NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 171: Vụ án có sai sót
Cập nhật lúc: 2025-12-07 08:47:53
Lượt xem: 205
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói dối ư?
Cam Trù Lương thu ánh âm u, giọng trở nên hung tàn: "Ngươi cái gì?"
Vừa dứt lời, bàn tay cũng siết chặt lấy cổ tay Kỷ Vân Thư khiến cô đau điếng. Thế nhưng, Kỷ Vân Thư chẳng những giãy giụa mà còn chút sợ hãi, điềm nhiên thẳng đôi mắt vằn đỏ của , chất vấn: "Rốt cuộc ngươi g.i.ế.c ?"
Đôi mắt sắc sảo đầy trí tuệ của cô tựa như một luồng cực quang, thể thấu tâm can, phơi bày bí mật của đối phương.
Bàn tay Cam Trù Lương từ từ buông lỏng khỏi tay cô, : "Mọi chuyện đều khai báo, bằng chứng cũng đều chỉ về phía . Người là do g.i.ế.c, các ngươi nên lập tức g.i.ế.c , ngũ mã phanh thây ."
Phải, bằng chứng đều chống . Trước đó, chính Kỷ Vân Thư cũng nhận định thể là hung thủ. Cớ lúc cô cho rằng đang dối?
Kỷ Vân Thư lùi một bước, lạnh lùng : "Ngươi yên tâm, nếu thực sự là do ngươi g.i.ế.c, ngươi chắc chắn sẽ nhận quả báo thích đáng."
Không thêm lời nào, cô lập tức xoay rời khỏi lao phòng. Phía lưng vang lên tiếng gầm gừ điên cuồng của Cam Trù Lương: "Ta là hung thủ! G.i.ế.c ! Mau g.i.ế.c ..."
Kèm theo đó là tiếng đầu đập mạnh cọc gỗ thùm thụp.
Kỷ Vân Thư dừng ở khu vực nghỉ ngơi của ngục , hai lời bèn cầm lấy bút mực bàn, nhanh chóng vài dòng lên giấy. Đợi mực khô, cô gấp đưa ngay cho Kinh Triệu Doãn.
Cô vội vàng dặn dò: "Đại nhân, xin hãy sai lập tức đến cổng cung. Nếu Dung Vương thể thuận lợi ngăn cản Diệc Vương thì lá thư cần đưa cho ngài . nếu ngăn , hãy giao thư cho Dung Vương, bảo ngài cùng Diệc Vương tiến cung diện thánh."
"Chuyện ..."
"Tình thế cấp bách, chậm trễ sẽ kịp nữa ."
Thấy Kỷ Vân Thư lo lắng như , Kinh Triệu Doãn cũng dám hỏi nhiều, nhận lấy thư lập tức gọi thuộc hạ phân phó. Xong việc, ông vẫn còn ngơ ngác hỏi : "Kỷ , rốt cuộc là chuyện gì? Trong thư cái gì mà gấp rút đưa cho Dung Vương như ?"
Kỷ Vân Thư liếc về phía phòng giam của Cam Trù Lương, ánh mắt trầm xuống sang hỏi Kinh Triệu Doãn: "Ngài chú ý đến yết hầu của Cam Trù Lương ?"
"Yết hầu?" Kinh Triệu Doãn ngẫm nghĩ: "Có gì bất thường ?"
"Yết hầu của khác hẳn thường. Yết hầu của nam giới bình thường sẽ tạo thành một góc nhọn, góc càng nhỏ thì yết hầu càng lộ rõ. yết hầu của Cam Trù Lương góc tù, kích thước gần như yết hầu của nữ giới."
"Điều thì lên cái gì?"
"Nói lên rằng..."
...
Cảnh Dung cùng Lang Bạc phi ngựa như bay đến ngoài cửa Nam. Vừa lúc đó Diệc Vương cũng từ xe ngựa bước xuống, chuẩn tiến cung. Mới hai bước, Cảnh Dung chặn .
Thấy vẻ mặt vội vã của Cảnh Dung, Cảnh Diệc mỉm , giả bộ khó hiểu: "Ngươi gì ?"
"Huynh định trình báo vụ án mất tích ?"
"Phải."
"Tại như ?" Cảnh Dung chất vấn.
Cảnh Diệc cũng chẳng thèm giấu giếm, thẳng thắn đáp: "Tại ư? Cảnh Dung, vụ án hiện tại là do phá , tất nhiên do trình báo lên phụ hoàng."
là trơ trẽn!
Cảnh Dung gằn giọng: "Vụ án ý nghĩa gì, trong lòng rõ hơn ai hết."
"Ta tất nhiên rõ. trong lòng và ngươi càng rõ hơn một chuyện, Thái t.ử hiện nay là Cảnh Hoa, phụ hoàng tuổi tác cao, chúng còn đợi bao nhiêu năm nữa? Thân phận Vương gia của chúng vốn nhạy cảm. Ngươi điều tra vụ án mất tích chẳng qua cũng chỉ vì 'Lâm Kinh Án', nhưng cho cùng, đích đến cuối cùng chẳng vẫn là ngôi vị Thái t.ử !"
"Cho nên đây là lý do năm bảy lượt ngăn cản ?"
"Cổ nhân câu: Chồn cáo ở chung hang, gấu beo uống chung suối." Giọng điệu Cảnh Diệc đầy ẩn ý.
Cảnh Dung dĩ nhiên ngốc, hiểu ý đối phương.
"Cảnh Diệc, chỉ điều tra rõ 'Lâm Kinh Án', tuyệt đối ý đồ nào khác. Chỉ cần hứa nhúng tay vụ án , thể đảm bảo với rằng tuyệt đối sẽ tranh giành với , cũng cần ngày đêm toan tính đề phòng nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-171-vu-an-co-sai-sot.html.]
"Ta dựa cái gì để tin ngươi?" Cảnh Diệc nhướng mày.
"Nếu tranh với thì miếng ngọc bội tên t.ử sĩ , ngay ngày đầu hồi kinh dâng lên phụ hoàng ."
Cảnh Diệc khựng trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ dửng dưng: "Cảnh Dung, ngươi sợ mà. Chỉ dựa một miếng ngọc bội thì chẳng chứng minh điều gì ."
"Huynh nhất định xen chuyện ?"
"Ta kẻ thù của ngươi, nhưng con lên chỗ cao thì chặt đứt đường lui phía , phòng ngừa kẻ khác leo lên." Nói đoạn, vỗ vỗ vai Cảnh Dung, nhạt: "Lần đừng để nhanh chân đến nữa nhé!"
Dứt lời, nghênh ngang bước cửa Nam.
Nhìn bóng lưng Cảnh Diệc khuất dần, sắc mặt Cảnh Dung trầm xuống. Lang Bạc bước tới, nhỏ giọng hỏi: "Vương gia, nếu Diệc Vương thực sự trình báo lên , thì..."
Lời còn dứt thì tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Người ngựa nhảy xuống, quỳ một gối mặt Cảnh Dung, dâng lên một phong thư.
"Vương gia, đây là thư Kỷ gửi tới."
Hả?
"Kỷ dặn, nếu Vương gia ngăn Diệc Vương thì khi xem xong thư , hãy cùng Diệc Vương tiến cung diện thánh!"
Cảnh Dung nhận thư, mở xem, sắc mặt lập tức biến đổi vì kinh ngạc. Hắn vội vàng cất lá thư , rảo bước nhanh cửa Nam. Phía , Lang Bạc ngơ ngác hiểu chuyện gì.
Trong Phụ Dương Điện.
Cảnh Diệc dâng tấu chương và bản tội trạng lên cho Kỳ Trinh Đế.
Hoàng đế xem xong vô cùng vui mừng, gấp tấu chương : "Hai tháng nay, trong ngoài kinh thành vì chuyện mà lòng hoang mang, Kinh Triệu Doãn tra tra cũng chẳng ngô khoai gì. Không ngờ vụ án con phá giải. Tốt, lắm."
Cảnh Diệc cúi đầu, khom lưng, khóe miệng nở nụ kín đáo.
"Trẫm xưa nay thưởng phạt phân minh, nay con phá án, trẫm thể thưởng. Nói xem, con gì?"
Ngôi vua! Liệu Người cho ?
Cảnh Diệc chắp tay tâu: "Nhi thần chỉ mong Đại Lâm quốc thái dân an là mãn nguyện . Huống hồ việc liên quan đến an nguy và phúc lợi của bách tính, đó là bổn phận nhi thần , dám cầu phụ hoàng ban thưởng."
Câu trả lời quả là chuẩn mực!
Hiển nhiên, Kỳ Trinh Đế hài lòng với câu trả lời của Cảnh Diệc, ngài gật đầu : "Dù nữa, con cũng lập công, trẫm sẽ thưởng cho con..."
"Dung Vương đến!"
Cảnh Dung bước đúng lúc, vẻ mặt cảm xúc, chắp tay hành lễ: "Nhi thần tham kiến phụ hoàng."
Kỳ Trinh Đế hỏi: "Sao con cung giờ ?"
"Nhi thần Diệc Vương cung trình báo vụ án mất tích nên cùng đến. Về vụ án , nhi thần còn ..."
Kỳ Trinh Đế cắt ngang lời : "Trẫm con gì. Trước đây trẫm hứa với vị Kỷ , chỉ cần phá án mất tích, trẫm sẽ đồng ý khai quật mộ Ngự Quốc công. hiện tại vụ án là do Cảnh Diệc phá, lời hứa khai quan tất nhiên hủy bỏ."
Cảnh Diệc bên cạnh nhếch mép đắc ý.
Cảnh Dung vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, bước lên một bước, : "Nhi thần chỉ rằng, vụ án mất tích mà Diệc Vương trình báo sai sót."
" sót?"
"Hung thủ là Cam Trù Lương."
Kỳ Trinh Đế nhíu mày, liếc Cảnh Diệc đang sững sờ, sang hỏi Cảnh Dung: "Tại ?"
Cảnh Dung đáp: "Bởi vì, là một thái giám!"