NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 164: Kẻ chết thay
Cập nhật lúc: 2025-12-07 08:47:46
Lượt xem: 249
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Nghiêm Duy Di dọa sợ, Cảnh Dung hài lòng, nhưng nụ như chứa hàng vạn mũi kim độc.
"Nghiêm cần hoảng hốt. Nếu bản vương thực sự bỏ độc Thạch Ban thì giờ ông còn đây bình an vô sự nữa." Nói xong, cố tình vẻ thắc mắc: " mà, cây Bắc Câu T.ử đó là do Nghiêm trồng, cho dù trúng độc thì ông cũng cách giải mà, ?"
Nghiêm Duy Di chỉ một điều, trúng bẫy ! Mọi việc đều Cảnh Dung nắm trong lòng bàn tay.
Hắn ngước mắt khỏi chén nguội, : "Vương gia gì cứ thẳng ."
"Được, bản vương sẽ thẳng." Cảnh Dung nhoài tới : "Tuy bản vương và Nghiêm từng qua , nhưng đại danh của ông bản vương cũng qua. Năm xưa ông cũng là một văn quan trong triều Đại Lâm , chỉ tiếc tham ô biển thủ nên cách chức."
"Sau đó thì ?"
"Không bao lâu , con trai ông là Nghiêm Húc nhậm chức Binh bộ Thị lang. lúc đó, bản vương phụng mệnh điều tra một vụ án tàng trữ binh khí, nào ngờ theo manh mối dẫn đến đầu con trai ông. Hoàng thượng giận dữ, định cho tội mưu phản, c.h.é.m đầu thị chúng."
Bốn chữ cuối cùng Cảnh Dung vô cùng rõ ràng!
Vừa , quan sát kỹ sắc mặt của Nghiêm Duy Di. Có lẽ chạm đúng nỗi đau, cơn giận dữ kìm nén của Nghiêm Duy Di bỗng chốc bùng lên nơi đáy mắt.
Cảnh Dung tiếp tục: "Nghiêm chắc hẳn nghĩ rằng, nếu năm xưa bản vương truy cùng đuổi tận theo manh mối đó, Nghiêm Húc thoát c.h.ế.t. trời chiều lòng , kẻ mưu phản ắt c.h.ế.t, đạo lý chắc Nghiêm rõ hơn . Dù ông cũng từng là Thiếu tự Hình bộ."
Nghiêm Duy Di đối diện mặt ngươi từ giận dữ chuyển sang xanh mét.
"Vương gia vòng vo tam quốc mãi, thực là chuyện ở núi Lương Sơn ?"
"Ừ!" Cảnh Dung gật đầu.
"Tin rằng chuyện Vương gia đều rõ cả ?"
"Ừ!"
Nghiêm Duy Di thở phào một , hỏi tiếp: "Vậy Vương gia định tống đại lao Đại Lý Tự, gán cho tội danh mưu hại hoàng t.ử ?"
"Cái đó thì cần." Cảnh Dung nhếch môi: "Chỉ là bản vương lệnh cho Lộ Giang dẫn đến hậu hoa viên của Nghiêm một chuyến. Chắc giờ cả vườn cây Bắc Câu T.ử đều nhổ tận gốc ."
"Cái gì?"
"Thứ kịch độc như giữ đời cũng là mầm tai họa. Coi như đám cây đó chịu tội Nghiêm ."
Cảnh Dung nhẹ tênh!
mặt Nghiêm Duy Di đen như đáy nồi! Cây Bắc Câu T.ử tuy dùng để chế độc Thạch Ban, nhưng cho cùng cũng là bảo bối của , trồng bao nhiêu năm nay, mà Cảnh Dung chỉ một câu là nhổ sạch. Bảo đau lòng là dối.
Hắn nuốt nước bọt, mặt xám ngoét như tro tàn.
...
Cảnh Dung thu nụ môi, nghiêm túc : "Nghiêm chắc lạ gì hai chữ 'lợi dụng' nhỉ? Giữa và ông tuy mối thù về con trai ông, nên ông g.i.ế.c bản vương cũng là hợp tình hợp lý. Thế nhưng, tại Nghiêm cam tâm kẻ c.h.ế.t cho khác chứ!"
Kẻ c.h.ế.t cho khác? Tất nhiên là kẻ c.h.ế.t cho Cảnh Diệc!
Nghiêm Duy Di im lặng, lờ mờ hiểu ý của .
Cảnh Dung thong thả cầm chén mặt, đổ nước xuống đất, : "Đã kẻ c.h.ế.t thì bản vương lý do gì g.i.ế.c. đám cây Bắc Câu T.ử coi như c.h.ế.t cho ông , nên chuyện bản vương sẽ truy cứu nữa. Hơn nữa câu , g.i.ế.c gà dọa khỉ. Nghiêm đại nhân bài học chắc sẽ tái phạm chứ? Dù thì kẻ mượn tay Nghiêm g.i.ế.c bản vương, tuy mục tiêu của các giống , nhưng chẳng ai cam tâm quân cờ cho kẻ khác nhỉ?"
Những lời ẩn ý Nghiêm Duy Di đều hiểu cả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-164-ke-chet-thay.html.]
Cảnh Diệc báo thù cho con trai, g.i.ế.c Cảnh Dung, mục tiêu giống nên tất nhiên cùng chiến tuyến. Hắn hận thù che mắt, năm bảy lượt bán mạng cho Cảnh Diệc, cuối cùng gánh tội tất nhiên là . Còn tay Cảnh Diệc vẫn sạch sẽ dính chút bụi trần!
"Đa tạ... Dung Vương nhắc nhở." Nghiêm Duy Di thốt một câu.
Lúc , Cảnh Dung từ tốn lấy một miếng ngọc bội hình từ trong tay áo tròn, đặt lên bàn đẩy về phía Nghiêm Duy Di.
"Còn phiền Nghiêm chuyển lời tới chủ nhân miếng ngọc bội giúp bản vương: Lần việc nhất đừng để bằng chứng. Tuy miếng ngọc bội chứng minh gì, nhưng nếu dâng lên mặt Hoàng thượng thì vài chuyện khó đấy."
Miếng ngọc bội đó là vật tùy của đám t.ử sĩ ám sát ở Nghĩa trang. Tuy rõ tại t.ử sĩ của Cảnh Diệc đeo ngọc bội dấu hiệu rõ ràng như , để thể theo manh mối tra Cảnh Diệc. Không là do Cảnh Diệc sơ suất đám t.ử sĩ quá ngu ngốc!
Nghiêm Duy Di nhận lấy ngọc bội, trong lòng cuộn sóng.
Dù từ đầu đến cuối Cảnh Dung toạc , thậm chí nhắc đến Cảnh Diệc nửa chữ! lời của vô hình trung khiến Nghiêm Duy Di sững sờ hồi lâu.
Đợi mang theo tâm trạng đó rời khỏi Đào Hoa Nguyên, Lang Bạc nãy giờ canh gác bên ngoài đình mới bước .
Hắn cẩn thận hỏi: "Tại Vương gia tha cho ?"
Ánh mắt lạnh lẽo của Cảnh Dung về rừng đào xa xăm, đôi mày kiếm cau , môi mỏng thốt một câu hờ hững: "Khi kiến cỏ xung quanh quá nhiều, diệt từng con một xuể thì cách nhất là để đám kiến cỏ đó... tự c.ắ.n xé lẫn ."
...
Nghiêm Duy Di rời khỏi Đào Hoa Nguyên, thẳng đến Diệc Vương phủ.
Chỉ trong thời gian ngắn, tin tức Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư bình an vô sự, cũng như vụ án mất tích tiến triển lượt truyền đến tai Cảnh Diệc.
Chén trong tay rơi "cạch" xuống bàn, vỡ đôi!
Gương mặt thoạt bình tĩnh nhưng lạnh lùng vô cùng tàn nhẫn.
"Không ngờ bọn họ thoát c.h.ế.t trong gang tấc, còn thể đào vụ án mất tích ."
Hắn hừ lạnh một tiếng: "Nghiêm Duy Di ăn kiểu gì ? Cơ hội như thế mà g.i.ế.c bọn chúng, đúng là phế vật!"
Đấu Tuyền bên cạnh im lặng .
Lúc , gã sai vặt bên ngoài bẩm báo: "Vương gia, Nghiêm đến ."
Sắc mặt Cảnh Diệc trầm xuống, gật đầu.
Lát , Nghiêm Duy Di với gương mặt vô cảm bước . Hắn chắp tay, giữa phòng.
"Người của Nghiêm việc thật gọn gàng chút nào, cơ hội như mà hỏng bét." Cảnh Diệc hừ giọng.
"Là do việc bất lực."
"Thôi bỏ , bản vương ý trách tội ông, coi như chuyện là bài học cảnh tỉnh, đấy."
Còn ?
Trong lòng Nghiêm Duy Di cực kỳ khó chịu. Mình kẻ c.h.ế.t cho , cây Bắc Câu T.ử vất vả trồng trọt Cảnh Dung nhổ sạch, lửa giận trong lòng chỗ trút, mà Cảnh Diệc còn bồi thêm câu " ". Hóa vẫn mượn tay !
...