NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 160: Đàn ông đều là cầm thú

Cập nhật lúc: 2025-12-07 05:40:44
Lượt xem: 216

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảm giác bất ngờ ập đến khiến đầu óc Kỷ Vân Thư trống rỗng.

Cô chỉ cảm thấy cơ thể giam cầm chặt chẽ, cằm Cảnh Dung bóp mạnh nâng lên. Vách đá lồi lõm phía ép lưng đau điếng. cơn đau gần như cảm giác tê dại nhấn chìm .

Khi phản ứng , cô nhanh chóng chống tay lên n.g.ự.c trần của Cảnh Dung, dùng hết sức bình sinh đẩy .

"Khốn kiếp!"

Cô buột miệng c.h.ử.i thề. Ngay đó, cô vung tay tát mặt Cảnh Dung.

Chỉ tiếc, cổ tay Cảnh Dung bắt lấy ngay lập tức, thuận thế ấn lên đỉnh đầu. Lần nữa trở thành con thú giam cầm!

"Buông ." Kỷ Vân Thư gầm lên, nước mắt lưng tròng.

"Cô ghét bổn vương đến thế ?"

"Phải!" Không cần suy nghĩ!

Cảnh Dung cũng giận, khóe miệng còn nở nụ , cô như ngắm một báu vật, xa : "Lúc , cô và đang ở sâu đáy vực, những kẻ lẽ tưởng chúng ngã c.h.ế.t , nhất thời Lang Bạc cũng tìm thấy chúng ."

Nói đoạn, mặt dày sấn tới gần Kỷ Vân Thư.

Kỷ Vân Thư mặt , vùng vẫy vô ích, đành trừng mắt lườm , cố nén những giọt nước mắt tủi .

Đàn ông đều như cả, cởi quần áo là biến thành cầm thú hết! Cảnh Dung cũng ngoại lệ!

Huống hồ lúc đang ở nơi rừng sâu núi thẳm. Dù cô hét rách cổ họng cũng chắc ai thấy.

Cảnh Dung nhếch môi, hít hít mũi ngửi ngửi cổ cô, : "Dù dính mùi bùn đất, vẫn che mùi hương cô, thực sự... quá quyến rũ."

Đồ cầm thú!

"Cảnh Dung, buông ."

"Vừa nãy cô gọi là gì?"

"Buông ."

"Không buông!"

Giọng đột nhiên đanh , vẻ cợt nhả trong mắt biến mất trong tích tắc, đó là ánh sắc bén và đầy giận dữ.

Hắn thẳng chút che giấu, nghiêm giọng: "Cô tự ý đến Lương Sơn, bỏ mặc bổn vương thì thôi , vì bảo vệ cô mà còn thương. Vừa coi như bổn vương đòi chút an ủi cô. Nếu còn , sẽ lột sạch đồ cô, ném lên giường hỉ, mặc sức theo ý ."

Hả? Hóa tên trong lòng vẫn ôm cục tức to đùng nãy giờ. Cơn giận ủ lâu thật!

mà, thủ đoạn đòi an ủi bỉ ổi quá mức . Biết thế cô tìm thuốc, cứ để vết thương của nhiễm trùng mưng mủ cho xong!

Không ! Nếu Cảnh Dung thực sự xảy chuyện, lương tâm cô sẽ yên.

Cô nghiêng mặt, rụt cổ , : "Đã , Vương gia nên buông ?"

"Lưng và cổ tay đau lắm hả?"

"Ừ!" Cô gật đầu, chẳng cần dối, đau thật sự.

Cảnh Dung cô kỹ càng, nghĩ ngợi một chút, định buông tay.

...

Đột nhiên từ bên ngoài hơn mười cầm đuốc xông . Ánh đuốc đỏ rực soi sáng cả hang động như dát vàng, chói mắt.

"Vương gia!"

Tiếng gọi lo lắng của Lang Bạc vang lên. Khi ánh đuốc tiến dần , Lang Bạc rõ cảnh tượng khiến đỏ mặt mắt.

Lúc , chỉ hận thể đào cái lỗ chui xuống đất như con chuột chũi.

Bởi vì... Vương gia nhà đang ở trần, ép chặt một "nam nhân" dáng nhỏ nhắn vách đá, cách giữa hai chỉ mỏng như tờ giấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-160-dan-ong-deu-la-cam-thu.html.]

Nếu Kỷ Vân Thư mặc đồ nữ thì còn đỡ, đằng cô đang cải trang nam giới, kìm kẹp giữa đôi tay cuồn cuộn cơ bắp của Cảnh Dung. Tư thế đó, thực sự quá gợi tình!

Người ngoài , ôi chao đúng là hổ! Chắc hẳn đám thị vệ cùng Lang Bạc trong lòng đang hàng vạn con ngựa cỏ bùn chạy qua!

Chẳng lẽ Vương gia nhà là đoạn tụ?

Các thị vệ đồng loạt mặt , sợ thêm cái nữa sẽ mọc mụt lẹo.

Còn Kỷ Vân Thư thì chỉ đập đầu c.h.ế.t quách cho xong. Tư thế của cô và Cảnh Dung, ai mà chẳng suy diễn lung tung. Cô thực sự cảm thấy đang lên cơn sốt cao nhất cuộc đời. Toàn nóng bừng!

Cảnh Dung thì ung dung, buông Kỷ Vân Thư , cúi xuống nhặt y phục vứt đất lên, từ từ mặc , vẻ mặt bình thản đến lạ.

trong sự bình thản đó mang theo vẻ vui! Đang đêm hôm khuya khoắt, phá hỏng giấc mộng của .

Lang Bạc cúi đầu thỉnh tội: "Vương gia tha tội, thuộc hạ cứu giá chậm trễ."

Cảnh Dung giơ tay, hiệu .

Lang Bạc ngước mắt kỹ, thấy vết thương n.g.ự.c Cảnh Dung, tay cầm kiếm bất giác siết chặt.

"Vương gia, ngài thương?"

"Vết thương nhỏ."

Hai chữ thốt từ miệng Cảnh Dung, lập tức hỏi: "Sao ngươi tìm đến đây?"

"Là Lý công t.ử báo cho thuộc hạ, chỉ là địa hình thung lũng quá phức tạp, thuộc hạ..."

"Lý công tử?" Cảnh Dung khó hiểu.

"Vâng, là vị Lý công t.ử theo chúng từ Du Châu kinh."

Cảnh Dung lúc mới vỡ lẽ. Khi đó trong rừng tối tăm, chỉ đang đ.á.n.h với đám gã áo đen, ngờ là cái đuôi bám dai như đỉa đó.

Ánh mắt lóe lên vẻ sắc lạnh, sang Kỷ Vân Thư, chất vấn: "Sao ở cùng cô Lương Sơn!"

Đại ca , chúng thể tập trung trọng điểm ? Bây giờ quan trọng nhất chẳng là mau rời khỏi đây ?

Kỷ Vân Thư , đáp bừa: "Chỉ là vô tình gặp thôi."

"Vô tình?"

Rõ ràng là tin, giọng điệu còn mang theo sự ghen tuông ngầm!

Kỷ Vân Thư lười giải thích, sang hỏi Lang Bạc: "Vị Lý công t.ử đó ? Hắn chứ?"

Lang Bạc đáp: "Lúc đó ngài thương nặng, cho đưa ngài về chỗ ở , giờ chắc nữa ."

Cô gật đầu. Không hề nhận ánh mắt bất lực của Cảnh Dung đang liếc xéo .

Lúc , Cảnh Dung mặc xong áo lót, lệnh cho Lang Bạc: "Về phủ thôi. Dập đống lửa , cho bảo vệ Kỷ cẩn thận, trong rừng sói hổ báo, đừng để cô tha mất."

"Vâng!"

Cảnh Dung hỏi cô: "Đi ?"

Cô gật đầu.

Cảnh Dung ném chiếc áo khoác của cho cô: "Đêm xuống sương nặng."

Nói xong một câu, bước khỏi hang, nhưng hai bước dừng , nhíu chặt ngươi Lang Bạc.

Lang Bạc lập tức hiểu ý, tiến lên âm thầm dìu ngoài. Nói cho cùng, Cảnh Dung vẫn là vịt c.h.ế.t còn cứng mỏ, rõ ràng thương nổi nhưng ai .

Kỷ Vân Thư ôm chiếc áo khoác ném cho, khoác lên , hít sâu một theo.

Dọc đường, mấy tên thị vệ hộ tống phía và hai bên cô, sợ cô vấp ngã.

nếu thực sự xảy chuyện gì, e là Vương gia sẽ vì "tình lang nhỏ" mà c.h.é.m đầu bọn họ mất.

Cho nên, cẩn thận! Cẩn thận! Phải hết sức cẩn thận!

Loading...