NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 161: Ngươi là cún à?

Cập nhật lúc: 2025-12-07 08:47:43
Lượt xem: 205

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại Dung Vương phủ.

Vừa bước chân phủ, một bóng lao nhanh về phía Kỷ Vân Thư, ôm chầm lấy cô. Cả cô lập tức lọt thỏm giữa vòng tay của Vệ Dịch, siết chặt buông.

"Thư Nhi ?" Giọng nghẹn ngào.

Lúc ...

Ánh mắt Kỷ Vân Thư vô tình chạm ánh của Cảnh Dung. Khuôn mặt trắng bệch, lộ bất kỳ cảm xúc nào. Hắn rũ mắt, lẳng lặng rời .

Nhìn bóng lưng cô độc khuất dần, Kỷ Vân Thư bỗng cảm thấy... chút chạnh lòng. , là chạnh lòng!

Đến khi cảm giác nghẹt thở nơi cổ họng ngày càng rõ rệt, cô mới sực tỉnh, mặt đỏ bừng với Vệ Dịch: "Vệ Dịch buông ."

"Không buông!"

" đau lắm."

Nghe , Vệ Dịch vội vàng buông tay, vẻ mặt hoảng hốt lo lắng, vội lùi một bước, hai tay buông thõng hai bên, dám chạm cô nữa.

"Xin Thư nhi, đau cô ?"

"Không . Vệ Dịch, chúng về phòng nhé?"

"Ừm!" Hắn gật đầu lia lịa.

Trở về Đông Uyển, Kỷ Vân Thư tắm rửa đồ. Nha mang t.h.u.ố.c cao đến, là do Vương gia dặn dò, loại t.h.u.ố.c cho việc tiêu sưng giảm đau.

Kỷ Vân Thư gật đầu, gì thêm.

Khép cửa phòng , cô từ từ cởi áo trượt xuống vai, để lộ tấm lưng trần mịn màng. Cô vòng tay , vụng về bôi t.h.u.ố.c cho . Thuốc ngấm vết thương khiến cô đau đến nghiến răng nhíu mày.

Cố nén cơn đau, cô tháo nửa chiếc mặt nạ mặt xuống. Trong gương hiện lên vết sẹo dài gò má trái. Vết thương lành từ lâu, chỉ còn vệt sẹo như khảm sâu da thịt.

kỹ cũng thấy đáng sợ chút nào!

Khí chất bẩm sinh của Kỷ Vân Thư tựa như một đóa hồng đang nở rộ, dù móng tay ai đó vô tình cào xước một đường cánh hoa thì sự khiếm khuyết cũng chẳng thể lu mờ vẻ vốn của nó.

Cốc cốc cốc...

Có tiếng gõ cửa. Vệ Dịch gọi vọng : "Thư Nhi xong ?"

Cô kéo áo lên vai, dậy mở cửa.

Vệ Dịch bưng tay một bát thuốc, đưa tới mặt cô, vội vàng : "Thư nhi, cái cho cô. Cô thương mau uống t.h.u.ố.c mới . Thuốc tự tay sắc đấy... À , thật là mấy tỷ tỷ giúp cùng sắc. Cô mau uống lúc còn nóng , như mới mau khỏi bệnh."

Trong lòng cô dâng lên một niềm cảm động, hốc mắt cay cay, đưa tay đón lấy bát thuốc.

Ngay đó, Vệ Dịch nhét tay cô một viên kẹo. Hắn toe toét: "Thư nhi đừng sợ, lúc uống t.h.u.ố.c cô ăn một viên kẹo thì sẽ thấy đắng nữa. Ngày mỗi khi ốm uống thuốc, đều với như , kết quả là chẳng thấy đắng chút nào thật."

"Cảm ơn Vệ Dịch."

"Không cần cảm ơn, chăm sóc Thư nhi mà."

Nụ rạng rỡ như ánh mặt trời, toát lên sự ngây thơ và thiện lương thuần khiết nhất của một thiếu niên, phơi bày trọn vẹn vẻ nguyên sơ của nhân tính.

Kỷ Vân Thư ngậm viên mứt hạt sen trong miệng, từ từ uống cạn bát thuốc.

Lúc trời khuya, chỉ còn một hai canh giờ nữa là đến giờ Mão. Vệ Dịch nhất quyết chịu về phòng , nằng nặc đòi ở trông chừng cô. Cuối cùng, cô đành để .

Có lẽ vì quá mệt mỏi, Kỷ Vân Thư lên giường nghỉ. Vệ Dịch vẫn ghế cạnh đó, đôi mắt tròn xoe chăm chú cô, như sợ cô sẽ biến mất nữa.

Sáng hôm .

Khi Kỷ Vân Thư thức dậy, Vệ Dịch vẫn đang gục đầu ngủ bàn. Cô mặc chỉnh tề, rửa mặt chải đầu xong xuôi, đ.á.n.h thức mà nhẹ nhàng khỏi phòng, xuống ghế đá trong sân. Cô lấy từ thắt lưng một mảnh vải trắng.

Đây là thứ cô suýt mất mạng mới lấy , may mà lúc lăn xuống vực rơi mất, nếu chắc cô ròng mất thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-161-nguoi-la-cun-a.html.]

Mảnh vải trắng hình chữ nhật trong tay cô vải thô mà là vải bố, bên thêu thùa gì cả.

Thế nhưng...

Đầu ngón tay cô miết nhẹ lên mặt vải, cảm thấy nhờn nhợt, bèn đưa lên mũi ngửi.

"Mùi mỡ lợn!" Cô đưa kết luận, nhưng thấy kỳ lạ, lẩm bẩm: "Nếu là khăn lau mồ hôi do tiều phu đ.á.n.h rơi thì mùi mồ hôi chứ, mùi mỡ lợn?"

ngửi kỹ thêm nữa, cau mày: "Mùi son phấn!"

Điều càng kỳ lạ hơn. Trên một mảnh vải trắng nồng nặc mùi mỡ lợn, vương mùi son phấn của phụ nữ?

Do mải suy nghĩ nên cô nhận Cảnh Dung lưng từ lúc nào.

Đến khi Cảnh Dung lên tiếng: "Vì một mảnh vải trắng mà đến mạng cũng cần, tấm vải là do tình lang của cô để ?"

"..."

Quay đầu , cô thấy Cảnh Dung trong bộ cẩm bào màu xanh lam, cả thần thái sáng láng, còn chút bệnh tật nào của ngày hôm qua.

Cô hé miệng định gì đó, nhưng nuốt lời trong, xích sang một bên. Bây giờ cô thực sự chút sợ .

"Ban ngày ban mặt, sẽ ăn thịt cô ." Cảnh Dung thẳng toẹt.

Vai cô chùng xuống, vẻ mặt bất lực tột cùng. Cô cụp mắt: "Ta sợ ngài ăn thịt , chỉ là đang suy nghĩ về vụ án."

"Nói thử xem!"

Cảnh Dung vén vạt áo, xuống chiếc ghế đá bên cạnh cô.

Kỷ Vân Thư nghiêm túc giơ mảnh vải trắng trong tay lên: "Mảnh vải tìm thấy núi Lương Sơn. Ta dám chắc nó liên quan đến vụ án , nhưng mảnh vải kỳ lạ."

"Kỳ lạ thế nào?"

"Nếu bỏ núi thì khả năng cao là của tiều phu, đó đáng lẽ mùi mồ hôi. mảnh vải mùi mỡ lợn, còn thoang thoảng mùi son phấn nữa."

"Là mùi son phấn cô đấy chứ."

"Không !" Kỷ Vân Thư phủ nhận ngay: "Mùi khác hẳn."

Nghe , Cảnh Dung tò mò ghé mũi gần mảnh vải, nhưng dù ngửi thế nào cũng thấy mùi gì.

Hắn ngạc nhiên hỏi: "Cô là cún ? Lần mẩu gỗ vụn bé tẹo cô cũng ngửi mùi rượu, giờ mảnh vải trắng bình thường thế ngửi mùi son phấn?"

là thần thánh!

khổ: "Có lẽ kiếp là ch.ó nghiệp vụ trong đội cảnh sát chăng."

Đội cảnh sát? Đó là cái gì?

Cảnh Dung nhiều từ ngữ kỳ lạ, khỏi tò mò.

"Cô rốt cuộc là ai?" Câu hỏi phần đột ngột.

Kỷ Vân Thư liếc : "Vương gia mất trí nhớ ?"

"Không !"

"Ồ!" Cô ậm ừ đáp , coi như khéo léo lảng tránh câu hỏi của Cảnh Dung.

Biết , cái mũi thính nhạy của Kỷ Vân Thư là do cha pháp y của cô huấn luyện mà . Là một pháp y lão luyện, độ nhạy của khứu giác vô cùng quan trọng. Từ nhỏ, cô cha định hướng theo nghề pháp y, tí là bắt cô ngửi đủ thứ kỳ quái. Lâu dần, nhắm mắt cô cũng phân biệt là nước lã, là nước muối.

Cũng may, đây coi như một tuyệt kỹ giúp cô phá án ít !

...

 

Loading...