NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 179: Khổng Ngu?

Cập nhật lúc: 2025-12-07 16:04:18
Lượt xem: 224

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không lâu , Kỷ Vân Thư gọi hỏi thăm.

Lúc cô mới Mị Hương Nhi và ca ca ả phóng hỏa thiêu rụi bộ ngôi nhà tranh, cả hai đều c.h.ế.t cháy. Những cô gái mất tích cũng tìm thấy bộ tại một bãi tha ma hoang phế ngoài thành.

Vì các t.h.i t.h.ể đều phân hủy nặng, lột da mặt nên nhận diện dung mạo, hiện các gia đình mất tích đều đang chờ nhận xác về an táng. Kinh Triệu Doãn đành cho chuyển tất cả t.h.i t.h.ể về Nghĩa Trang, đợi Kỷ Vân Thư tỉnh để vẽ dung mạo giúp họ nhận , sớm kết thúc vụ án .

Tuy nhiên, từ đầu đến cuối ai nhắc đến Cảnh Dung.

Đến tối!

Kỷ Vân Thư gương suy nghĩ hồi lâu, đợi hai nha đầu nước, cô bèn hỏi: "Vương gia ?"

Hai nha đầu , rụt cổ sợ sệt.

" Vương gia đang ở ?" Kỷ Vân Thư gằn giọng.

"Kỷ , ngài đừng hỏi nữa, Vương gia..."

"Nói mau!"

"Vương gia thương, hiện tại... vẫn hôn mê bất tỉnh." Nha đầu cúi đầu đáp.

Bị thương?

Tim Kỷ Vân Thư đập mạnh một nhịp, cô bật dậy, nắm lấy tay nha đầu hỏi: "Là thương lúc cứu ?"

Nha đầu gật đầu: "Nô tỳ cũng chỉ , khi cứu Vương gia đồ vật rơi trúng đầu và vai, nhưng vẫn cố gắng cứu mới ngất . Mạc Nhược công t.ử ở đó, Vương gia sẽ ạ."

Vừa xong, Kỷ Vân Thư buông nha đầu , lao khỏi phòng.

"Kỷ ..."

Mặc cho các nha đầu gọi với theo, Kỷ Vân Thư vẫn ngoảnh đầu , chạy thẳng về phía viện của Cảnh Dung.

Trong phòng chính viện!

Cảnh Dung đang dựa lưng giường, tỉnh lâu, sắc mặt nhợt nhạt, đầu và cánh tay đều quấn băng trắng. Mạc Nhược ở bên cạnh đang thong thả giã thuốc, chỉ để cho Cảnh Dung một bóng lưng thẳng tắp.

"Dụ Hoa Các hôm nay thế nào?" Cảnh Dung đột nhiên hỏi, giọng yếu ớt.

"Có tiểu đồng trông coi, ăn cũng khá."

"Ngày mai bổn vương cho đến dỡ nó nhé?"

Dù giọng Cảnh Dung yếu nhưng sự đe dọa trong lời vẫn đầy áp lực. Mạc Nhược dừng tay, đối diện với ánh mắt .

"Cái tính của ngươi bao giờ mới sửa hả? Dụ Hoa Các của chọc ghẹo gì ngươi?"

Cảnh Dung cụp mắt, thở nhẹ một , lạnh lùng : "Ta , trong vòng ba ngày nếu ngươi xuất hiện mặt , sẽ dỡ Dụ Hoa Các của ngươi, chơi ."

Hùng hồn thật! Dù cũng là Vương gia, lời giữ lấy lời chứ.

Mạc Nhược , nhún vai: "Dỡ dỡ , đằng nào cũng là do lão già để , sớm đóng cửa . Mà nếu ngươi dỡ thì chi bằng phá tan tành luôn cho xong."

"Cha ngươi đứa con như ngươi đúng là bất hạnh."

"Phải , thế nên lão già mới duỗi thẳng hai chân, mạng hưởng phúc mà c.h.ế.t đuối đấy."

Nghe , Cảnh Dung lắc đầu nhưng khóe miệng nhếch lên nụ : "Ta mà là cha ngươi chắc ngươi chọc cho tức đến đội mồ sống dậy mất."

"Chỉ cái to mồm." Mạc Nhược lườm một cái.

Hắn dậy đến bên giường. Nhìn Cảnh Dung đầy thương tích, Mạc Nhược thở dài, giọng vẻ dạy đời: "Ngươi xem, đường đường là một Vương gia, vì cứu một phụ nữ mà suýt mất mạng, đáng ? Nếu bản công t.ử 'Diệu thủ hồi xuân' thì giờ ngươi đang uống với Diêm Vương ."

Sắc mặt Cảnh Dung vẫn lạnh lùng nhưng giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Tất nhiên là đáng. Nếu lúc đó cô thực sự c.h.ế.t, lẽ cũng sẽ c.h.ế.t theo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-179-khong-ngu.html.]

"Có cần lố thế ?"

"Ngươi hiểu ."

"Phải, hiểu. Cho nên mới , tình yêu giống như một loại độc dược, dính là c.h.ế.t chắc." Mạc Nhược với ánh mắt khinh bỉ.

Cảnh Dung mặc kệ .

"Phải ." Mạc Nhược đột nhiên : "Ngươi đoán xem về kinh cùng ai?"

"Không đoán!" Cảnh Dung đáp lạnh tanh.

Mạc Nhược thấy mất hứng: "Sao ngươi vẫn như xưa thế, nhạt nhẽo."

"Ngươi tính mà."

"Phải, cũng chỉ , chứ cái tảng đá lạnh lùng như ngươi thì ai đục !"

Hai đấu khẩu cũng chẳng ngày một ngày hai. Mạc Nhược xuống mép giường, ghé sát mặt gian, từ bỏ ý định truy hỏi: "Đoán mà, ngươi chắc chắn đoán , đó ngươi cũng quen đấy."

"Đã bảo đoán!"

"Thôi , thôi ." Mạc Nhược phẩy tay: "Thật hiểu thể lớn lên cùng một cái khố với tên hũ nút như ngươi."

Bất lực là thế, nhưng ngập ngừng một chút, vẫn thốt hai chữ:

"Khổng Ngu."

Khổng Ngu!

Nghe hai chữ , thần sắc Cảnh Dung chợt tối sầm , ai đoán tâm tư của . Một lúc lâu , Cảnh Dung mới hỏi: "Không đang ở Thanh Sơn Cư ?"

" , cả năm nay cô theo mẫu ăn chay niệm phật ở Thanh Sơn Cư. Lần trở về, ngươi hẳn ý nghĩa là gì chứ? Tâm ý Khổng cô nương đối với ngươi chắc ngươi từ lâu ."

"Ngươi gì?"

"Đừng giả hồ đồ với . Khổng cô nương dù cũng xuất danh môn, là cháu gái ruột của cố Hoàng hậu Tuyên Khu. Hôn sự của hai , chỉ cần Khổng cô nương gật đầu, mẫu xin Hoàng thượng một thánh chỉ là coi như ván đóng thuyền, đến lượt ngươi quyết định ."

Khổng gia tuy phần sa sút, nhưng dù vẫn là nhà đẻ của Tuyên Khu Hoàng hậu, Hoàng thượng tất nhiên cũng nể mặt Khổng gia vài phần.

Trong lòng mỗi đều một cái gai, Cảnh Dung cũng ngoại lệ. Khổng Ngu là cái gai trong lòng !

Thở hắt một , Cảnh Dung chỗ khác: "Mạc Nhược, khác rõ, chẳng lẽ ngươi cũng ?"

Mạc Nhược tất nhiên rõ chứ! Hắn lớn lên cùng Cảnh Dung từ nhỏ, suy nghĩ trong lòng bạn .

Hắn ngửa mặt than dài, lắc đầu, cố vẻ tiếc nuối: "Xem là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình ! thấy Khổng Ngu cô nương , hơn vị Kỷ cô nương gấp ngàn vạn ."

"Vậy ? trong mắt , ai sánh với Vân Thư."

Cảnh Dung vô cùng nghiêm túc!

Mạc Nhược nheo mắt đ.á.n.h giá Cảnh Dung một lượt, xa: "Tên nhóc , hóa ngươi thực sự động lòng vì một cô gái . Ta còn tưởng ngươi là tảng đá cứng đầu nhất mọc trong núi sâu chứ."

"Con sẽ đổi."

" ngươi đổi nhanh quá đấy. Ta tò mò thật, vị Kỷ cô nương đó rốt cuộc mà ngươi bỏ Khổng Ngu cô nương để chọn cô ?"

Đôi môi nhợt nhạt của Cảnh Dung mở: "Có lẽ như ngươi , thực sự trúng độc , là kịch độc, nhưng cam tâm tình nguyện."

Ái chà! Đắc ý ghê !

Mạc Nhược vỗ vỗ đùi , dậy bàn, miệng lầm bầm: "Tảng đá nở hoa đây!"

 

Loading...