Thò đầu khỏi rương, Lý Thời Ngôn thở hắt một dài. Mồ hôi vã đầy trán. E là nhốt thêm một lúc nữa thì c.h.ế.t ngạt trong rương mất.
Tiểu Lộ T.ử hỏi: "Thế tử, ngài chứ?"
Lý Thời Ngôn cảnh giác quanh, thấy ai phát hiện, vội chỉnh y phục, lệnh cho Tiểu Lộ Tử: "Bản Thế t.ử , ngươi mau dắt xe ngựa tới đây."
"Vâng!"
Hai lén lút khỏi cửa , xe ngựa đợi sẵn cách đó xa. Phu xe thấy bèn đ.á.n.h xe gần.
Lý Thời Ngôn lên xe chợt nhớ điều gì, dặn phu xe: "Khoan đến Tái Tiên Lâu, Tây thị ."
Tiểu Lộ T.ử thắc mắc: "Thế tử, ngài Tây thị gì? Đại tuyển Hoa khôi tổ chức ở đó."
"Ta đón Lạc Dương, đưa cùng xem."
Lần Lý Thời Ngôn uống rượu với Lạc Dương đến toạc cả vết thương, khiến Khang Định Hầu nổi trận lôi đình, cấm túc cho khỏi cửa, còn cắt cử hơn mười gia nhân canh chừng ngày đêm, nếu thì họ cũng chẳng cần dùng đến khổ nhục kế chui rương thế .
Nên Tiểu Lộ T.ử lo lắng Thế t.ử và Lạc Dương ở cùng sinh chuyện, vội can ngăn: "Thế tử, là thôi đừng tìm Lạc công t.ử nữa, nhỡ ..."
"Nhỡ cái gì?"
"Chúng lén, để lộ, nhỡ Thế t.ử và Lạc công t.ử uống rượu, để Hầu gia thì... cái mạng nhỏ của tiểu nhân coi như xong đời." Tiểu Lộ T.ử rốt cuộc vẫn sợ c.h.ế.t. Dù Lý Thời Ngôn là Thế tử, tội to đến mấy cũng c.h.ế.t , còn thì khác, phận tớ nhỏ bé, chủ t.ử g.i.ế.c dễ như giẫm c.h.ế.t con kiến.
Lý Thời Ngôn vốn cố chấp, đời nào chịu lời khuyên của Tiểu Lộ Tử, bèn lườm cháy mắt: "Lắm mồm! Bản Thế t.ử bảo tìm Lạc Dương là tìm, ngươi còn lắm chuyện nữa ném xuống sông cho cá ăn bây giờ!"
"..." Tiểu Lộ T.ử im bặt ngay tức khắc.
Xe ngựa nhanh chóng đến chỗ ở của Lạc Dương, nhưng nhà. Chỉ Tiểu Bát đang cho thỏ ăn trong sân.
Lý Thời Ngôn hỏi: "Lạc Dương ?"
Tiểu Bát , vội vứt cây cải thảo tay , chùi hai tay , miệng còn nhai dở củ cà rốt, lồm cồm: "Đại ca từ sáng sớm ."
"Đi ? Đi ?"
Tiểu Bát lắc đầu: "Không ."
"Nghĩ kỹ xem nào."
"Ừm... hình như là cái Tự gì đó?"
"Tự gì?" Lý Thời Ngôn hiểu nó gì!
Tiểu Bát c.ắ.n thêm miếng cà rốt, vênh mặt đắc ý: "Đại ca giờ quan , là quan lớn, quan ở cái Tự gì đấy, oai phong lắm!"
Lý Thời Ngôn suýt rớt cả hàm: "Làm quan á?" Lông mày nhíu tít !
Tiểu Bát gật đầu lia lịa: " thế, giờ đại ca quan, chúng sẽ ở Yến Kinh. Huynh bảo đợi quan to hơn chút nữa thì đổi chỗ ở rộng hơn, đến lúc đó..."
Thằng bé thao thao bất tuyệt.
Lý Thời Ngôn như vịt sấm, lười tiếp, phất tay áo: "Thôi thôi, đừng nữa! Tóm ngươi bảo Lạc Dương về thì đến Hầu phủ tìm một chuyến."
"Vâng."
Lý Thời Ngôn , Tiểu Bát tiếp tục cho thỏ ăn. Chẳng lọt tai lời Lý Thời Ngôn dặn ?
Lý Thời Ngôn xe ngựa, tìm Lạc Dương đành một đến Tái Tiên Lâu.
...
Lúc , Tái Tiên Lâu đông nghẹt . So với năm, Hoa khôi năm nay náo nhiệt hơn hẳn. Chỗ từ tầng một đến tầng ba gần như kín chỗ. Quan trong triều hầu hết ở tầng hai, mục đích của họ là để đảm bảo cuộc thi công bằng, tránh gian lận, toạc là giám sát. Còn tầng ba đa phần là đám công t.ử bột và con nhà danh gia vọng tộc, chủ yếu đến để chiêm ngưỡng dung nhan mỹ nhân.
Các quan viên Lễ bộ túc trực ở hậu thất Tái Tiên Lâu, chỉ chờ đến giờ lành là bắt đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1579-la-ta-nho-nham.html.]
Bên ngoài Tái Tiên Lâu, từng cỗ kiệu dừng cửa, bước xuống đa phần là các công t.ử và tiểu thư nhà giàu.
Trong đó một cỗ kiệu màu hồng, hai bước xuống.
Một là Chu Dao. Một là Liễu Vân Châu.
Liễu Vân Châu Tái Tiên Lâu trang hoàng lộng lẫy mắt, hỏi Chu Dao: "Tỷ tỷ ơi, đây là thế?"
Chu Dao dịu dàng đáp: "Đây là nơi tổ chức đại tuyển Hoa khôi."
"Chúng đến đây gì? Tỷ tỷ giúp em tìm tỷ tỷ nữa ạ?"
"Bên nha môn mãi tin tức, cũng chẳng tình hình thế nào. Em chẳng bảo tỷ tỷ đến Yến Kinh tham gia đại tuyển Hoa khôi ? Hôm nay tỷ nhất định sẽ tới, chúng trong đợi là sẽ gặp ."
"Thật ạ?"
"Chỉ cần tỷ tỷ đến, nhất định sẽ gặp ."
Liễu Vân Châu vui sướng vô cùng, đôi mắt xinh cong lên như vầng trăng khuyết.
Chu Dao đang định dắt cô bé trong thì thấy một cỗ kiệu ngược chiều dừng .
Là kiệu của Khâu phủ!
Khâu Thục ăn mặc vô cùng lộng lẫy, bước xuống kiệu thu hút sự chú ý của .
Theo lý mà , cô tham gia thi Hoa khôi thì đến Mỹ Nhân Các trong Tái Tiên Lâu chuẩn từ sớm chứ? Sao giờ ở đây? Chẳng lẽ kiêu ngạo đến mức ?
Khâu Thục cũng thấy Chu Dao, yểu điệu bước tới, nhếch mép khẩy: "Hôm nay gió chiều nào thổi thế ? Mọi năm Chu tiểu thư bao giờ đến đây hóng hớt, năm nay đến ?"
Giọng điệu chua ngoa châm chọc! Hoàn khác hẳn vẻ khúm núm nịnh nọt khi nhờ vả Chu Dao đây.
Chu Dao cũng quen với giọng điệu của cô , bèn đáp: "Ta đến đây việc cần ."
"Có việc?" Khâu Thục liếc Liễu Vân Châu: “Đừng bảo là đưa con ranh con đến thi Hoa khôi đấy nhé?"
"Cô hiểu lầm ."
"Hừ."
Chu Dao hỏi ngược : " Khâu cô nương, lẽ cô ở bên trong chứ? Sao giờ mới tới? Thông thường các cô nương dự thi đều đến các bên trong chuẩn mà."
Không nhắc thì thôi, nhắc đến chọc đúng chỗ đau của Khâu Thục.
Cô cố nén nỗi cay đắng trong lòng, vẫn trưng bộ mặt kiêu ngạo, nhướng mày nhạt: "Mấy cái cuộc thi dung tục bổn tiểu thư hứng thú."
" đó cô còn nhờ ..."
"Cô bậy bạ cái gì! Ta nhờ cô bao giờ?" Khâu Thục lập tức cắt ngang lời nàng.
Tuy đó cô đúng là nhờ vả, mong dựa quan hệ của Chu Dao để lọt qua vòng sơ tuyển, nhưng giờ thi nữa, tự nhiên thể chịu lép vế.
Chu Dao ngốc, hiểu ngay ý đối phương nhưng tiện vạch trần mặt , chỉ : "Là nhớ nhầm."
"Vậy thì cô nhớ cho kỹ ."
"..." Chu Dao cạn lời, chẳng đôi co với cô nữa, : "Vậy phiền Khâu cô nương nữa, đây."
Dứt lời, nàng dắt Liễu Vân Châu .
Khâu Thục theo bóng lưng nàng, hiểu trong lòng càng thêm bực bội, cục tức cứ nghẹn ở ngực. Cô vung tay áo, cũng hậm hực !
...