NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1575: Cái quan này, ông đây không làm nữa!

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:42:52
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạc Dương trợn tròn mắt.

"Đình trưởng, hóa chỉ là cái chức quan tuần tra?"

Lương Minh chỉ bộ quan phục : "Ngươi mặc cả áo , chẳng lẽ còn giữ chức gì ?"

Khoảnh khắc , Lạc Dương chỉ thấy trán nổi đầy vạch đen.

Hắn vốn tưởng rằng Ôn Triệt tìm cho chức quan to tát gì, nhưng ít nhất cũng phẩm cấp chứ! Bây giờ thì , hóa là lưu ngoại, phẩm cấp. Đến quan tép riu cũng bằng!

Hắn nghiến răng kèn kẹt, nắm chặt tay, sắc mặt khó coi vô cùng.

Lương Minh thấy sắc mặt đúng lắm, bèn hỏi: "Ngươi thế? Nếu những gì ngươi hiểu cả thì bây giờ thể việc , phía còn đống đồ cần sắp xếp, đang thiếu ."

Đối với Lạc Dương, lời chẳng khác nào một cái tát mặt.

Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, quyết định: Không nữa!

"Ông đây ở Chu Tân Thành cũng gọi là một tay m.á.u mặt, đến cái đất Yến Kinh thành kẻ chạy vặt, coi ông đây là cu li thật đấy ?" Hai lỗ mũi khói, mồm miệng lẩm bẩm đầy tức tối: "Được lắm cái tên họ Ôn , là báo đáp , hóa ném cho cái việc nhục nhã thế , tìm ngươi tính sổ mới ."

Lương Minh rõ câu , nhưng rõ mồn một cái giọng điệu chê bai chức Đình trưởng của . Trong lòng Lương Minh cũng bốc hỏa, nhưng nghĩ cũng là do Ôn tướng quân gửi gắm, ngoài mặt thể quát tháo, đành : "Lạc Dương, ngươi đừng thấy chức quan nhỏ, cơ hội thăng tiến lớn lắm đấy. Chỉ cần ngươi việc nhanh nhẹn, thỏa đáng, tương lai chắc chắn sẽ thăng quan. Hơn nữa, bao nhiêu Thái Thường Tự còn cửa ! Dù nữa cũng hơn cái chức quan canh cổng thành."

Tốt cái con khỉ!

Lạc Dương chẳng thèm năng gì, đầu chạy thẳng khỏi Thái Thường Tự. Lương Minh gọi với theo cũng !

lúc các đồng liêu trong nha môn tới thấy cảnh , ai nấy đều ngơ ngác, huých tay Lương Minh đang ngán ngẩm hỏi: "Chuyện gì thế? Tên chẳng mới đến nhận chức ? Sao hộc tốc chạy ngoài? Gây họa gì ?"

Lương Minh đảo mắt: "Rước ông Phật sống , cái miếu nhỏ chứa nổi."

"Là ?"

"Hắn là do Ôn tướng quân giới thiệu đấy."

Người vỡ lẽ: "Hóa là con ông cháu cha."

"Chứ còn gì nữa."

" mà, Ôn tướng quân chống lưng, xếp cho cái chức Đình trưởng nhỉ?" Thật khó hiểu.

Lương Minh hừ một tiếng: "Thân tín cũng dăm bảy loại mà!" Nói phất tay áo bỏ .

Lạc Dương hầm hầm lao khỏi Thái Thường Tự, cái áo bào xanh mà ngứa cả mắt. Con hải mã vốn sống động giờ biến thành cái gai trong mắt . Hắn hậm hực cởi phăng cúc áo, hận thể xé nát bộ đồ .

Người của Ôn Triệt phái đưa vẫn đang đợi bên ngoài, thấy đùng đùng nổi giận thì vội chạy hỏi: "Lạc công tử, ngài thế ?"

Không hỏi thì thôi, hỏi chẳng khác nào châm kim quả bóng bay.

Bùm một cái nổ tung!

Lạc Dương tức đến nổ phổi, đẩy mạnh vai nọ: "Cái tên họ Ôn đang chơi ? Hay là đang sỉ nhục ? Đình trưởng? Nói thì lắm, tưởng quan to lắm ở Thái Thường Tự! Hóa cũng chỉ là thằng cu li chạy vặt. Ông đây đang đầu rồng bắt đuôi gà? Tưởng dễ bắt nạt lắm hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1575-cai-quan-nay-ong-day-khong-lam-nua.html.]

Người nọ ngớ , vội khuyên: "Lạc công tử, ngài đừng nóng..."

"Đừng nóng? Sao mà nóng cho ? Ít cũng cứu mạng tên họ Ôn , nếu vác t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương từ khoang thuyền lên thì Ôn gia các xong đời !"

"Chuyện ..."

"Không ngờ các đối xử với ân nhân cứu mạng như thế , thế lúc mặc kệ cho xong, đỡ để hôm nay các sỉ nhục."

Tức đến đỏ cả mắt, cởi phăng cái áo xanh ném thẳng , nhảy lên xe ngựa quát lớn: "Món nợ , tính cho nhẽ với tên họ Ôn."

Người ngoài xe cầm bộ quan phục, mặt lúc xanh lúc trắng. Biết là chuyện to !

Nửa canh giờ , xe ngựa đến Ôn phủ. Ôn Triệt việc quan trọng nên nhà.

Chỉ Ôn Ngọc ở đó!

Hai vốn hiềm khích, Ôn Triệt ở bên can ngăn, cuộc "đàm phán" ắt hẳn sẽ tóe lửa.

Lạc Dương ném thẳng bộ quan phục xuống mặt Ôn Ngọc, hùng hổ chất vấn: "Đây là cách các báo ơn đấy ? Một cái chức Đình trưởng cỏn con ở Thái Thường Tự, còn là lưu ngoại, đến chức quan tép riu cửu phẩm cũng bằng. Các coi là cái gì? Định dùng cái để đuổi khéo hả? Lạc Dương dù gì cũng là trang nam t.ử hán đại trượng phu, ở Chu Tân Thành ai mà tiếng! Bây giờ thì , ngoài mặt thì chụp cho ông đây cái mũ cao, thực chất là đang sỉ nhục ông. Nói trắng , cái đám quan các chỉ là lũ ch.ó thấp, m.á.u lạnh vô tình! Rõ ràng là coi thường ."

Hắn chỉ thẳng mặt đối phương mà mắng xối xả một trận.

Ôn Ngọc lúc mới chuyện. Hắn vốn còn đang đoán xem đại ca kiếm cho Lạc Dương chức gì, hóa là Đình trưởng lưu ngoại.

Hắn rót chén , chậm rãi uống một ngụm : "Lạc Dương, vì chuyện của ngươi mà chạy vạy ít. Chức quan tuy nhỏ nhưng trách nhiệm lớn, sắp xếp cho ngươi vị trí chắc chắn là lý do, về nhất định lợi cho ngươi."

"Lý do? Có lợi?" Lạc Dương gác một chân lên ghế, dáng lưu manh chợ búa: “Họ Ôn , ngươi đừng quên, là ân nhân cứu mạng của ngươi, là ân nhân của cả nhà họ Ôn! Không , ngươi thể yên đây ?"

", thừa nhận, ngươi quả thực là ân nhân của Ôn gia."

"Thế mà các đối xử với ân nhân như đấy ? Bắt Đình trưởng, cu li cho khác sai vặt?"

Sắc mặt Ôn Ngọc trầm xuống, ánh mắt sắc lẹm Lạc Dương. Hắn đặt chén xuống, dậy : "Lạc Dương, chuyện nào chuyện đó. Lúc ở thuyền ngươi cứu một mạng, ân tình ghi nhớ cả đời. Ngươi cứu t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương, Ôn gia cũng ghi nhớ cả đời! ngươi cũng đừng quên, lúc ngươi trói kéo lê sa mạc hành hạ suốt nửa tháng trời, nếu mạng lớn thì lúc đó c.h.ế.t . Chuyện nể mặt Kỷ cô nương so đo với ngươi, nhưng nghĩa là nó từng xảy . Ngươi tính sổ, thôi, chúng tính cho rõ ràng."

"Ngươi định tính sổ với đấy ?"

"Không tính sổ, , chuyện nào chuyện đó!"

Lạc Dương khẩy, phất tay: "Được, ông đây bất cần đời, cái quan , ông nữa!"

Dáng vẻ vô cùng dứt khoát!

Ôn Ngọc dửng dưng: "Được, ngươi thì thôi. Ta còn tưởng Lạc Dương ngươi thực sự là trang hảo hán, hóa cũng chỉ là con rùa rụt đầu."

Cái gì? Rùa rụt đầu?

Lạc Dương trợn mắt, tức điên , quát lên: "Ngươi bảo ai là rùa rụt đầu? Ngươi nữa xem!"

...

 

Loading...