NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 165: Dây treo này, ta từng thấy
Cập nhật lúc: 2025-12-07 08:47:47
Lượt xem: 216
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù thế nào thì Nghiêm Duy Di cũng kẻ dễ bắt nạt!
nếu nhờ lời nhắc nhở hôm nay của Cảnh Dung, e là giờ vẫn nhận sớm trở thành quân cờ trong tay Cảnh Diệc.
Cảnh Diệc là tinh ý, lờ mờ cảm nhận sự bất thường của Nghiêm Duy Di.
Hắn cau mày hỏi: "Nghiêm , chẳng lẽ ông gặp ai ?"
"Phải, đến Đào Hoa Nguyên!"
Sắc mặt Cảnh Diệc lập tức biến đổi. Đào Hoa Nguyên là địa bàn của Cảnh Dung.
"Tại đột nhiên tìm ông?"
Theo lý thuyết thì kế hoạch thể sơ hở chứ?
Nghiêm Duy Di vẫn giữ vẻ mặt bình thản, từ từ xuống ghế đối diện Cảnh Diệc, ngước mắt lên : "Dung Vương cây Bắc Câu T.ử là do trồng. Tuy rõ từ , nhưng Bắc Câu T.ử tuyệt chủng từ lâu, cũng trồng trọt cẩn thận, theo lý mà thể độc Thạch Ban xuất phát từ ."
"Hắn chỉ những chuyện thôi ?" Cảnh Diệc dường như quan tâm đến lời .
"Tất nhiên . Hắn còn với là cho nhổ tận gốc vườn Bắc Câu T.ử của , coi như chịu tội."
"Nói là chuyện ở núi Lương Sơn, là do ông phái ám sát ?"
Đến lúc mà Cảnh Diệc vẫn còn đổ tội lên đầu . Rõ ràng là Cảnh Diệc lệnh, Nghiêm Duy Di chỉ là quân cờ mà thôi!
"Không, Vương gia hiểu ý . Vụ ám sát ở núi Lương Sơn hề lộ độc Thạch Ban, mà là từ vụ ám sát Dung Vương ở Nghĩa trang đó lộ . loại độc Dung Vương ?" Giọng Nghiêm Duy Di âm trầm, chút cảm xúc nào.
Ánh mắt Cảnh Diệc khựng !
Hắn chợt nhận : "Là vì và ông đều bỏ qua cô ? Một thông minh như thế tất nhiên loại độc ."
Cô ở đây, tất nhiên là ám chỉ Kỷ Vân Thư.
Nghiêm Duy Di mặc kệ lời , lấy miếng ngọc bội bên hông đặt mặt Cảnh Diệc.
Vừa : "Dung Vương nhờ nhắn với Vương gia một câu: Sau hành sự đừng để bằng chứng. Miếng ngọc bội Dung Vương lấy từ đám t.ử sĩ của Vương gia đấy."
Nói xong những lời , Nghiêm Duy Di dậy chắp tay: "Sau Vương gia g.i.ế.c ai thì xin hãy tự tay. Tuy và ngài cùng một phe, nhưng g.i.ế.c Dung Vương chỉ để báo thù cho con trai, chứ cuốn cuộc tranh giành phe cánh của Vương gia."
Nói dứt lời, thậm chí chẳng đợi Cảnh Diệc lên tiếng bỏ !
Lúc , Cảnh Diệc vẻ mặt kinh ngạc cầm miếng ngọc bội lên xem xét.
Đấu Tuyền để ý đến điều đó, chỉ cẩn trọng : "Xem Dung Vương gì đó với Nghiêm Duy Di, cố ý chia rẽ quan hệ giữa Vương gia và . Người về Vương gia đề phòng nhiều hơn."
Sự chú ý của Cảnh Diệc ở đó.
Hắn : "Miếng ngọc bội đúng là của đám t.ử sĩ phái , nhưng tại trong tay Cảnh Dung?"
"Chẳng lẽ lúc hành thích t.ử sĩ vô tình đ.á.n.h rơi?" Đấu Tuyền .
"Ngươi thừa hiểu mà, t.ử sĩ phái thể nào đeo ngọc bội dấu hiệu rõ ràng như . Nếu Cảnh Dung thực sự lấy miếng ngọc từ t.ử sĩ thì xem thừa g.i.ế.c là . Chẳng qua hiện tại chỉ lấy Nghiêm Duy Di để dằn mặt thôi."
"Vương gia, nhưng đám t.ử sĩ phái đều c.h.ế.t hết mà."
"Kỳ quái, kỳ quái thật!"
Cảnh Diệc nheo mắt, xem trong chuyện còn uẩn khúc lớn! T.ử sĩ đeo ngọc bội ám sát , chuyện thể xảy !
...
Ở một diễn biến khác, thực lâu khi Cảnh Dung rời khỏi Dung Vương phủ, Kỷ Vân Thư cũng ngoài.
Cô đến một tửu lầu. Trùng hợp , tửu lầu là nơi cô từng đưa Vệ Dịch đến ăn thịt.
Vừa bước , cô bèn thấy khúc "Phan Cơ điệu" vui tai vang lên từ đài. Nhìn theo hướng đó, cô thấy cô nương tên Mị Hương Nhi đang hát, giọng hát động lòng len lỏi tâm trí khiến vô cùng dễ chịu.
Khi ánh mắt cô sang, khéo chạm ánh mắt phần mừng rỡ ngạc nhiên của Mị Hương Nhi. Thấp thoáng đó dường như còn chút e thẹn!
Kỷ Vân Thư nuốt nước bọt, mấy chuyện son phấn cô dây . Thế là cô nhanh chóng lên lầu hai.
Vừa lên đến nơi thấy Lý Thời Ngôn ở cái bàn ngoài cùng, trưng bộ mặt "ông đây ngầu nhất". Một tay cầm chiếc đũa gõ nhịp xuống bàn, tay vắt vẻo lan can gỗ như một tên lưu manh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-165-day-treo-nay-ta-tung-thay.html.]
Dáng vẻ đó khiến Kỷ Vân Thư toát mồ hôi hột.
Cô đến, Tiểu Lộ T.ử bên cạnh Lý Thời Ngôn vỗ vỗ tay nhắc: "Công tử, đến kìa."
Cạch ...
Chiếc đũa rơi xuống bàn!
Hắn bật dậy, bày vẻ mặt đào hoa Kỷ Vân Thư toe toét.
Không bảo trọng thương ? Nhìn cái dạng thì thương ở chỗ nào chứ!
"Còn tưởng cô đến nữa chứ, trễ gần một nén hương đấy." Lý Thời Ngôn oán trách.
"Có chút việc."
Cô xuống đối diện , m.ô.n.g chạm ghế chìa tay mặt Lý Thời Ngôn, nghiêm túc : "Bây giờ thể trả đồ cho ?"
"Gấp gáp cái gì? Ăn xong ."
"Không cần, nhiều thời gian." Kỷ Vân Thư thái độ kiên quyết.
Mặt Lý Thời Ngôn giật giật, giả vờ tủi , một tay ôm vai kêu ca: "Chẳng lẽ cô thời gian quan tâm chút nào ? Ta vì cô mà thương nặng đấy, vết thương vai giờ vẫn khỏi ."
Thực Kỷ Vân Thư cũng vô tình, cho cùng nếu Lý Thời Ngôn cứu mạng thì cô tiêu đời .
Cô mím môi quan tâm: "Ngươi nhớ kỹ, nhất đừng để dính nước, đồ cay nóng cũng đừng ăn, còn nữa..."
"Ta lừa cô đấy, thương!"
"Cái gì?" Kỷ Vân Thư ngơ ngác.
Lý Thời Ngôn , vỗ vỗ vai : "Cô cũng coi thường quá, mấy tên đó thương . cánh tay thì đau thật, là lúc chuẩn xuống vực tìm các thì trượt chân ngã trật khớp, nhưng giờ nắn ."
Này ! Ngươi là con khỉ tấu hài từ chui ?
Kỷ Vân Thư thực sự đau đầu.
Lý Thời Ngôn nheo mắt, nhoài tới tò mò hỏi: " mà , cô và Vương gia ... cuối cùng quan hệ gì?"
Đối diện với khuôn mặt đầy vẻ tò mò đó, Kỷ Vân Thư thở dài. Cô chủ đề chính: "Ta tâm trạng tán gẫu với ngươi. Ta chỉ lấy đồ của , ơn trả ngay cho ."
"Nếu trả thì ?"
"Vậy sẽ liều mạng lấy ." Kỷ Vân Thư chút do dự.
Lý Thời Ngôn ngạc nhiên, món đồ quan trọng với cô thế ? Suy nghĩ một lát, lấy chiếc dây treo từ trong tay áo .
Đây là thứ Lý Thời Ngôn trộm từ Kỷ Vân Thư lúc ở núi Lương Sơn! , là trộm!
Hắn móc dây treo ngón tay lúc lắc, thu vẻ cợt nhả ban nãy, nghiêm túc hỏi cô:
"Thứ thực sự là của cô?"
"Tất nhiên là của ."
Vừa Kỷ Vân Thư đưa tay định giật .
ngay đó...
Lý Thời Ngôn đột nhiên : "Dây treo , từng thấy ."
Tay cô khựng giữa trung khi đầu ngón tay còn chạm dây treo.
"Ngươi gì?"
Giọng cô run rẩy!
"Ta , dây treo từng thấy ."
...