"Phế vật!" Khâu Thục gào lên.
Nha vội vàng nhặt cuốn danh sách đất lên, lặng lẽ đặt lên bàn, dám ho he nửa lời. Đầu cúi gằm xuống đất.
Khâu Thục tức đến phát , mắt vằn tia máu, cơn giận vẫn nguôi. Rõ ràng thỏa thuận với Chu Dao xong xuôi, chỉ cần cô tham gia, chắc chắn sẽ nhờ quan hệ đó mà lọt qua vòng sơ tuyển. Giờ tỷ tỷ cô cấm cản, đối với cô còn khó chịu hơn là mất mạng.
Hơn nữa, đại tuyển Hoa khôi ba năm cô vì đủ tuổi nên thể tham gia, giờ vất vả lắm mới đến tuổi cập kê, nếu năm nay thi, đợi thêm ba năm nữa. Đến lúc đó lấy chồng , còn thi thố gì nữa?
Càng nghĩ càng tức!
Cô hét mặt nha : "Đồ vô dụng, cút ngoài!"
Nha sợ cô chuyện dại dột nên chần chừ lui , lí nhí khuyên: "Tiểu thư, đừng giận, Hoàng hậu nương nương chắc chắn là cho , đừng hại thể. Hơn nữa, ván đóng thuyền , là tiểu thư bỏ qua ạ."
"Ngươi mà cũng dám với bổn tiểu thư như thế !" Khâu Thục túm lấy tóc nha : “Một con tiện tỳ nhỏ nhoi, tin cắt lưỡi ngươi ?"
Cơn đau từ da đầu truyền đến khiến gương mặt nha nhăn nhúm , giọng mếu máo: "Tiểu thư tha mạng."
"Cút!"
Nha quỳ sụp xuống đất, rạp xuống thấp, : "Nô tỳ tiểu thư đang giận, cũng nên đa miệng, nhưng tiểu thư vẫn giữ gìn sức khỏe ạ!"
Lửa giận trong lòng Khâu Thục đang cháy phừng phừng, vốn dĩ càng khuyên càng bốc hỏa, đằng con nha còn sợ c.h.ế.t cứ lao đầu họng súng.
"Cút! Còn cút, bổn tiểu thư lấy mạng ngươi ngay bây giờ."
"Tiểu thư..."
"Người !" Khâu Thục hét lớn ngoài.
Lập tức hai tên gia nhân canh cửa chạy , thấy một nha đầu tóc rũ rượi quỳ đất, còn tiểu thư nhà thì đang bốc hỏa. Thật đáng thương!
Hai tên gia nhân cũng chẳng dám ho he.
Khâu Thục lệnh: "Lôi con nha đầu sống c.h.ế.t ngoài vả miệng năm mươi cái, cắt lưỡi nó ném ngoài cho !"
Hả!
Hai sững sờ, ái ngại, quả thực mệnh lệnh dọa cho khiếp vía.
Nha trợn tròn mắt, hồn xiêu phách lạc, kịp cầu xin tha mạng ngất lịm . Vốn định vài lời ngon ngọt an ủi tiểu thư, ai ngờ mỗi câu lúc đều là tự tìm đường c.h.ế.t.
Khâu Thục đá mạnh đùi nha một cái: "Còn lôi ngoài!"
"Dạ ." Hai tên gia nhân dám nhiều lời, vội vàng khiêng ngoài.
Khâu Thục vốn sức khỏe yếu, qua một trận lôi đình , sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Dường như xả hết giận, cô bắt đầu đập phá đồ đạc trong phòng. Phàm là thứ gì đập đều cô đập cho tan tành!
Suốt cả đêm, ai dám khuyên can, ngay cả cha Khâu Thục cũng . Trong lòng lửa, xả hết khỏi.
Trời sáng, Khâu Thục quả nhiên bình tĩnh hơn nhiều, đống đồ đạc nát vụn trong phòng, cô bao giờ thấy sảng khoái đến thế!
Hôm nay là ngày đại tuyển Hoa khôi của thành Yến Kinh, trời còn sáng tiếng pháo nổ đì đùng bên ngoài. Phố lớn ngõ nhỏ đều náo nhiệt hẳn lên.
Khâu Thục bình tâm trạng, sai trang điểm chải chuốt cho . Bởi vì, cô đến Tái Tiên Lâu. Dù tham gia thi, cô cũng cam tâm, nhất định đến xem cho bằng .
Sau một hồi trang điểm tỉ mỉ, sắc mặt nhợt nhạt che bằng lớp phấn son, cô còn đặc biệt mặc bộ y phục chuẩn cho cuộc thi Hoa khôi. Nhìn qua cũng thấy nhan sắc tầm thường.
Ra khỏi cửa, cô kiệu thẳng đến Tái Tiên Lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1578-ngay-dai-tuyen-hoa-khoi.html.]
Cùng lúc đó...
Lý Thời Ngôn kiếm một chỗ ở Tái Tiên Lâu, bộ y phục phong độ ngời ngời chuẩn xuất phát.
Tiểu Lộ T.ử chạy thì thầm: "Thế tử, chuẩn xong hết , kiệu đang đợi ở cửa ."
Vì Khang Định Hầu hạ lệnh cấm túc, cho ngoài, nên Tiểu Lộ T.ử cũng lén lút sắp xếp thứ.
Lý Thời Ngôn liếc : "Cũng may là nuôi báo cô ngươi."
Tiểu Lộ T.ử hề hề, ngó ngoài lo lắng: " Hầu gia dặn cho ngài ngoài, giờ trong sân là , Thế t.ử ngoài kiểu gì?"
Lý Thời Ngôn sớm kế hoạch, hất hàm về phía cái rương lớn trong phòng, vẻ lão luyện : "Lát nữa ngươi ngoài gọi , bảo họ khiêng cái rương cửa ."
"Cái rương á? Thế t.ử định gì?"
"Ngươi nghĩ ?"
"Tiểu nhân ngu dốt, hiểu ạ." Tiểu Lộ T.ử ngơ ngác.
Lý Thời Ngôn với vẻ chỉ tiếc rèn sắt thành thép, lườm cháy mắt giơ tay cốc mạnh đầu một cái: "Ngươi ngốc hả!"
Tiểu Lộ T.ử ôm trán: "Tiểu nhân..."
"Lát nữa trốn trong rương, bảo họ khiêng rương cửa , thế chẳng !"
Nghe , Tiểu Lộ T.ử bừng tỉnh đại ngộ, mắt sáng lên: "Hóa là , vẫn là Thế t.ử thông minh, tiểu nhân nghĩ nhỉ."
"Đừng lải nhải nữa." Lý Thời Ngôn nhíu mày, ghé tai dặn dò vài câu, giục: “Được , nhanh lên."
"Vâng ạ." Tiểu Lộ T.ử khom lưng .
Trong sân vẫn đầy rẫy canh gác như hôm qua, những cặp mắt dán chặt cửa như xuyên thủng cả cánh cửa.
Tiểu Lộ T.ử bộ tịch hắng giọng : "Thế t.ử bảo trong phòng rương sách cũ, các ngươi cử vài khiêng cửa ."
Đám , cuối cùng ba bước theo Tiểu Lộ T.ử phòng.
Trong phòng thấy Lý Thời Ngôn , chỉ thấy rèm giường buông xuống, lờ mờ bóng giường. Còn cái rương thì đặt ngay cạnh giường!
Tiểu Lộ T.ử : "Các ngươi nhẹ tay chút, Thế t.ử còn đang ngủ."
"Vâng."
Ba tên gia nhân rón rén đến bên giường, đang định hợp sức khiêng cái rương lên thì một tên vô tình liếc chiếc giường rèm che kín. May mà Tiểu Lộ T.ử lập tức chắn ngay mặt, hối thúc: "Đừng lung tung, mau việc , nếu Thế t.ử dậy mà các ngươi xong việc thì liệu hồn đấy."
"Dạ ."
Ba tên gia nhân tính nết Thế t.ử nhà , vội vàng việc. Cái rương nặng, khiêng lên khá vất vả.
"Sao cái rương nặng thế nhỉ?" Không ai buột miệng một câu.
Tiểu Lộ T.ử : "Toàn là sách vở, đương nhiên là nặng , đừng lải nhải nữa, nhanh lên."
Dưới sự thúc giục của , mấy hì hục khiêng cái rương đến cửa đặt xuống. Ai nấy mồ hôi nhễ nhại, tay đỏ ửng. Hoàn phát hiện Lý Thời Ngôn đang trốn bên trong.
Đợi đám gia nhân khuất, Tiểu Lộ T.ử ngó nghiêng xung quanh vội vàng mở nắp rương . Lý Thời Ngôn suýt thì c.h.ế.t ngạt trong đó!
...