NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 183: Cảnh Hiền
Cập nhật lúc: 2025-12-07 16:50:36
Lượt xem: 219
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại Dụ Hoa Các.
Mạc Nhược mới tỉnh rượu, men tan bớt bèn lục lọi tìm đồ trong phòng.
Loảng xoảng...
Cả căn phòng lật tung bừa bãi!
Tiểu đồng canh cửa bước , quanh một lượt hỏi: "Sư phụ tìm gì thế?"
"Cái hộp mang về ?"
"Hộp nào ạ?"
"Cái hộp gỗ khắc hình ổ khóa ."
Mạc Nhược tiếp tục lục lọi, sách vở đồ đạc trong phòng đều quét xuống đất.
Tiểu đồng gãi đầu, sực nhớ , chạy vọt ngoài, lôi từ chân bàn một cái hộp.
"Sư phụ, ở đây !"
Cái hộp rút , chiếc bàn gãy chân mất thăng bằng đổ ầm xuống đất, kéo theo đống d.ư.ợ.c liệu bên văng tung tóe.
Mạc Nhược chạy , mắt sáng lên như đèn pha.
Hắn giật lấy cái hộp từ tay tiểu đồng, mắng: "Cái thằng nhãi ranh , ai cho ngươi lấy hộp kê chân bàn của hả?"
"Sư phụ, oan cho con quá! Cái hộp là hôm qua khi từ Dung Vương phủ về, sư phụ uống say tự nhét xuống cái chân bàn gãy đó chứ, còn lảm nhảm đòi sửa bàn, con kéo mãi . Con thấy bàn dùng nên mới bày d.ư.ợ.c liệu lên, sư phụ đừng đổ oan cho con!"
Oan uổng quá mất!
Mạc Nhược ngượng chín mặt!
Hắn rõ khi say rượu đúng là thể mấy chuyện mất mặt thế . chuyện cũng chẳng bõ bèn gì, còn đỡ hơn hai năm uống say với Cảnh Dung xong nằng nặc đòi cởi trần ngủ chung giường với nhiều.
"Thôi , coi như đổ oan cho ngươi."
Mạc Nhược ôm cái hộp, cửa.
"Sư phụ đấy?"
"Vào cung!"
...
Hoàng cung.
Trong cung điện phồn hoa, tường đỏ ngói xanh, biển hiệu sơn son thếp vàng, phòng ốc điện đài đều toát lên vẻ bề thế uy nghiêm.
trong chốn hoàng cung rộng lớn , ngoại trừ lãnh cung, còn một nơi hoang lương tiêu điều.
Đó là Đồng Nhân điện!
Cung điện của Tứ hoàng t.ử Cảnh Hiền!
Tường bao quanh điện lâu tu sửa, lớp vôi tróc lở, ngói xanh quạ mổ vỡ nát, cỏ dại mọc đầy sân, ngay cả cửa sổ giấy cũng rách te tua.
Đủ thấy Đồng Nhân điện tàn tạ thê t.h.ả.m đến mức nào!
Tất nhiên, điều cũng phản ánh địa vị của Cảnh Hiền!
Tuy Cảnh Hiền phong Hiền Vương, thể ngoài lập phủ riêng, nhưng Kỳ Trinh Đế tước bỏ đặc quyền đó, lấy lý do Cảnh Hiền bệnh tật để giữ trong cung dưỡng bệnh.
Theo lý mà , Kỳ Trinh Đế còn nhớ đến bệnh tình của Cảnh Hiền, giữ trong cung, sắp xếp ngự y chữa trị, cũng coi như đối đãi với đứa con . khổ nỗi ngoài điểm đó thì chẳng còn gì nữa, thậm chí là chẳng thèm ngó ngàng tới.
Dẫn đến việc trong cung cảm thấy vị Hiền Vương chỉ tiếng mà miếng, dần dần xa lánh Đồng Nhân điện. Đến cuối cùng, ngoại trừ đưa bổng lộc và cơm ba bữa, hầu như chẳng ai lui tới.
Và cả văn võ bá quan trong triều đều , Kỳ Trinh Đế đang thực thi thuật giam lỏng đối với Cảnh Hiền!
Tương đương với việc trói tay chân , nuôi bên cạnh . Nhất cử nhất động của đều trong tầm mắt, , gì đều qua mắt Kỳ Trinh Đế.
cũng thắc mắc, Cảnh Hiền là một cái xác hồn ốm yếu bệnh tật, thế lực bên ngoại cũng gì nổi bật, chút uy h.i.ế.p nào, tại Kỳ Trinh Đế giam lỏng bên cạnh?
Thắc mắc , bao giờ tìm hiểu sâu, cũng dám tìm hiểu sâu!
Trong chính điện, tuy xa hoa nhưng cũng coi như sạch sẽ, đồ đạc trong phòng cầu kỳ nhưng cũng đầy đủ!
Hai cánh cửa sổ mở rộng, bên ngoài là một cây phong. Vào xuân cây đ.â.m chồi nảy lộc, lá xanh mướt mát. Bóng cây in lên khung cửa gỗ, loang lổ đung đưa!
Trên chiếc ghế bập bênh cửa sổ, Cảnh Hiền tựa , mắt khép hờ, khuôn mặt trắng bệch bệnh tật nhưng vẫn toát lên vẻ tuấn tú. Giữa hai lông mày nét hao hao giống Cảnh Dung và Cảnh Diệc.
Gen của hoàng thất quả thực mạnh!
Thái giám Phất Lục từ ngoài bước , bưng một bát t.h.u.ố.c đặt lên bàn cạnh tay Cảnh Hiền.
"Hiền Vương, đến giờ uống t.h.u.ố.c !"
"Cứ để đó ."
"Trời lạnh, đừng để t.h.u.ố.c nguội mất."
Cảnh Hiền đành bưng bát t.h.u.ố.c lên uống cạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-183-canh-hien.html.]
Phất Lục khom tiếp: "Hôm nay thái y kê đơn t.h.u.ố.c mới, là d.ư.ợ.c liệu lấy từ Thiên Sơn về, chắc chắn hiệu quả, Hiền Vương nhất định sẽ sớm khỏe thôi."
Ánh mắt Cảnh Hiền ngoài cửa sổ. Bao năm qua, câu nhiều nhất lẽ là câu của Phất Lục.
Hắn khổ: "Khỏi khỏi, đối với mà còn quan trọng nữa ."
Phất Lục thầm than trong lòng. Ông Cảnh Hiền lớn lên, đứa trẻ khổ, ông cũng đau lòng.
"Bệnh của Vương gia nhất định sẽ khỏi, lão nô tin rằng Nương nương trời linh thiêng cũng sẽ phù hộ cho Vương gia."
"Đã mười bốn năm , ngươi còn nhắc đến mẫu ." Giọng Cảnh Hiền đầy bi thương.
"Là của lão nô."
"Ngươi lui xuống , nghỉ ngơi một lát."
"Vâng!"
Phất Lục thấy Cảnh Hiền nhắm mắt bèn bưng bát nhẹ nhàng lui .
Vừa đến cửa thì gặp một .
Mạc Nhược sải bước tới, tay cầm một chiếc hộp dài, vẻ mặt bình thản.
"Mạc đại phu, ngài..."
Chưa hết câu, Mạc Nhược giơ tay ngắt lời, vươn cổ trong phòng.
Ngón trỏ đặt lên môi.
"Suỵt!"
Phất Lục rụt cổ , hạ thấp giọng hỏi: "Mạc đại phu ?"
"Nhỏ tiếng thôi, ngươi việc , cần để ý đến ."
"Vâng!"
Mạc Nhược rón rén phòng, Cảnh Hiền đang lưng về phía tựa ghế bập bênh, lúc mới cẩn thận đặt chiếc hộp dài lên bàn.
"Ngươi mang gì đến thế?" Cảnh Hiền đột nhiên lên tiếng.
"Ta nhẹ thế mà ngươi cũng ?"
"Cả cái Đồng Nhân điện vắng vẻ bao nhiêu năm nay, tiếng lá rơi xuống đất còn thấy nữa là."
Nghe vẻ thê lương.
Mạc Nhược , cầm cái hộp tới xuống cạnh .
Hỏi: "Dạo sức khỏe thế nào?"
"Vẫn thế thôi!"
"Để xem nào."
Cảnh Hiền vén tay áo lên, đưa tay .
Mạc Nhược bắt mạch cho , đôi lông mày đang giãn bỗng nhíu chặt , ngón tay rời khỏi cổ tay Cảnh Hiền.
"Ngự y Thái y viện đổi t.h.u.ố.c cho ngươi ?"
Cảnh Hiền "Ừ" một tiếng.
"Lúc chẳng dặn ngươi cứ theo đơn t.h.u.ố.c kê mà bốc t.h.u.ố.c ?"
"Ồ? Thế ? Ta nhớ rõ lắm."
Giọng điệu dửng dưng!
Mạc Nhược vui: "Tính tình ngươi và Cảnh Dung đúng là hai thái cực. Hắn thì cố chấp bướng bỉnh, vô cùng hiếu thắng. Còn ngươi thì lạnh lùng hờ hững, cái gì cũng quan tâm, màng đến, ngay cả mạng sống của cũng chẳng để tâm."
Thấy cuống lên, khóe môi trắng bệch của Cảnh Hiền nhếch lên nụ u sầu, với : "Bệnh của chữa , ngươi đừng phí công vô ích nữa. Ta chỉ là cái xác rỗng, chẳng lẽ còn hy vọng ngày như bình thường ?"
"Có ở đây, ngươi tất nhiên sẽ ."
"Đã mười bốn năm , cha ngươi còn bó tay chịu trói."
Mạc Nhược im lặng, đưa cái hộp mang đến cho : "Y thuật của lão già đó bằng , bệnh ông chữa thì chữa . Thứ kiếm ở bên ngoài, ích cho bệnh của ngươi đấy. Để bên , ngày nào cũng ngửi một chút. Còn nữa, gần đây đừng uống t.h.u.ố.c thái y kê nữa, cứ theo đơn cũ của mà bốc, thiếu thang nào đấy."
Cảnh Hiền mở hộp !
Bên trong là một cây t.h.u.ố.c màu xanh da trời, lá trúc xum xuê, liền cả rễ dây.
"Đây là cái gì?"
"Vô Tâm Thảo. Ngươi tâm huyết thông, vị t.h.u.ố.c thể giúp ngươi đả thông kinh mạch. Thuốc bao nhiêu tiền cũng mua ."
"Ta là kẻ sắp c.h.ế.t, cần gì lãng phí d.ư.ợ.c liệu quý giá thế ."
...