NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 177: Biển lửa

Cập nhật lúc: 2025-12-07 16:04:16
Lượt xem: 193

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chính vết sẹo đó khiến Mị Hương Nhi cảm thấy ả và cô thực chất là cùng một loại !

Ả gào lên điên cuồng: "Chúng giống !"

Thái độ gần như điên loạn và biến thái!

Ả trợn đôi mắt hung ác, cúi xuống sát tai Kỷ Vân Thư thì thầm: "Ngươi vết sẹo mặt ngươi xem, vết sẹo , ca ca xem. Chúng là giống , định mệnh buộc chúng cùng một chiến tuyến."

"Đừng sai lầm thêm nữa, Mị Hương Nhi, đừng để bản còn đường đầu."

"Ta còn đường đầu !"

Ả như kẻ phê thuốc, cả hưng phấn tột độ, từ phía bóp chặt cằm Kỷ Vân Thư.

: "Chỉ cần ngươi hứa điều tra chuyện nữa, cũng thể giúp ngươi. Ta sẽ tìm một tấm da thật tinh xảo thế cho lớp da mặt ngươi, thế nào? Được ? Ngươi đồng ý với ."

Dù cằm bóp đỏ ửng, Kỷ Vân Thư vẫn giữ vẻ mặt quật cường.

Giọng cô khàn khàn hỏi: "Mị Hương Nhi, cô tại lột da cô chứ da khác ?"

"Tại ?"

"Bởi vì trong lòng bà vẫn còn sót chút lương tri. Bà thà để cô hận bà cả đời, thà để bản đau khổ, dằn vặt cả đời, cũng lột da khác, khiến cha họ cũng đau đớn như bà. Cuối cùng, bà chỉ thể mang theo sự hối tiếc và niềm tin mù quáng đó xuống mồ. ngờ rằng, chính bước sai lầm của đẩy cô con đường mà bà hề , biến cô thành kẻ tội đồ với đôi bàn tay nhuốm đầy m.á.u tươi."

"Không ! Đừng nữa!" Ngón tay Mị Hương Nhi càng siết mạnh hơn, nâng cằm Kỷ Vân Thư lên cao.

"Ngươi bậy! ngay từ đầu lột da khác cho ca ca, chỉ là bà dám thôi. Được lắm! Nếu bà dám thì để thành di nguyện của bà, giúp bà, giúp ca ca , để trở thành một bình thường chỉnh."

"Mị Hương Nhi, đừng tự lừa dối nữa. Trên đời chuyện đổi da."

Ở đây hiện đại, phẫu thuật ghép da!

Thế nhưng... Mị Hương Nhi từ chối tin điều đó, ả hất tay khỏi cằm Kỷ Vân Thư.

"Kỷ cô nương, ngươi đừng phí công vô ích nữa. Ta ngươi khuyên , nhưng vô dụng thôi."

Vừa , ả bưng ngọn đèn dầu bàn gần, soi mặt Kỷ Vân Thư. Vết sẹo ánh nến trông như dòng sáp nến đang chảy!

Mị Hương Nhi lộ vẻ tiếc nuối: "Gương mặt xinh bao, bao nhiêu cô gái đời bì kịp ngươi. vết sẹo hủy hoại tất cả. Tại ông trời đối xử với chúng như ? Bắt chúng sống trong tự ti, vĩnh viễn ngẩng đầu lên ?"

Kỷ Vân Thư phụ nữ hết t.h.u.ố.c chữa !

lúc , tiếng vó ngựa và tiếng bước chân rầm rập từ trần gỗ vọng xuống! Hóa đây là một tầng hầm! Giấu kỹ thật!

Sắc mặt Mị Hương Nhi căng thẳng, ngẩng đầu lên, dường như ả bên ngoài đang xảy chuyện gì!

Sau đó, thấy tiếng "két" một cái, một cái lỗ nhỏ trần mở , truyền xuống giọng già nua: "Hương Nhi, bọn họ bao vây viện ."

Giọng bình tĩnh! Nghe là ca ca của Mị Hương Nhi.

Mị Hương Nhi , vọng lên cái lỗ nhỏ đó: "Ca, đừng sợ, dù chuyện gì xảy , chúng cũng sẽ mãi mãi bên ."

"Phải, chúng nhất định sẽ bên ."

Không khí vô cùng quỷ dị và âm u!

Sau đó, cái lỗ nhỏ đóng . Người bên ngoài là do Cảnh Dung dẫn đến ?

Kỷ Vân Thư giãy giụa vài cái nhưng vẫn thoát , cô vội với Mị Hương Nhi: "Dừng tay , cô trốn thoát !"

Mị Hương Nhi bình tĩnh. Ả lấy một miếng vải, vo tròn nhét miệng Kỷ Vân Thư.

"Ưm!"

Kỷ Vân Thư lắc đầu, ngừng giãy giụa. Còn Mị Hương Nhi cầm đèn dầu từ từ lùi , khóe miệng nở nụ nhạt nhưng rạng rỡ vô cùng.

"Kỷ cô nương, hãy để ông trời quyết định . Xem ông trời ngươi sống ngươi c.h.ế.t."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-177-bien-lua.html.]

"Ưm?"

Kỷ Vân Thư trừng đôi mắt đỏ ngầu Mị Hương Nhi leo lên thang, mở nắp hầm đỉnh đầu rời khỏi căn hầm ngột ngạt .

Rất nhanh đó, tiếng gỗ đổ sập vang lên! Tiếng bước chân! Và tiếng ồn ào!

Chẳng bao lâu, cái mũi thính nhạy của cô ngửi thấy mùi khói thoang thoảng. Khói trắng từ từ len lỏi từ xuống. Cùng với tiếng đổ sập ngày càng lớn, làn khói trắng nhạt chuyển thành khói đen dày đặc.

Dù trong hầm tối om nhưng Kỷ Vân Thư rõ xung quanh đang ngập tràn khói. Và đầu cô, ngôi nhà tranh rách nát biến thành biển lửa!

Mị Hương Nhi và ca ca ả xem quyết tâm tìm cái c.h.ế.t. Họ sẽ mãi mãi bên !

Khói đặc cuộn trào trong hầm sộc mũi Kỷ Vân Thư, như ai bóp nghẹt cổ họng, khó chịu vô cùng. Vì bịt miệng, cô thể kêu cứu, dù cơ thể vùng vẫy thế nào thì dây trói càng lúc càng siết chặt.

"Ưm! Khụ!"

Khói cay xè mắt khiến cô chỉ thể nhắm nghiền mắt . Cảm giác ngạt thở lan dần xuống cổ họng. Cô dần lịm .

Không qua bao lâu, tiếng bước chân đầu ngày càng lớn, tiếng la hét, tiếng chạy rầm rập, tiếng di chuyển đồ đạc!

"Thư Nhi!" Là giọng của Vệ Dịch.

"Vân Thư!" Là giọng của Cảnh Dung.

Kỷ Vân Thư thấy, rõ. Cô cố mở mắt nhưng mi mắt nặng trĩu, cơ thể cũng cử động .

"Ưm..." Không thể đáp lời!

"Thư Nhi ở ? Thư Nhi?" Giọng Vệ Dịch vẫn liên tục vang lên.

Bên là biển lửa, thằng bé ngốc nghếch đó chắc đang tìm kiếm đến phát điên ?

Trong cơn mê man, đầu óc Kỷ Vân Thư chợt lóe lên câu của Vệ Dịch: "Chỉ cần thấy tiếng chuông , thể tìm tỷ."

"Chỉ cần thấy tiếng chuông , thể tìm tỷ."

...

, đó là lời Vệ Dịch .

Kỷ Vân Thư dùng hết chút sức lực còn , cử động đôi chân trói. Tiếng chuông nhỏ ở cổ chân vang lên.

Keng!

Keng!

Lại một tiếng nữa!

...

Cho đến khi sức lực cạn kiệt, cộng thêm khói đặc xộc cổ họng, cô lịm còn gì nữa.

Không bao lâu , cơn đau rát mặt đ.á.n.h thức cô dậy. Mở mắt , cô thấy đang một chiếc giường cổ kính.

Cô nhấc cánh tay nặng trĩu định chạm khuôn mặt đau nhức, nhưng tay đưa lên nửa chừng ai đó nắm lấy, nhét trong chăn.

"Đau lắm hả? Tất nhiên là đau ! Nếu chậm nửa nén hương nữa thì mặt cô thực sự hết cứu."

Một giọng lạ lẫm vang bên tai. Cô sang, lờ mờ thấy một đàn ông bên giường.

"Ngươi... là ai?"

"Mạc Nhược!"

Giọng !

 

Loading...