NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 167: Chân tướng (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-07 08:47:49
Lượt xem: 212

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa dứt lời!

Cô gái nâng tay áo lên che mũi, vẻ vô cùng ghét bỏ.

Mị Hương Nhi đài càng cúi thấp đầu hơn, tay kéo chiếc khăn choàng vai cố che cổ . vẫn để lộ vết sẹo màu tím đỏ. Vết sẹo trông như lột da lửa thiêu đốt, da thịt co rúm , quả thực chút đáng sợ. nếu quấn kín thì khó nhận .

Do giọng cô gái quá lớn, khách khứa xung quanh đều sang Mị Hương Nhi, bàn tán xôn xao, chỉ trỏ ngớt.

Chưởng quầy sợ ảnh hưởng đến danh tiếng tửu lầu, khi dỗ dành cô gái vài câu, bèn chạy lên đài.

Ông giật mạnh tay áo Mị Hương Nhi, ghé tai cô gằn giọng: "Đã bảo ngươi dùng khăn che cổ cơ mà? Lần thứ mấy hả, ngươi tự tính xem, còn để ăn nữa ? Ngươi cút xéo thật ?"

Mị Hương Nhi run rẩy, c.ắ.n môi lắp bắp: "Xin chưởng quầy, cố ý, gió thổi nên..."

"Đừng giải thích nhiều lời với , mau xuống ."

"Chưởng quầy, ..." Mắt Mị Hương Nhi đỏ hoe.

Ông lão bên cạnh cũng run rẩy dậy, lưng còng xuống, run rẩy cầu xin chưởng quầy: "Chưởng quầy, cho chúng thêm một cơ hội nữa, Hương Nhi cố ý , cầu xin ông."

Giọng nghẹn ngào, đến là thê lương.

Chưởng quầy cũng là , bất lực thở dài xua tay, nhẹ giọng : "Thôi thôi, hôm nay hai về , mai hẵng đến."

"Cảm ơn chưởng quầy."

Hai cúi đầu tạ !

Mị Hương Nhi dìu ông lão từ từ bước xuống đài. Chưởng quầy khó với cô gái một hồi, chuyện mới coi như xong!

Kỷ Vân Thư bên cạnh lặng lẽ xem hết màn kịch . Trong lòng cô một mặt ghét cay ghét đắng sự chua ngoa, ngạo mạn vô lễ của vị khách nữ , mặt khác cảm thấy tiếc nuối và thương cảm cho Mị Hương Nhi.

Một cô gái thanh tú nhường , cớ ông trời thương!

Thở dài, cô định rời khỏi tửu lầu, nhưng mới vài bước thì chú ý đến một đàn ông ở đằng xa.

Người đàn ông đó vóc dáng cao lớn vạm vỡ, mặc quần áo đầu bếp của tửu lầu, đang ở lối nhà bếp. Đôi mắt khát m.á.u và âm u của chằm chằm cô gái loạn trong gian nhỏ . Hai tay buông thõng nắm chặt thành quyền, gân xanh nổi đầy mu bàn tay.

Có thể thấy đang phẫn nộ đến mức nào!

Kỷ Vân Thư sinh nghi, chẳng lẽ đàn ông là tình lang của Mị Hương Nhi? Cho nên mới tức giận như ?

trong lòng cô dâng lên một dự cảm vô cùng bất an! Trái tim cô thót , đập mạnh một cái.

Đợi đàn ông bếp, Kỷ Vân Thư mới lắc đầu, rảo bước rời khỏi tửu lầu, chạy về Dung Vương phủ.

Lúc tại Đông Uyển của Dung Vương phủ.

"Kỷ ?"

Nghe giọng là ngay Cảnh Huyên. Cô công chúa ở trong cung hưởng phúc, ngày nào cũng chạy ngoài ?

Nha bên cạnh cúi đầu vội đáp: "Kỷ mới ngoài ạ."

"Đi ?"

"Nô tỳ ."

"Một sờ sờ đó mà cũng , đúng là một lũ vô dụng." Cảnh Huyên chống nạnh, vẻ mặt giận dỗi.

Lúc , Vệ Dịch từ trong , tay cầm một bó hoa mai, miệng ngân nga hát khẽ. Trông vô cùng thảnh thơi.

"Đồ ngốc!" Cảnh Huyên gọi .

Vệ Dịch liếc , theo bản năng lùi sang một bên một bước, lườm cô một cái, về phía rừng mai trong sân.

Cái gì? Dám bơ bà đây ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-167-chan-tuong-1.html.]

Cảnh Huyên tức điên , bám theo.

"Đồ ngốc, gọi ngươi đấy."

Vệ Dịch vẫn thèm để ý, lưng , ngẩng đầu ngắm hoa mai mắt, thi thoảng vuốt ve cành mai gió gãy tay.

Mặt Cảnh Huyên xanh mét, vô cùng khó chịu. Điều chọc giận cô , cô đưa tay kéo mạnh tay áo Vệ Dịch, hất mặt chất vấn: "Ta chuyện với ngươi, ngươi trả lời?"

Cảnh Huyên kéo tay áo nên Vệ Dịch buộc đối diện cô , nhưng hừ một tiếng.

"Ta thèm để ý đến cô."

"Tại ?"

"Vì thích cô."

"Ta cũng chẳng thích ngươi." Cảnh Huyên trừng mắt đáp trả.

Vệ Dịch đưa tay cẩn thận gỡ tay Cảnh Huyên khỏi tay áo , vẻ mặt đầy ghét bỏ. Hắn quên thêm: "Thư nhi bảo nam nhi đại trượng phu so đo với con gái. Lần cô đập phá hoa trong viện, giận cô nữa , nhưng để ý đến cô, cô cũng đừng chuyện với ."

"Ngươi..."

Cảnh Huyên dậm chân, vung tay đ.ấ.m thùm thụp cánh tay Vệ Dịch, hét lên: "Ngươi là ai ? Ta là công chúa đấy!"

"Công chúa thì ghê gớm lắm ? Mẹ , ai cũng bình đẳng như ." Hắn phản bác, cau mày gãi đầu hỏi: "Công chúa là cái gì?"

Phụt ...

Cảnh Huyên tức hộc máu!

lúc , Kỷ Vân Thư trở về, bước như gió, chẳng thèm liếc Vệ Dịch và Cảnh Huyên lấy một cái, vội vàng nhà.

Thấy Kỷ Vân Thư, Cảnh Huyên lập tức thu vẻ giận dữ ban nãy, mím môi, mặt đỏ lên. Cô co giò chạy theo nhà.

Kỷ Vân Thư phòng bèn tìm đống tài liệu Kinh Triệu Doãn gửi tới về vụ án mất tích. Trước đó cô chỉ xem qua loa vài tờ ném lên bàn, đụng đến nữa. Giờ cô lôi hết!

Cô trải bộ tài liệu lên bàn, bắt đầu lật xem từng quyển.

Cảnh Huyên lưng cô bận rộn hồi lâu mới lên tiếng hỏi: "Ngươi đang gì thế?"

"..."

"Ta giúp ngươi tìm cùng nhé!" Nói Cảnh Huyên định tiến lên giúp đỡ.

Kỷ Vân Thư vội : "Không cần ."

"Ta chỉ ..."

Chữ "giúp" còn kịp thốt , Kỷ Vân Thư vùi đầu đống tài liệu, thèm để ý đến cô nữa.

Hôm nay Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch đều trúng tà hết ? Sao chẳng ai thèm để ý đến cô thế?

Tâm trạng tồi tệ!

tính cách cô giống hệt Cảnh Dung, đều cố chấp như . Cô dứt khoát xuống trong phòng, Kỷ Vân Thư bận việc thì cô cạnh, nghĩ cũng thấy khá thú vị!

Kỷ Vân Thư xem xét kỹ lưỡng từng quyển tài liệu mặt, từng chữ từng câu đều nghiêm túc, sợ bỏ sót chi tiết quan trọng nào đó.

Khoảng nửa canh giờ , ánh mắt cô cuối cùng cũng rời khỏi đống tài liệu. Sắc mặt kinh ngạc! Không, là vô cùng lo lắng và hoảng sợ!

"Ngươi cái gì ?" Cảnh Huyên chống cằm hỏi.

Cô bật dậy, giọng run run: "Nếu... thực sự là như , thì..."

Đôi mắt mở to!

...

 

Loading...