Cơ thể Cảnh Dung đè lên vai cô, sức nặng khiến cô cũng trĩu xuống theo.
"Cảnh Dung? Cảnh Dung?"
Cô gọi mấy tiếng nhưng thấy trả lời. Một lúc , cô chống hai tay lên bờ vai rộng của , đẩy dựa vách đá phía .
Có lẽ vết thương hở quá lâu, cộng thêm động tác gắng sức dậy ban nãy của Cảnh Dung, khiến tình trạng tồi tệ hơn nhiều.
Cô chần chừ nữa, túm lấy vạt áo , dùng sức xé một mảnh, thấm ít nước sương trong ống tre, nhẹ nhàng lau vết thương cho Cảnh Dung, lấy hết vụn gỗ bên trong . Mảnh vải trắng nhanh chóng m.á.u nhuộm đỏ.
Cô nhai nát lá Bát Quỷ T.ử đắp lên vết thương, xé thêm một mảnh vải từ áo băng bó cho , đó mặc áo cho .
Động tác nhanh nhẹn dứt khoát!
Có lẽ do t.h.u.ố.c phát huy tác dụng kích thích vết thương đau nhói, khiến Cảnh Dung lờ mờ tỉnh trong cơn đau. Mày kiếm nhíu chặt, rên rỉ vì đau.
"Cảnh Dung? Ngài thấy ?"
"Lạnh!"
Đôi môi tái nhợt thốt một chữ.
Kỷ Vân Thư mới phát hiện đang run bần bật. Không kịp suy nghĩ nhiều, cô cố sức kéo cơ thể nặng nề của Cảnh Dung gần đống lửa hơn, lấy chiếc áo khoác đắp cho lúc nãy mặc cho .
vì trong hang vốn lạnh, vết thương nhiễm hàn khí theo m.á.u lan khắp , khiến cơ thể bắt đầu rét run. Run cầm cập ngừng!
"Lạnh!"
Hắn vẫn mê man kêu lạnh.
Kỷ Vân Thư , trong lòng nóng như lửa đốt, c.ắ.n môi, hai tay nắm chặt vạt áo.
Một ý nghĩ chợt nảy ! Do dự hồi lâu...
Cuối cùng, cô hạ quyết tâm: "Ngài cứu , thể để ngài c.h.ế.t."
Dứt lời, cô cởi áo Cảnh Dung , cũng cởi áo ngoài của , dang tay ôm chặt lấy cơ thể Cảnh Dung, trùm y phục lên cả hai.
Khác với những , đây là cô và Cảnh Dung mật nhất. Thậm chí còn mật gấp trăm so với lúc môi chạm môi!
Mùi hương nam tính đặc trưng vờn quanh chóp mũi cô, cũng như ánh mắt , tựa hồ là loài hoa túc khiến cô tham luyến rời. Tiếng tim đập mạnh mẽ của Cảnh Dung vang lên bên tai cô từng hồi, như đ.á.n.h vỡ màng nhĩ, khiến tim cô cũng đập loạn như bão tố.
Thứ cảm xúc tham lam dè dặt khiến cô bắt đầu thấy sợ hãi! Sao thể chứ? Tại cảm giác ?
Cuối cùng, vì quá mệt mỏi, cô cũng dần chìm giấc ngủ chập chờn.
Đến nửa đêm!
Ánh lửa cam đỏ vẫn cháy vượng. Cảnh Dung tỉnh dậy, cảm thấy n.g.ự.c nóng ran. Hắn chẳng nhớ ngủ quên từ lúc nào.
Định giơ tay lên thì thấy cánh tay vật gì đè nặng, cúi xuống , sững sờ.
Kỷ Vân Thư chỉ mặc áo lót, đang trong lòng ! Còn thì cởi trần! Hai ôm ngủ bên đống lửa!
, tin chắc lầm!
Sự kích động và vui sướng dâng trào trong lòng, gần như nhấn chìm cảm xúc, sự kinh ngạc và giác quan của .
Hắn dám cử động, sợ trong lòng thức giấc. Khóe miệng dần nở nụ .
Vân Thư, nếu chỉ là con nhà thường dân, và trong lòng cô Kỷ Bùi thì bao!
Sự mong đợi dâng trào trong lòng, nụ môi càng thêm rạng rỡ. Hắn kìm đưa tay định chạm hàng mi dày của Kỷ Vân Thư, nhưng ngón tay thon dài chạm tới rụt về ngay.
Vì ngủ sâu, Kỷ Vân Thư vẫn đ.á.n.h thức, ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt thâm tình của Cảnh Dung, rực lửa như nung chảy cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-159-muon-co-ngay-bay-gio.html.]
Thần kinh căng thẳng!
Kỷ Vân Thư bật dậy khỏi , vội vàng vơ lấy áo ngoài mặc , nhảy xa cả mét.
Cô , vội vàng giải thích: "Vương gia đừng hiểu lầm, chỉ là ngài hàn khí nhập thể, bất đắc dĩ mới nghĩ cách . Xin Vương gia coi như chuyện gì xảy ."
"Không thể!" Cảnh Dung cô chằm chằm.
Cô giật vì câu trả lời dứt khoát , thẳng mắt .
Cảnh Dung tiếp: "Đã ngủ tức là ngủ . Đợi bổn vương dưỡng thương xong sẽ cưới cô về, thế nào?"
"Không !" Không cần suy nghĩ.
Cô rõ ràng đang cuống, mặt đỏ bừng lên. Nếu nhờ ánh lửa nhập nhoè che bớt một nửa khuôn mặt, chắc chắn Cảnh Dung sẽ thấy gò má cô đang đỏ lựng.
"Tại ?"
Biết rõ còn hỏi.
Kỷ Vân Thư xê một chút, : "Vương gia cần gì khơi nỗi đau trong lòng khác, rõ ràng giữa và ngài chẳng xảy chuyện gì cả."
"Chẳng xảy chuyện gì?"
Giọng Cảnh Dung đầy ẩn ý, nụ nơi khóe miệng thoáng nét tà mị.
Hắn dứt khoát hất tung y phục đang đắp , để trần , cố sức chống tay dậy, từng bước tiến về phía Kỷ Vân Thư.
Nguy hiểm! Nguy hiểm! Phía nguy hiểm!
"Ngài định gì?"
Kỷ Vân Thư nắm chặt áo ngực, dậy lùi . Kết quả vẫn đôi ma trảo tóm , eo kéo mạnh, ép vách đá phía .
Lồng n.g.ự.c trần trụi, rắn chắc của Cảnh Dung hiện mắt cô, tỏa thở d.ụ.c vọng nam tính mãnh liệt.
Kỷ Vân Thư hai tay để , đành buông thõng hai bên nắm chặt thành quyền. Cô mặt , nín thở: "Xin Vương gia tự trọng!"
"Tự trọng thế nào?"
Ngón trỏ và ngón cái của kẹp lấy chiếc cằm thon gọn của Kỷ Vân Thư, nâng lên, buộc cô đối diện với ánh mắt rực lửa của .
"Đã xảy chuyện gì, chi bằng bây giờ xảy chút chuyện . Ở đây yên tĩnh thế , sẽ ai phiền chúng , là..."
Vừa , từ từ cúi xuống, trán chạm trán Kỷ Vân Thư.
Thấy đôi môi mỏng sắp chạm tới, Kỷ Vân Thư lập tức ngoảnh mặt , khiến môi Cảnh Dung chỉ chạm dái tai cô.
Tưởng sẽ bỏ cuộc! Nào ngờ đổi là tiếng thích thú của Cảnh Dung!
"Bổn vương thích cô như thế !"
Giọng điệu mờ ám vang bên tai. Căn tai Kỷ Vân Thư đỏ bừng.
Hai cứ giữ tư thế đó một lúc lâu. Cho đến khi Kỷ Vân Thư chịu nổi nữa, hai tay đẩy lồng n.g.ự.c trần của , định dùng sức đẩy .
...
Ngón tay Cảnh Dung dùng thêm chút lực, xoay mặt cô đối diện với , nhếch mép .
"Vân Thư, bổn vương bây giờ, cô ngay lập tức!"
Dứt lời, hôn xuống.
Môi chạm môi! Cái lạnh lan tỏa những nếp nhăn nhỏ của đôi môi, sự quấn quýt nồng nàn càng lúc càng mãnh liệt!