"Ý của Vương gia là ?" Cô hỏi ngược .
"Ngươi nếu phát hiện gì đó, ở đây?" Hắn tỏ vẻ như thấu cô, : "Ngươi nếu tin bổn vương, bổn vương còn thể giúp ngươi một tay."
Tuy Cảnh Dung trong lòng Kỷ Vân Thư chẳng đáng yêu chút nào, nhưng lúc cô quả thực cần một trợ giúp.
Cô dứt khoát : "Đã Vương gia mở lời, tiểu nhân tất nhiên cầu còn . là một việc nhờ Vương gia giúp đỡ."
"Ngươi ."
"Không vội, đợi trời tối hãy ." Cô nhướng mày, tỏ vẻ bí hiểm, xuống cầm bát đũa lên: "Chu gia đang tang sự mà vẫn mang cá thịt thịnh soạn lên tiếp đãi, xem đạo đãi khách của Chu phủ quả thực tồi."
Cảnh Dung mặt , buông một câu nhạt thếch: "Bổn vương đói."
Kỷ Vân Thư thong thả gắp một miếng thịt bỏ miệng, cố ý : "Cũng , cơm nước Chu gia tất nhiên sánh bằng sơn hào hải vị ở vương phủ, Vương gia ăn quen cũng là lẽ thường."
Câu thốt , Cảnh Dung bèn vui, ánh mắt trầm xuống.
"Rau dại núi rừng mà bổn vương từng ăn, e rằng còn nhiều hơn muối Kỷ từng nếm đấy."
"Vương gia cứ khéo đùa."
Một Vương gia như mà ăn rau dại? Ai tin chứ?
Cảnh Dung nghiêm mặt cô, : "Đại Lâm vương triều Nam Cương, Bắc Lương. Bổn vương từ nam chí bắc, tổng cộng đến một trăm linh tám nơi, thôn xóm nơi rừng sâu, cũng hộ dân nơi khe suối hẻo lánh. Nếu nơi nào cũng sơn hào hải vị thì con dân Đại Lâm chẳng ai cũng lo đói rét ?"
Tay cầm đũa của Kỷ Vân Thư khựng , cô với vẻ tò mò: "Hóa Vương gia nhiều nơi như ?"
"Đó trọng điểm."
"Vậy trọng điểm là gì?"
Cảnh Dung lườm cô một cái: "Bổn vương những điều là cho ngươi , bổn vương kén ăn!"
Cạn lời!
Không ăn thì thôi, Kỷ Vân Thư đói thật , bưng bát cơm lên ăn ngon lành.
Thoáng Cảnh Dung lẩm bẩm: " là vô tư, thế mà cũng nuốt trôi ."
Phải ! Thử hỏi ai sờ nắn xác c.h.ế.t đầy một canh giờ tâm trạng ăn cơm ?
Kỷ Vân Thư tâm trạng đó.
Ăn uống no say, Kỷ Vân Thư nghỉ ngơi một lát cho đến khi trời dần tối hẳn.
"Vương gia giúp đỡ ? Đi thôi."
Kỷ Vân Thư xong bèn cửa.
Cảnh Dung thắc mắc nhưng vẫn theo.
Chẳng bao lâu, hai đến căn gác xép nơi Chu tiểu thư gặp nạn. Ở các góc vẫn treo mấy chiếc đèn lồng đỏ, soi rọi gian xung quanh sáng rõ, lung linh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-18-bon-vuong-khong-ken-an.html.]
Kỷ Vân Thư vốn thích đèn lồng cổ đại, cứ chằm chằm đến ngẩn ngơ. Cảnh Dung đụng nhẹ cô.
"Kỷ đến đây để ngắm đèn ?"
"Đến tra án."
Cô lập tức thu hồi ánh mắt khỏi mấy chiếc đèn lồng.
Cảnh Dung dường như ý đồ của cô, : "Có ngươi nghi ngờ lúc Chu tiểu thư ngã lầu, gác xép ?"
"Xem Vương gia thông minh."
"Tất nhiên."
Kỷ Vân Thư thèm để ý đến nữa, một vòng quanh gác xép.
Gác xép giống như một cái đình cao chót vót, diện tích lớn, vách ngăn, bốn mặt đều là lan can gỗ đỏ nối liền với ghế dài. Nếu ai ở gác thì liếc mắt cái là thấy ngay.
Ngoài những thứ đó thì chẳng còn gì khác.
Kỷ Vân Thư kiểu gì cũng thấy chỗ nào thể giấu .
Mải suy nghĩ đến xuất thần, cô , trán đập mạnh một lồng n.g.ự.c săn chắc, đau điếng!
Kỷ Vân Thư theo phản xạ ôm trán, nhíu mày. Còn kịp gì thì thấy Cảnh Dung ôm n.g.ự.c than vãn:
"Sao ngươi đầu mà báo một tiếng? Ngực bổn vương cái gối, ngươi húc thế chừng gãy xương mất."
"Vậy Vương gia lưng cũng lên tiếng?"
Cảnh Dung cau ngươi: "Theo ý ngươi thì bổn vương cũng báo cáo với ngươi ?"
"..."
Thế xoay cũng báo cáo với ngài chắc?
Câu Kỷ Vân Thư tất nhiên , chỉ là lửa giận trong lòng cứ bùng lên từng đợt. Hắn là Vương gia, gì cũng lý. Cô chỉ là một họa sư quèn thì nào dám cãi !
Thôi thì...
"Đều là của tiểu nhân!"
Lười so đo, Kỷ Vân Thư lách qua , định sang hướng khác.
Nào ngờ lưng Cảnh Dung, một đôi tay lớn vòng qua eo cô, kéo mạnh một cái. Cô xoay một vòng, lao thẳng lòng Cảnh Dung. Vì chân loạng choạng vững, ngả , vặn đôi bàn tay đang ôm eo giữ chặt.
Cô ngã gọn lòng !
Hai " đàn ông" cứ thế ôm !
Đèn lồng lay động trong gió nhẹ, ánh sáng run rẩy kéo dài bóng của hai in sàn gỗ, một dài một ngắn, trải dài xa.
Quả là một cảnh !