Rời cung, Cảnh Dung trở về phủ, ngựa dừng vó chạy thẳng đến Đông Viện.
Chưa kịp trong, thấy Vệ Dịch đang tựa đầu vai Kỷ Vân Thư, hai vui vẻ.
Lang Bạc bên cạnh ánh mắt của Vương gia nhà , thầm thở dài. Vương gia đáng thương quá! Nhìn con gái yêu với kẻ khác mà nén cơn ghen tức và khó chịu trong lòng.
Nghĩ đoạn, Lang Bạc hỏi: "Vương gia, ạ?"
"Đợi lát nữa."
Giọng mà chua xót.
Lang Bạc đành lùi sang một bên, lẳng lặng cùng Vương gia ngoài cửa suốt nửa nén hương.
Mãi đến khi tên nhóc Vệ Dịch rời khỏi vai Kỷ Vân Thư, xách đèn lồng nhà, Cảnh Dung mới cất bước .
Kỷ Vân Thư thấy đến, ánh mắt dừng ở bờ vai ươn ướt của .
"Nhìn gì ?" Cảnh Dung bước tới mặt cô.
"Vương gia bên ngoài lâu ?"
"Sao cô ?"
Kỷ Vân Thư đưa tay về phía vai , ngón tay thon dài nhón lấy một cánh hoa mai mỏng manh, : "Trời mưa, nhưng cây mai bên ngoài đẫm sương, gió thổi khiến cánh hoa bay tứ tung. Vai áo Vương gia ươn ướt, dính cánh hoa, xem ở đó một lúc ."
"Chẳng gì qua mắt cô."
Kỷ Vân Thư mỉm , nhà, Cảnh Dung cũng theo .
Trong phòng, Vệ Dịch đang bò bàn, cầm bút mực của Kỷ Vân Thư vẽ vời lên chiếc đèn lồng giấy trắng một cách dáng. Cậu học theo cách Kỷ Vân Thư vẽ hoa mai lên đèn lồng lúc , vẽ "họa hổ bất thành", mấy cành mai trông cứ như mấy đôi đũa cắm .
Vừa ngẩng đầu lên thấy Cảnh Dung theo Kỷ Vân Thư , lập tức bĩu môi, hét lên đầy vẻ vui: "Ta thích !"
Trán Cảnh Dung lập tức nổi đầy hắc tuyến.
"Thằng nhóc , đắc tội với ngươi bao giờ?" Cảnh Dung chất vấn.
Vệ Dịch hừ một tiếng: "Là thích . Lần quát mắng mấy tỷ tỷ , đó còn Thư Nhi thương."
"Ta..." Hắn cứng họng.
Có nhầm ? Rõ ràng thương để cứu Kỷ Vân Thư là mà?
Nghĩ ngợi một chút, Cảnh Dung bỗng nhếch mép gian: "Vệ Dịch, ngươi ăn kẹo hồ lô ?"
Kẹo hồ lô!
Nghe thấy ba chữ , Vệ Dịch lập tức hưng phấn, hét lớn: "Muốn!"
Thế là Cảnh Dung gọi lớn: "Lang Bạc!"
Ngay đó Lang Bạc bước . Hắn lệnh: "Đưa Vệ công t.ử ăn kẹo hồ lô."
"Hả?"
"Tai điếc ?"
Mặt Lang Bạc xanh mét, lắc đầu ngán ngẩm kéo Vệ Dịch đang hớn hở ngoài ăn kẹo.
"Thằng nhóc , một xâu kẹo hồ lô là mua chuộc ngay." Cảnh Dung đắc ý mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-173-quan-su.html.]
Kỷ Vân Thư bên cạnh khóe miệng giật giật, nhưng vẫn quên nhắc nhở: "Ăn nhiều kẹo sâu răng đấy, ngài sợ Vệ Dịch đau răng tìm ngài tính sổ ?"
"Không sợ, bổn vương sẽ mời đại phu giỏi nhất cho ."
Cạn lời!
Thấy cô bất lực, Cảnh Dung thầm , nghiêm mặt , bước tới gần cô hai bước. Hành động khiến Kỷ Vân Thư dự cảm chẳng lành, vội lùi phía .
"Làm gì mà căng thẳng thế?" Cảnh Dung hỏi.
"Ta ."
"Đừng căng thẳng, bổn vương chỉ hỏi cô về chuyện Cam Trù Lương thôi."
Vào thẳng vấn đề chính! Kỷ Vân Thư suýt tưởng định... giở trò lưu manh!
Thở phào nhẹ nhõm, cô đáp: "Những gì cần rõ trong thư mà?"
"Cô rõ , nhưng cô chắc chắn Cam Trù Lương hung thủ chỉ vì là hoạn quan?"
Kỷ Vân Thư đến bên bàn, cầm chiếc đèn lồng Vệ Dịch bỏ , dùng bút mực sửa những chỗ vẽ, :
"Một kẻ tịnh từ sớm thì thể cưỡng bức nạn nhân. Điểm nữa là, một kẻ g.i.ế.c biến thái chắc chắn sẽ những hành vi cực đoan theo một quy luật nhất định. Hắn thừa nhận lột da mặt, c.h.ặ.t t.a.y tất cả các cô gái theo cùng một cách thì hành động đó thành quy luật. Đã là quy luật thì lý do gì nhớ rõ lột da c.h.ặ.t t.a.y . Hai điểm đủ chứng minh đang dối. Hung thủ tuyệt đối là . Cùng lắm chỉ là kẻ vận chuyển, giúp xử lý cái xác mà thôi."
"Vậy tại dối? Rõ ràng nhận tội là c.h.ế.t chắc."
"Có thể... đang bao che cho ai đó." Giọng cô trầm xuống.
Cô tiếp: "Ta vốn định đến tửu lầu Xương Tường tìm cô nương Mị Hương Nhi , cô gì đó, hoặc tìm manh mối về hung thủ thật sự. tửu lầu niêm phong, ai chỗ ở của cô . Kinh Triệu Doãn phái tra, tin rằng sẽ sớm tin tức."
"Thực còn một cách nữa." Cảnh Dung .
Kỷ Vân Thư ngạc nhiên : "Cách gì?"
"Nếu phân tích của cô đúng thì hung thủ thật sự sẽ buông tha cho tiểu thư Nguyễn gia, chừng sẽ còn tay."
"Nghe giọng điệu của Vương gia, dường như ngài sắp xếp cả ."
"Bổn vương lệnh cho tiếp tục âm thầm bảo vệ tiểu thư Nguyễn gia, hy vọng hung thủ thật sự sẽ lộ diện." Cảnh Dung đáp.
"Vương gia thông minh." Hiếm khi cô khen một câu. Được đấy, tên đàn ông cũng lúc thông minh.
Cảnh Dung lời khen chi là hưởng thụ.
Thực Kỷ Vân Thư cũng nghĩ tới điều từ sớm, cũng bảo Kinh Triệu Doãn cho âm thầm bảo vệ Nguyễn tiểu thư để đề phòng bất trắc.
Cô tiếp tục vẽ lên đèn lồng, sửa mấy "đôi đũa" của Vệ Dịch thành những cành mai sống động như thật.
Cảnh Dung nhíu mày, đến bên cạnh cô hỏi tiếp: "Cô nhắn rằng nếu bổn vương ngăn Diệc Vương thì cần đưa thư, nếu ngăn thì hãy cùng Diệc Vương tiến cung diện thánh. Cuối cùng trong đầu cô đang tính toán điều gì?"
"Trong lòng Vương gia chắc hiểu rõ ý định của chứ?"
"Ta chính miệng cô ."
Hắn dồn ép quá!
Kỷ Vân Thư trầm ngâm giây lát, ánh mắt bình thản, mở lời: "Lần Diệc Vương thể bắt Cam Trù Lương cả Kinh Triệu Doãn chứng tỏ chuyện trùng hợp. Hắn mang tội trạng cung diện thánh, mục đích duy nhất là Vương gia điều tra 'Lâm Kinh Án'. Một kẻ toan tính như , theo bản tính chắc chắn sẽ dồn Vương gia chỗ c.h.ế.t. Lúc đó nghĩ, nếu Vương gia ngăn , chứng tỏ trong lòng còn chút lương tri. Nếu ngăn thì cũng chẳng cần giữ lễ quân t.ử với gì. Vương gia cứ việc mang thông tin đưa cung diện thánh, mặt Hoàng thượng đ.á.n.h cho một đòn tơi tả, cũng coi như cho một bài học."
Người phụ nữ , chắc chắn chỉ là một họa sư ? Chỉ là một ngỗ tác thôi ư? Nói đến chính Cảnh Dung cũng tin!
Cô lẽ là nam nhi mới đúng, khoác áo giáp trận, tung hoành sa trường! Hoặc một quân sư mưu lược hơn !