"Dựa việc chuyện liên quan đến sự sinh t.ử tồn vong của hai nhà Ôn, Tô."
Hả?
Cha con Ôn gia đều sững sờ. Tuy khó hiểu nhưng họ nhận sự việc đơn giản.
Ôn lão tướng quân hỏi: "Ý của Kỷ cô nương là , lão phu hiểu lắm."
Kỷ Vân Thư nghiêm mặt giải thích: "Chúng điều tra rõ, kẻ hạ sát thủ ở Nam Tắc và thuyền là của Trảm Cửu Ti! Mà kẻ sai khiến Trảm Cửu Ti... là Dịch Thái phó. Đây là điều chúng tận mắt chứng kiến! Theo lý mà , Dịch Thái phó chẳng lợi lộc gì, thậm chí quá mạo hiểm. Ông là thông minh, sẽ chuyện vô ích, trừ khi... ông việc cho khác. Kẻ giật dây thực sự, tin rằng Ôn lão tướng quân đoán ."
Ba cha con Ôn gia đều hiểu .
Vô cùng kinh ngạc!
Ôn Triệt thốt lên: "Hoàng thượng?"
Chuyện quá nghiêm trọng. Khó mà chấp nhận nổi. Hai nhà Ôn, Tô tận trung báo quốc, Hoàng thượng ...
Để tăng tính thuyết phục, Kỷ Vân Thư tiếp: "Lúc ở Tái Tiên Lâu, cùng phòng với Ôn lão tướng quân, ngoài Khang Định Hầu... còn Dịch Thái phó. Nếu ông tâm, lúc đó thể nhân cơ hội hạ độc."
Ôn lão tướng quân nhớ , mắt nheo : "Lúc đó tiểu nhị mang rượu lên đặt xuống bàn, lão phu bảo mang về, thuận tay đưa rượu... là Dịch Thái phó."
Lúc , trong lòng ông thực sự nảy sinh nghi ngờ.
...
Ôn Ngọc tin: "Nói bậy! Kỷ cô nương, tin nhân phẩm của cô, nhưng cô lôi cả Hoàng thượng , cô đây là tội tru di cửu tộc ? Hơn nữa, tại Hoàng thượng ?"
Ôn Triệt trầm giọng đáp : "Hoàng thượng chúng tàn sát lẫn , để dẹp bỏ thế lực của hai nhà Ôn, Tô trong triều!"
Tàn sát lẫn !
"Ca, tin thật ?"
Ôn Triệt Kỷ Vân Thư: "Kỷ cô nương, cô cho chúng những điều là chúng cứu Tô tướng quân ?"
"Phải, hiện giờ duy nhất cứu Tô là các ."
Ôn Triệt cha : "Cha?"
Ôn lão tướng quân vẫn im lặng. Lời Kỷ Vân Thư tuy khó tin nhưng trong dự liệu. Thế lực hai nhà quá lớn, Hoàng thượng e ngại chèn ép là chuyện sớm muộn, chỉ ngờ dùng thủ đoạn .
Kỷ Vân Thư bồi thêm: "Ta các tin hẳn, nhưng xin lấy tất cả đảm bảo những gì là sự thật. Mong Ôn lão tướng quân tay cứu giúp."
Ôn lão tướng quân siết chặt nắm tay đầu gối, chậm rãi : "Đã đến đây thì lão phu cũng thẳng. Ta thực sự khó Tô T.ử Lạc, dù và cha cũng từng kết nghĩa, vẫn coi nó là hiền điệt! Chính vì nể tình xưa nên mới báo chuyện nó truy sát con lên Hoàng thượng, càng nỡ để Tô gia tuyệt hậu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1600-tao-phan.html.]
Ôn Ngọc lúc mới hiểu, thảo nào cha cho báo lên Hoàng thượng.
Ôn lão tướng quân thở dài: " hiện giờ... muộn ."
Kỷ Vân Thư khó hiểu: "Tại ?"
"Trong đoàn đưa t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương về một kẻ tên Di Duy An. Hắn vốn phạm đày Lăng Đường, nay nhờ công hộ tống mà ở Yến Kinh. Kẻ dã tâm lớn! Không từ chuyện đám thích khách thuyền là do Tô T.ử Lạc phái đến, nên mật báo với Hoàng thượng. Đêm qua Hoàng thượng triệu cung hỏi chuyện, dù nỡ nhưng dám phạm tội khi quân. Hoàng thượng nổi trận lôi đình, giờ chỉ truy cứu tội hạ độc, mà còn cả tội ám sát và hủy hoại t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương. Ba tội lớn, c.h.ế.t là cái chắc."
C.h.ế.t là cái chắc!
Kỷ Vân Thư thót tim: " tất cả đều do Hoàng thượng ngầm sắp đặt mà."
"Kỷ cô nương vẫn hiểu ý lão phu ? Nếu đúng như cô , thì Hoàng thượng đang mượn những cớ để g.i.ế.c Tô T.ử Lạc, ai cứu !"
Giọng ông đầy bất lực.
Cảnh Dung nheo mắt, lạnh lùng : " nếu Tô tướng quân c.h.ế.t, tiếp theo... sẽ là Ôn gia các !"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía .
Cảnh Dung tiếp tục: "Muốn xoay chuyển cục diện, chỉ một cách, đó là hai nhà Ôn, Tô liên thủ!"
Căn phòng chìm im lặng. Bầu khí ngột ngạt đến khó thở. Tiếng gió tuyết bên ngoài càng lúc càng dữ dội.
Không qua bao lâu, Ôn lão tướng quân mới thốt một câu chấn động: "Các ngươi lão phu... tạo phản?"
...
Đêm xuống. Tuyết rơi càng dày.
Yến Kinh về đêm lung linh huyền ảo màn tuyết trắng. Vụ án mạng và cái lạnh dường như ảnh hưởng đến sự phồn hoa nơi đây.
Đại Lý Tự, nhà lao.
Mùi ẩm mốc, xú uế và m.á.u tanh nồng nặc, càng sâu càng buồn nôn.
Ôn Triệt dùng quyền hạn đưa Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung bí mật trong.
Phòng giam của Tô T.ử Lạc nhỏ hẹp, chỉ đống rơm và tấm chăn mỏng. Tường phủ đầy rêu xanh. Ánh nến leo lét chập chờn gió lạnh lùa qua song sắt, tạo cảm giác rờn rợn...
Tô T.ử Lạc xe lăn, đắp tấm chăn mỏng chân, vẻ mặt bình thản. Đôi mắt sâu thẳm cửa sổ sắt nhỏ xíu. Bên ngoài tuyết bay đầy trời, từng bông tuyết như những tinh linh cánh lấp lánh lướt qua.
Đẹp, mà bi thương đến thế...