Từ nhỏ lớn lên bên , Khổng Ngu luôn gọi là A Dung, còn gọi cô là Ngu nhi. Thói quen , lẽ một năm Cảnh Dung đổi .
Lúc đối diện với lời trách móc của Khổng Ngu, Cảnh Dung chỉ đáp: "Đó là chuyện những năm , tỷ cũng lấy chồng, gọi Ngu nhi nữa thì lắm."
"Ta nếu lấy chồng, tất nhiên là gả cho , gọi là Ngu nhi gì ?"
Khổng Ngu là thẳng tính, trong lòng bao giờ giấu chuyện gì. Cô thích Cảnh Dung, cũng chẳng cần giấu giếm.
Cảnh Dung tất nhiên ngạc nhiên, câu từ nhỏ đến lớn mòn cả tai , nhưng đối với Khổng Ngu chỉ thể coi như tỷ tỷ!
Hắn một tay lấy y phục bình phong xuống, một bên : "Khổng Ngu, tâm ý của tỷ hiểu, nhưng giờ còn là trẻ con nữa, những lời đùa thể tùy tiện ."
"Ta đùa với . Một năm rõ với , tuổi cũng còn nhỏ, mẫu thường xuyên thúc giục thành . Lần từ Thanh Sơn Cư trở về, mẫu quyết tâm định đoạt hôn sự cho , cũng gật đầu. Mẫu hai ngày nữa sẽ tiến cung xin Hoàng thượng ban chỉ."
"Cái gì?"
Sắc mặt Cảnh Dung khựng , y phục tay suýt rơi xuống đất.
Hắn vội : "Khổng Ngu, chỉ coi tỷ như tỷ tỷ, chuyện cũng rõ với tỷ ."
"Ta và cùng lớn lên, lúc nhỏ cũng bám lấy . Nay tuổi tác lớn dần, như cách một lớp màn, luôn cảm thấy xa cách. Tâm tư bày tỏ, vì mà nhiều xung đột với mẫu , từ chối bao lời cầu , trong lòng sớm nhận định . Đệ , khiến còn mặt mũi nào nữa."
Khi những lời , mắt Khổng Ngu cay cay, nhưng bề ngoài vẫn giữ phong thái tiểu thư khuê các, để lộ sự nôn nóng đau khổ.
Nếu là khác, Cảnh Dung sớm lưng bỏ , nhưng khổ nỗi là Khổng Ngu.
Hắn mấp máy đôi môi mỏng.
"Ta ý khó tỷ, chỉ là..."
Lời dứt cắt ngang!
"Nếu là đa tâm, suy nghĩ lung tung thì thôi, nhưng tại mãi chịu từ chối dứt khoát?"
Khổng Ngu vẫn giữ vẻ bình thản.
Trong lòng Cảnh Dung vô cùng bất lực, lùi sang bên, thở dài một , nghiêm túc : "Ta từ chối, chỉ là và tỷ lớn lên cùng , là ."
Khổng Ngu cụp mắt, đón lấy y phục trong tay , : "Hôm nay đến để chuyện với , đợi khỏi hẳn ."
Nói trắng là Khổng Ngu đang trốn tránh.
Cô rũ phẳng y phục, cẩn thận mặc giúp .
Bỗng nhiên từ trong áo rơi một vật.
Leng keng...
Cúi đầu , hóa là một hạt châu dây chuyền.
Khổng Ngu định nhặt lên nhưng chậm hơn Cảnh Dung một bước, nhặt lên bèn cất ngay tay áo.
"Cái gì ? Nhìn qua cũng chẳng hạt châu quý giá gì, căng thẳng thế?"
"Chỉ là một món đồ vật thôi, gì."
"Ồ!" Khổng Ngu cũng hỏi thêm nữa.
Hạt châu đó là Cảnh Dung gỡ từ chiếc cúc bạc của Kỷ Vân Thư, tuy bình thường nhưng vô cùng trân trọng.
Sau đó hai chuyện phiếm vài câu, hầu như đều là Khổng Ngu . Và chuyện nhắc đến nhiều nhất là chuyện ở Thanh Sơn Cư.
"Nơi đó tuy non xanh nước biếc, dưỡng tâm dưỡng tính, nhưng ở suốt một năm cũng buồn tẻ vô vị. Mẫu ngày đêm thành tâm niệm phật, cũng chẳng với mấy câu. Trong núi sâu vắng , thỉnh thoảng nhớ đến những ngày chúng ở bên , thật sự vui vẻ. Giờ cuối cùng cũng về kinh , giữa đường gặp Mạc Nhược, kể cho chút chuyện về . Nghe rời kinh điều tra 'Lâm Kinh án' cũng nửa năm , gần đây mới về. Hơn nửa năm bôn ba bên ngoài chắc chịu nhiều cực khổ lắm nhỉ? Nhìn gầy nhiều quá."
Vừa cô đưa tay chạm nhẹ gò má gầy gò của Cảnh Dung.
Đầu ngón tay mềm mại chạm , Cảnh Dung theo phản xạ cảnh giác nắm lấy tay cô, thẳng đôi mắt u buồn của Khổng Ngu.
Sau đó...
Hắn đẩy tay cô một cách dứt khoát, lặng lẽ dậy về phía cửa.
Hắn dặn Lang Bạc: "Tiễn Khổng cô nương về."
"Vâng!"
Cảnh Dung lưng bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-182-tinh-y-khong-ngu.html.]
Trong phòng, Khổng Ngu bóng lưng dần xa, phòng tuyến trong lòng sụp đổ tan tành. Gương mặt bình thản hiện lên vẻ đau khổ, nước mắt kìm nén nãy giờ cuối cùng cũng trào .
Đôi bàn tay vốn lạnh lẽo bẩm sinh siết chặt từng ngón, móng tay sơn màu đỏ thắm cắm sâu da thịt trong lòng bàn tay.
Lang Bạc bước , chắp tay: "Khổng cô nương, để tiễn cô nương về."
"Không cần ."
Giọng lạnh lùng nhưng vẻ nghẹn ngào khó chịu.
Cô mặt , để khác thấy cảm xúc của , rảo bước rời .
Phía , Lang Bạc lắc đầu: "Vương gia Vương gia, ngài gặp đại kiếp nạn ."
...
Trong Đông Uyển, Vệ Dịch đang tán gẫu với mấy nha trong sân.
Kỷ Vân Thư về bèn vội vã chạy phòng, cửa còn đóng, tay Vệ Dịch thò .
"Thư nhi, sáng sớm cô thế?"
"Không cả!"
Cô từ sáng sớm, là cả đêm về đấy chứ.
Vệ Dịch ghé sát mặt cô, chớp chớp mắt: "Thư Nhi vui ?"
Cô nghẹn lời, lắc đầu, gương nhưng vẻ thất thần, hai tay lóng ngóng nghịch mấy món đồ bàn trang điểm.
Lòng rối bời!
Vệ Dịch nhoài bên cạnh, cau mày cô một lúc lâu. Bất chợt, nắm lấy đôi tay đang bối rối của cô.
Hơi ấm từ lòng bàn tay Vệ Dịch truyền sang mu bàn tay cô, khiến cô bừng tỉnh, cảm giác hoang mang trong lòng cũng vơi vài phần.
Cô sang đôi mắt đẽ và đầy lo lắng của Vệ Dịch.
"Vệ Dịch?"
"Tuy nhiều chuyện hiểu, nhưng chỉ cần Thư nhi với , nhất định sẽ hiểu. Trong lòng Thư nhi khó chịu cho ? Thấy cô thế , lo lắm."
Sự quan tâm chân thành hiện rõ trong đáy mắt!
Kỷ Vân Thư xoa đầu , mỉm : "Ta , thật đấy, Vệ Dịch cần lo lắng cho ."
" Thư nhi vui."
"Có ?"
Vệ Dịch gật đầu, chỉ cái hộp và cây trâm mặt, : "Thư nhi cứ bỏ cái hộp lấy , mấy . Cô chắc chắn là vui mới thế."
, Vệ Dịch là tinh tế!
Kỷ Vân Thư luôn nghĩ, nếu Vệ Dịch ngốc thì bao.
Đột nhiên, trong lòng cô nảy một ý nghĩ!
"Vệ Dịch!" Cô gọi .
"Hả?"
Ngay đó, cô lắc đầu: "Thôi bỏ ."
Vệ Dịch phồng má, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô gục đầu lên đùi cô.
Hắn : "Thư Nhi thể hứa với , đừng vui nữa ? Nếu cô thực sự vui, cô cũng cho nhé."
"Ừ! Được!"
Cô đồng ý, cảm giác hoang mang ban nãy cũng tan biến hết.
Có lẽ chỉ khi ở bên cạnh Vệ Dịch, cô mới cảm giác an tâm .
...