NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 178: Bí phương gia truyền

Cập nhật lúc: 2025-12-07 16:04:17
Lượt xem: 217

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạc Nhược? Là ai?

Kỷ Vân Thư nhíu mày, cơn đau mặt ập đến, tay trong chăn đưa lên định chạm mặt.

Ngay lập tức Mạc Nhược nắm lấy nhét chăn.

"Đau là cái chắc, nhưng tuyệt đối chạm . Thuốc mặt cô tiền cũng mua , đó là bảo vật vô giá đấy."

"Hả?"

"Bí phương gia truyền, truyền ngoài."

Vẻ mặt đầy kiêu ngạo!

Kỷ Vân Thư đau đến c.ắ.n môi, đầu óc vẫn còn choáng váng, hỏi tiếp: "Ta ngủ bao lâu ?"

Mạc Nhược hờ hững đáp: "Không lâu, một ngày thôi!"

Một ngày? Cũng tính là lâu , t.h.u.ố.c mê cũng tan hết chứ.

Cô chống định dậy, hỏi: "Ngươi là ai? Ta... đang ở..."

Chưa hết câu ngắt lời.

"Đừng lộn xộn!"

Mạc Nhược bất ngờ cúi xuống, khuôn mặt đào hoa ghé sát mặt cô, phóng đại ngay mắt.

Tầm dần rõ nét, Kỷ Vân Thư rõ khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ phong lưu, đôi lông mày thanh tú nhướng lên. Thấy , Kỷ Vân Thư theo bản năng co , mặt .

Mạc Nhược nhếch mép, đưa tay bóp chiếc cằm thon nhọn của cô, : "Quả nhiên là một mỹ nhân, hèn chi tên nhóc Cảnh Dung cho mê mẩn thần hồn điên đảo!"

Tên nhóc Cảnh Dung? Này , ngươi là ai mà dám ăn xấc xược thế?

Kỷ Vân Thư chợt giật , hiện tại cô vẫn đang búi tóc nam nhi. Mà thôi, chữa bệnh cần tiếp xúc gần, cô là nữ cũng lạ.

Cô lảng tránh ánh mắt, vẫn gượng dậy, nhưng ngay đó vai Mạc Nhược ấn xuống.

"Cái cô bướng thế, bảo cử động lung tung."

"Ta dậy."

Mạc Nhược nhíu mày, thật sự hết cách với cô, đành buông vai , chủ động đỡ cô dậy.

Cảnh vật mắt ngày càng rõ ràng, Kỷ Vân Thư mới nhận đang ở trong phòng của .

Cô cũng rõ Mạc Nhược đang mặt, một bạch y, cổ quấn hờ một chiếc khăn màu xám, trông như một thư sinh nho nhã mưu sĩ. đôi mắt đào hoa rõ ràng bán . Kẻ đào hoa!

"Sao ở đây? Cuối cùng ngươi là ai? Vệ Dịch ? Vương gia ? Ta thấy tiếng họ, còn Mị Hương Nhi..."

"Từ từ!" Mạc Nhược giơ tay ngăn : "Mỹ nhân , cô hỏi một lúc nhiều thế trả lời kịp. Ta chỉ lo chữa thương, lo tìm ."

"..."

Mạc Nhược lấy khăn lau tay, đến bên bàn thu dọn túi châm cứu, lưng về phía cô dặn dò: "Thời gian vết thương mặt tuyệt đối gió. Tóm , để sẹo thì nhớ kỹ chín chữ chân ngôn của Mạc thị : Kiêng đồ tanh, tránh gió mưa, sờ."

Thế nhưng... Kỷ Vân Thư tuy rành y thuật cao siêu, nhưng vết thương mặt thì cô tự lượng .

khổ: "Không chữa khỏi , vết thương do trâm bạc gây , tổn thương đến tận xương. Xương thịt liền , một khi xương vật bằng bạc tổn thương thì da thịt sẽ để sẹo."

"Hóa cô nương cũng hiểu y thuật!"

"Không hiểu!"

Mạc Nhược thu dọn xong đồ đạc, Kỷ Vân Thư với vẻ nghiêm túc: "Có thể với lũ lang băm thì vết thương của cô đúng là vô phương cứu chữa, chừng cả đời đeo mặt nạ che mặt. may cho cô là gặp , đảm bảo trong vòng một tháng vết thương mặt cô sẽ hồi phục ."

Khẩu khí lớn thật! Cho dù là ở thời hiện đại cũng chẳng bác sĩ nào dám đảm bảo một tháng là khỏi hẳn tì vết!

Thấy Kỷ Vân Thư vẫn bán tín bán nghi, Mạc Nhược nhếch môi: "Bổn thần y cả năm nay tay cứu nào nhé. Nếu nể mặt Cảnh Dung thì giờ vẫn đang ở thành Bắc Dương thưởng thức đại hội ca vũ ."

"..."

Kỷ Vân Thư chẳng hiểu đang gì, dứt khoát đáp nữa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-178-bi-phuong-gia-truyen.html.]

Đột nhiên chạy xồng xộc cửa, bước chân vội vã.

"Thư Nhi."

Tiếng Vệ Dịch vang từ cửa đến tận giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, đôi mắt đầy vẻ xót xa cô chằm chằm.

"Thư Nhi còn đau ?"

"Không đau."

"May quá Thư Nhi ."

"Vệ Dịch, là ngươi tìm thấy ?"

Vệ Dịch gật đầu: "Ta mà, chỉ cần thấy tiếng chuông chân Thư Nhi là thể tìm thấy cô."

Kỷ Vân Thư mỉm , may mà Vệ Dịch thấy tiếng chuông thật, nếu cô chắc ma trong biển lửa .

hỏi: "Vậy tìm căn hầm đó?"

"Lúc đó lửa to lắm, họ cứ kéo ngoài, nhưng thấy tiếng chuông của Thư Nhi, cô chắc chắn ở trong nhà. Rồi ca ca như phát điên, chạy khắp nhà tìm cô. Lửa lớn quá, kéo ngoài nhưng ca ca chịu . Ta đợi bên ngoài lâu thì thấy ca ca bế cô . Ca ca giỏi lắm, thực sự tìm thấy Thư Nhi ."

Vẻ mặt đầy thán phục!

Tim Kỷ Vân Thư run lên: "Vậy ca ca ?"

"Ta thể ." Vệ Dịch bịt miệng .

Kỷ Vân Thư thắc mắc: "Tại thể ?"

"Bởi vì..."

Chưa hết câu, cổ áo Mạc Nhược túm lấy, xách ngược như xách gà con. Vệ Dịch loạng choạng mấy bước mới vững, tức giận trừng mắt Mạc Nhược.

Cậu gắt lên: "Sao ngươi đ.á.n.h ?"

Mạc Nhược tỉnh bơ như chuyện gì, dang hai tay: "Ngươi thấy đ.á.n.h ngươi bằng mắt nào?"

"Hai mắt đều thấy."

"Thằng nhóc hươu vượn."

"Ta bậy, bảo dối là , ngươi là đ.á.n.h ."

"Nói láo!" Mạc Nhược tức đến xanh mặt.

Ngay đó, Vệ Dịch một tay bịt mũi, một tay phẩy phẩy, vẻ mặt ghét bỏ một câu: "Thối quá."

Phụt...

Mạc Nhược suýt hộc máu, mũi bốc khói, sang Kỷ Vân Thư hỏi với vẻ kỳ quái: "Cái của nợ cô nhặt ở về thế?"

Cái miệng độc địa thật! Ngang ngửa với Cảnh Dung.

Kỷ Vân Thư lờ lời , vấn đề chính: "Dung Vương ?"

Mạc Nhược đáp gọn lỏn: "Đang bận!"

"Bận vụ án mất tích ?"

"Cô cứ dưỡng thương cho , chuyện khác cần cô lo. Mỹ nhân xinh thế mà hủy dung thì phí lắm. Nhớ kỹ, nghỉ ngơi cho khỏe."

"Vậy..."

Kỷ Vân Thư kịp hết thì Mạc Nhược xách Vệ Dịch ngoài. Ngoài sân vẫn loáng thoáng tiếng hai cãi .

Hai oan gia dính từ bao giờ thế? Và tên Mạc Nhược kỳ quặc từ chui ?

Cô xuống giường, khoác thêm chiếc áo mỏng, đến gương từ từ xuống, nghiêng mặt rõ vết sẹo mặt. Vết thương bôi một lớp t.h.u.ố.c mỡ trong suốt, bóng loáng.

Cơn đau vẫn nhói lên từng đợt, cô định đưa tay gãi gãi sờ sờ, nhưng nhớ đến ba điều cấm kỵ của Mạc Nhược đành nhịn xuống.

 

Loading...