực để tìm một cô bé lạc cả.

Có lẽ trong mắt bọn họ, đó chỉ là một đứa trẻ ham chơi tự trốn , giờ tự mò về nhà cũng nên.

Kiều thúc dẫn tìm kiếm khắp thành. Liễu Vân Yên tuy sức khỏe yếu nhưng thấy mãi tin tức thì trong lòng càng thêm lo lắng. Cô bất chấp thể mệt mỏi, nằng nặc đòi ngoài cùng tìm. Tìm một vòng, cơ thể cô rốt cuộc chịu nổi nữa.

Nha Lê Nhi thấy sắc mặt cô ngày càng tái nhợt, vội vàng dìu cô một y quán.

Sau khi châm cứu và uống một bát thuốc, cô mới dần dần hồi phục.

Dù những nốt mẩn đỏ mặt lặn bớt, cô vẫn đeo mạng che mặt. Một là vì bộ dạng thật sự tiện gặp , hai là dọa khác sợ.

Trùng hợp , một tên gia nhân của Thúy Duyệt Các cũng bốc thuốc. Vừa đưa đơn t.h.u.ố.c cho tiểu đồng, đầu thì bắt gặp Liễu Vân Yên đang đó.

Mạng xanh che mặt. Tóc dài như suối.

Đôi mắt sáng ngời, trong veo lấp lánh khiến chỉ một là nhớ mãi.

Tên gia nhân sững sờ!

Người chẳng lẽ là cô nương bắt hôm nọ? Sao ở đây thế !

Hắn nhận nhầm cô là Kỷ Vân Thư.

kỹ thì dường như . Hắn cố căng mắt thêm vài nữa mới xác định cô gái đeo mạng che mặt quả thực Kỷ Vân Thư.

Lê Nhi phát hiện sự khác thường tiên, sang thì chạm ngay ánh mắt của tên gia nhân . Cô rùng một cái.

Hả?

Bị phát hiện, tên gia nhân vội thu ánh , sang hối thúc tiểu đồng bốc thuốc.

Liễu Vân Yên vẫn hiểu chuyện gì, hỏi: "Sao thế?"

Lê Nhi hất cằm về phía tên gia nhân, nhỏ: "Tiểu thư, tên kỳ lạ lắm, cứ chằm chằm chúng ."

"Hửm?" Liễu Vân Yên theo, ánh mắt dừng tên gia nhân, quan sát một chút thu , : "Chắc em nhầm , chúng quen ."

"Vừa nãy đúng là cứ chằm chằm về phía , tiểu thư ... Ừm... cũng thể là thấy tiểu thư xinh nên mới thôi."

"Đừng linh tinh."

Liễu Vân Yên nhẹ nhàng mắng yêu. Cô trúng độc hủy dung, giờ mặt mũi nốt đỏ, xinh nỗi gì? Không dọa c.h.ế.t khiếp là may lắm .

Tiểu đồng trong y quán bốc t.h.u.ố.c xong, tên gia nhân cầm lấy rời .

Lê Nhi cũng dìu Liễu Vân Yên về khách điếm nghỉ ngơi. Hai đường cứ cảm giác như kẻ bám theo lưng, nhưng đầu thì chẳng thấy gì. Cộng thêm qua tấp nập phố nên chẳng thể rõ ai ai.

Đợi khi chân họ bước khách điếm, tên gia nhân của Thúy Duyệt Các mới lén lút ló , ngó nghiêng trong khách điếm một hồi lâu mới bỏ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1572-quyet-dinh.html.]

...

Lạc Dương suy nghĩ lâu.

Nên ở Yến Kinh? Hay là rời khỏi nơi ?

Cuối cùng cũng đưa quyết định. Đẩy mạnh cửa, hét lớn trung: "Ông đây quyết định !"

Tiểu Bát từ bếp , tay còn cầm cái màn thầu, thấy tiếng hét thì giật b.ắ.n , màn thầu tay suýt rơi xuống đất. Cậu bé vội chạy tới, lo lắng hỏi: "Ca, thế?"

Lạc Dương ánh mắt kiên định, đầy hoài bão, nắm chặt lấy tay Tiểu Bát, giọng hào hứng: "Tiểu Bát, ca quyết định ."

"Quyết định cái gì?"

"Quyết định ở , ở Yến Kinh, đồng ý với tên họ Ôn Thái Thường Tự quan."

Tiểu Bát cũng mong , bèn toét miệng, giấu nổi vui mừng, mắt sáng long lanh: "Thật hả? Thật sự ở ? Tốt quá ! Ca, chúng nên ở . Đệ tin nhất định sẽ nên chuyện lớn ở chốn Yến Kinh ."

Lạc Dương cũng hừng hực ý chí, vỗ ngực: "Đương nhiên ! Tuy bây giờ chỉ là một chức quan tép riu ở Thái Thường Tự, nhưng chỉ cần tiểu gia nỗ lực, sớm muộn gì cũng leo lên chức Thái Thường Tự Khanh. Đến lúc đó xem ai còn dám coi thường chúng ."

" , ca nhất định ."

Trong lòng Tiểu Bát, Lạc Dương là thần, là trời, là tin tưởng nhất.

Lạc Dương thu dọn qua loa khỏi cửa, lãng phí thời gian thêm nữa, bèn chạy một mạch đến Ôn phủ. Hắn rõ ý định của cho họ .

Ôn Triệt là việc cực kỳ hiệu quả. Chỉ nửa canh giờ khi Lạc Dương nhận lời, Ôn Triệt cho đến Thái Thường Tự, mang về giấy bổ nhiệm và một bộ quan phục.

"Ngươi cứ nghỉ ngơi một ngày, sáng sớm mai là thể đến Thái Thường Tự nhậm chức ."

Lạc Dương bộ quan phục mặt, phấn khích, mong chờ chút thấp thỏm. Hắn nuốt nước bọt hỏi: "Thái Thường Tự rốt cuộc là cái gì? Ta chẳng sách vở gì nhé, khoản lách thì thôi bỏ , nếu bắt cầm bút ghi chép gì đó... thì chẳng khác nào lấy mạng ."

Ôn Triệt : "Ngươi yên tâm, những chuyện rõ với Thái Thường Tự Khanh . Ngươi nhận chức xong mấy việc đó . Thái Thường Tự chủ yếu phụ trách tế lễ và điển lễ. Ngươi văn thì chút việc chân tay, mấy chuyện tế lễ, điển lễ kiểu gì chẳng cần dùng đến như ngươi."

Lạc Dương lập tức hiểu : "Ý ngươi là... bảo cu li ?"

"Đương nhiên là ."

"Vậy rốt cuộc là gì?"

"Đợi mai ngươi đến Thái Thường Tự thì tự khắc ." Ôn Triệt rõ, nhưng trong lời dường như ý gì xa.

Lạc Dương nghĩ bụng, nếu thực sự là một cái hố to thì cùng lắm ông đây nữa! Người còn g.i.ế.c chắc?

Ôn Triệt cũng quên nhắc nhở: "Ngày là đại tuyển Hoa khôi của Yến Kinh, khắp nơi trong thành dạo đều lính tuần tra, canh phòng nghiêm ngặt. Bản ngươi cũng chú ý một chút, đừng gây chuyện, nếu chẳng những liên lụy bản mà còn liên lụy đến cả Ôn gia chúng ."

Lạc Dương cũng hứng thú với vụ tuyển chọn Hoa khôi , bèn trưng bộ mặt hóng hớt hỏi: "Cái vụ Hoa khôi cơ cấu hết ?"

"Tự dưng ngươi hỏi cái gì!"

"Thì hỏi chơi thôi, ?"

Ôn Triệt bàn nhiều: "Sao ngươi ? Chuyện do Lễ bộ phụ trách, nhúng tay ."

"Quan bao che cho , cùng một giuộc cả, chẳng lẽ ngươi ngóng ?"

"Không ."

Lạc Dương lầm bầm một câu "Chán phết", hỏi: "Hôm đó, xem ?"

...

 

Loading...