"Không thể nào?"
, thể nào. Dây treo là do Kỷ Bùi tặng cô.
Cô nhớ rõ dây treo vốn một đôi tết cùng một sợi dây, Kỷ Bùi tháo một cái tặng cho cô. Kỷ Bùi c.h.ế.t , một cái giống hệt nữa chứ?
Lý Thời Ngôn ngạc nhiên câu trả lời chắc nịch của cô, nhưng vẫn chân thành : "Ta chẳng việc gì dối cả. Dây treo thực sự thấy một cái y hệt. Trừ phi là cô trộm của ? cũng đúng, thứ khi đến Trung Nguyên vẫn thấy cầm tay mà, huống hồ cũng từng đến Trung Nguyên."
Dây thần kinh nhạy cảm của phụ nữ luôn căng lên trong tích tắc.
Kỷ Vân Thư với vẻ mặt vô cùng căng thẳng, thận trọng hỏi : "Người mà ngươi nhắc tới... tên là gì?"
"Tô T.ử Lạc."
"Tô T.ử Lạc?" Kỷ Vân Thư lẩm bẩm cái tên, chút thất vọng.
Có lẽ cô thực sự nghĩ nhiều , thể là Kỷ Bùi chứ? Kỷ Bùi thực sự c.h.ế.t !
Còn cái dây treo giống hệt , chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?
"Sao thế? Cô quen ?" Lý Thời Ngôn hỏi.
"Không quen!" Cô lắc đầu.
Vừa trả lời cô giật chiếc dây treo đang lủng lẳng ngón tay Lý Thời Ngôn.
"Vậy hai đúng là duyên, rõ ràng một ở Trung Nguyên, một ở Khúc Khương, mà vật tùy cũng giống ." Nói , Lý Thời Ngôn dùng ánh mắt tò mò cô, hỏi: "Tại cô chẳng ngạc nhiên chút nào thế?"
"Ta nên ngạc nhiên cái gì?"
"Ta Trung Nguyên! Chẳng lẽ cô nên ngạc nhiên một chút ?"
Kỷ Vân Thư lau chùi hạt châu dây treo, cất kỹ tay áo, ngước mắt Lý Thời Ngôn.
Cô thản nhiên : "Từ đầu tiên thấy ngươi, ngươi Trung Nguyên , đại khái cũng đoán ngươi là Khúc Khương."
"Cô ?" Lý Thời Ngôn càng thêm tò mò, khóe miệng : "Làm ? Chẳng lẽ mặt chữ?"
"Cái đó thì , tuy ngươi mặc y phục Trung Nguyên, nhưng cúc bạc mũ và đôi giày ngươi đều chứng tỏ ngươi Trung Nguyên."
Lý Thời Ngôn cô , đưa tay sờ lên cái cúc bạc hình linh vật ngoại tộc mũ, cúi đầu đôi giày chân.
Quả nhiên, những chi tiết nhỏ chính bản cũng để ý. Cúc bạc mũ Trung Nguyên thể nào là hình linh vật ngoại tộc, giày đế mỏng và dẹt cũng khác với giày đế dày mũi bằng của Trung Nguyên.
"Thư Nhi thông minh thật đấy." Hắn toe toét khen ngợi.
"Ta tên Kỷ Vân Thư, Lý công t.ử cứ gọi là Kỷ cô nương ."
"Thư nhi hơn."
" quen."
" Vệ công t.ử đều gọi cô như mà." Lý Thời Ngôn lải nhải thôi.
Kỷ Vân Thư cụp mắt: "Hắn khác với ngươi."
Khác ư? Khác ở chỗ nào?
Lý Thời Ngôn nheo mắt hỏi cô: "Tên ngốc đó, là chồng sắp cưới của cô thật đấy chứ?"
"Hắn tên ngốc." Kỷ Vân Thư gằn giọng, lườm một cái. Giờ lấy dây treo, cô cũng chẳng giải thích nhiều với , dậy : "Lý công tử, chuyện ở núi Lương Sơn cảm kích ngươi, cơ hội nhất định sẽ báo đáp. Ta còn việc, cáo từ."
Thấy cô định , Lý Thời Ngôn vội dậy chặn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-166-danh-cho-phai-ngo-mat-chu.html.]
Hắn : "Bản công t.ử cần cô báo đáp, chỉ cô ở ăn với bữa cơm thôi, chút thời gian cô cũng ?"
"Đa tạ thịnh tình của Lý công tử, nhưng hiện tại vụ án mất tích đang cấp bách, thực sự tâm trạng."
"Không mất bao nhiêu thời gian mà."
Hắn định đưa tay kéo Kỷ Vân Thư nhưng cô lùi một bước, sắc mặt trầm xuống.
"Mong Lý công t.ử lượng thứ." Nói xong cô vòng qua định xuống lầu, nhưng hai bước dừng , đầu nhắc nhở.
"Tin rằng Lý công t.ử rõ, hiện nay chiến sự giữa Đại Lâm và Khúc Khương đang căng thẳng như tên lên dây, quan hệ hai bên gay gắt. Nếu để Dung Vương Lý công t.ử là Khúc Khương, khó tránh khỏi nảy sinh hiểu lầm. Đến lúc đó nhẹ thì tống ngươi về Khúc Khương, nặng thì... e là sẽ đổ m.á.u đấy."
Mặt Lý Thời Ngôn cứng đờ!
Điểm từng nghĩ tới! Hắn vốn dĩ nhân lúc Khúc Khương và Đại Lâm khai chiến mà lén lút trốn , lúc chắc ông bố Hầu gia của còn chạy đến Đại Lâm . Nếu thì giờ trói gô đem về Khúc Khương .
Trong lúc đang trầm tư, Tiểu Lộ T.ử bên cạnh huých tay : "Công tử, Kỷ cô nương ."
"Cái gì?"
Đến khi hồn thì chẳng thấy bóng dáng Kỷ Vân Thư nữa. Hắn thở dài, lườm Tiểu Lộ T.ử một cái cháy mắt, đó dùng giọng điệu buồn hỏi:
"Vừa Thư nhi , nếu để Dung Vương bản công t.ử là Khúc Khương, nặng thì sẽ đổ m.á.u ?"
Tiểu Lộ T.ử ngây ngô gật đầu: "Vừa Kỷ cô nương đúng là như ."
Hắn khẩy: "Bản công t.ử dẫu cũng là thế t.ử của Khang Định Hầu, đ.á.n.h ch.ó cũng ngó mặt chủ chứ."
"Công tử, ngài thế chẳng khác nào tự ví là ch.ó ?"
"Ngươi cái gì?"
"Tiểu nhân ..."
Bốp ...
Không nghi ngờ gì nữa, đầu Tiểu Lộ T.ử Lý Thời Ngôn tát cho một cú trời giáng.
"Dám bảo bản công t.ử là chó, ngươi chán sống ?"
"Không tiểu nhân , là..." là tự công t.ử đấy chứ.
Câu cuối cùng dám thốt , sợ đầu ăn thêm cái tát, vội lùi mấy bước. Lý Thời Ngôn trừng mắt giận dữ túm lấy .
...
Lúc , Kỷ Vân Thư xuống lầu bèn thấy tiếng một nữ t.ử chanh chua vang lên.
Chỉ thấy một cô gái mặc áo hồng, đeo vàng bạc đầy , dáng vẻ sang trọng, qua chắc là tiểu thư nhà giàu. Cô đang đùng đùng nổi giận trong gian nhỏ ở tầng một, đưa tay hất tung mấy đĩa thức ăn bàn xuống đất.
Tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng!
"Tửu lầu các tiền thuê hát mà mời cái loại ?" Vừa cô chỉ Mị Hương Nhi đài.
Mị Hương Nhi cúi gằm mặt, nép ông lão bên cạnh. Ông lão nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, ánh mắt xót xa cô, lo lắng vị khách nữ đang nổi trận lôi đình.
Chưởng quầy tửu lầu vội chạy tới xin : "Cô nương, thật xin , nếu cô thích khúc , bảo cô hát khúc khác cho cô ."
"Không cần, hát khó như thế hỏng cả sự thanh tịnh của bản cô nương. Ngươi xem, cổ ả vết sẹo đỏ to tướng thế , mà buồn nôn. Để một con xí lên hát, tửu lầu các hết ? Ta là đến đây ăn cơm, giờ thấy bộ dạng ả thì bản cô nương nuốt trôi?"
...