NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 185: Hung thủ là kẻ khác

Cập nhật lúc: 2025-12-07 16:50:38
Lượt xem: 217

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mở tờ giấy !

Bên chi chít những dòng chữ thanh tú bằng mực tàu!

Kỷ Vân Thư xuống phần ký tên , bên đề tên Mị Hương Nhi!

Hả?

Tim cô thót , chẳng lẽ là Mị Hương Nhi nhét áo cô?

Cẩn thận trải phẳng tờ giấy, bên rõ ràng:

"Kỷ cô nương, nếu cô bức thư , chứng tỏ ông trời để cô sống sót, còn , lẽ c.h.ế.t . Ta với cô một lời xin . Và bức thư , xin cô hãy chuyển đến một khác giúp ..."

...

Từng chữ đó, Kỷ Vân Thư đều kỹ càng.

Đến khi xong chữ cuối cùng, tay cô run lên, tờ giấy suýt rơi xuống đất. Cảm giác bất an lúc ở trong căn nhà tranh ùa về trong tích tắc.

Nha thấy cô kinh ngạc như , dè dặt hỏi: "Kỷ , ngài chứ?"

"..."

"Kỷ ?"

Kỷ Vân Thư nắm chặt tờ giấy trong tay, lập tức lao khỏi phòng định tìm Cảnh Dung. đến cửa viện thì đụng ngay Lang Bạc đang vội vã chạy tới.

Dường như nhận điều gì, cô hỏi ngay Lang Bạc: "Có xảy chuyện gì ?"

"Sao ?"

"Có ?"

Lang Bạc gật đầu lia lịa: "Nguyễn tiểu thư mất tích , ngay đêm qua."

Quả nhiên!

"Vương gia bảo đến báo cho một tiếng."

"Nhanh, lập tức dẫn đến căn nhà tranh đó, Nguyễn tiểu thư chắc chắn đang ở đó."

"Sao ?"

"Đừng hỏi nhiều nữa."

Lang Bạc ngẩn , nửa hiểu nửa nhưng đành gật đầu, định bẩm báo Cảnh Dung và Kinh Triệu Doãn.

Ngay đó, Kỷ Vân Thư giữ chặt lấy , gấp gáp : "Ta cũng cùng."

"Tiên sinh đừng thì hơn, Vương gia dặn..."

"Ta nhất định ." Kỷ Vân Thư vô cùng kiên quyết.

Lang Bạc tuy do dự nhưng cũng lay chuyển cô, đành mang theo, sai chuẩn xe ngựa báo cho Cảnh Dung.

Xe ngựa chuẩn xong, Kỷ Vân Thư lên xe thì Cảnh Dung cũng lên theo.

Hắn lệnh bên ngoài: "Xuất phát!"

Xe ngựa lập tức lăn bánh.

Kỷ Vân Thư mở to đôi mắt , thấy vẫn còn đầy thương tích, lo lắng : "Vương gia thương thế lành, đáng lẽ..."

"Cô tưởng bản vương là đại cô nương chắc? Không ngã, va chạm?"

" mà..."

"Đừng nhưng nhị gì nữa. Xem vụ án đúng là như bóc vỏ kén tằm, bóc hết lớp đến lớp khác, khiến ngờ tới." Cảnh Dung nhíu mày chặt, hỏi: "Lang Bạc với , kịp báo tin Nguyễn tiểu thư mất tích cô chạy , thậm chí còn đoán chuyện xảy . Có phát hiện điều gì ?"

Kỷ Vân Thư gật đầu: "Thực khi tỉnh , cảm thấy chuyện chút kỳ lạ. Ngài chắc còn nhớ từng mảnh vải trắng rơi ở núi Lương Sơn mùi thơm chứ?"

"Nhớ!"

"Lúc đó ở ngoài nhà tranh bịt miệng, ngửi thấy mùi thơm đó. Tỉnh thấy Mị Hương Nhi bên cạnh, cứ tưởng mùi thơm đó tỏa từ . khi tiếp xúc gần với cô mấy , chỉ ngửi thấy mùi đó đúng một , thực sự lạ."

"Không chỉ , c.h.ế.t cháy cùng cô là ca ca Mị Hương Nhi. Ta nắm tay đó, xương cốt đứt đoạn, mắc chứng loãng xương nghiêm trọng. Người mắc chứng hai tay dùng lực mạnh, mà tay của nạn nhân đều chặt đứt trong một nhát, nên thể là ca ca cô . Ta bèn nghĩ hung thủ là Mị Hương Nhi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-185-hung-thu-la-ke-khac.html.]

"Sau đó thì ? Cô nghĩ thế nào?"

Cô ngẫm nghĩ một chút tiếp: "Khoảnh khắc bịt miệng ngoài nhà tranh, trong lòng cảm thấy lạ. Lúc đó gáy n.g.ự.c đó, chứng tỏ đó chắc chắn cao hơn . Mị Hương Nhi cao xấp xỉ . Cộng thêm mùi thơm càng khiến nghi ngờ hung thủ là khác. Chỉ là Mị Hương Nhi và ca ca cô đều c.h.ế.t, sợ đa nghi. khi thấy bức thư ..."

Nói cô đưa tờ giấy trong tay áo cho Cảnh Dung.

Cảnh Dung nghi hoặc đón lấy, lướt qua một lượt. Đọc xong, sắc mặt y hệt Kỷ Vân Thư lúc nãy.

Ngoài sự kinh ngạc còn chút đồng cảm. Thậm chí là cả phẫn nộ!

Trong chốc lát, tâm trạng cả hai đều chùng xuống.

Khoảng nửa nén hương , cuối cùng cũng đến căn nhà tranh.

thiêu rụi mấy canh giờ nên cả khu vực quanh nhà tranh như một đống hoang tàn, than cháy đen kịt khắp nơi. Trong khí còn nồng nặc mùi than gỗ khét lẹt!

Xuống xe ngựa, Kỷ Vân Thư mới phát hiện đám Kinh Triệu Doãn cũng theo. Thậm chí Nguyễn lão gia và Nguyễn phu nhân cũng đến. Hai ăn mặc sang trọng, đeo đầy vàng bạc châu báu chói mắt. Họ dìu đỡ , nước mắt lưng tròng.

Nguyễn phu nhân túm lấy Kinh Triệu Doãn lóc: "Đại nhân, ngài nhất định cứu con gái , tuyệt đối xảy chuyện gì."

Kinh Triệu Doãn tuy sắt đá nhưng thấy lóc cũng khỏi bất lực.

Thở dài một tiếng, ông đành an ủi: "Hai vị yên tâm, bản quan nhất định sẽ tìm thấy Nguyễn tiểu thư."

"Chẳng hung thủ bắt ? Tại con gái vẫn bắt ? Nguyễn phu nhân từ lo lắng lóc chuyển sang lớn tiếng chất vấn.

"Chuyện ..." Kinh Triệu Doãn trả lời .

Ngay đó, Nguyễn phu nhân chĩa mũi dùi Kỷ Vân Thư, xông tới tức vội : "Ngươi là vị Kỷ ? Chẳng vụ án kết thúc, hung thủ cũng c.h.ế.t ? Tại lòi thêm một tên hung thủ nữa? Tại hả? Nếu con gái mệnh hệ gì, ngươi đền mạng cho con ?"

Phẫn nộ tột cùng!

Kỷ Vân Thư cũng cạn lời!

May mà Nguyễn lão gia còn chút lý trí, kéo Nguyễn phu nhân về.

Cảnh Dung bên cạnh mặt mày sầm xuống. Người phụ nữ của giúp các phá án thương thì thôi, còn chỉ trích, đúng là chọc tức mà.

Hắn cau mày định gì đó nhưng Kỷ Vân Thư giữ . Cô lắc đầu với , nhỏ: "Bỏ !"

Cảnh Dung hừ một tiếng, đành thôi.

Lúc , Kinh Triệu Doãn bước lên chắp tay với Kỷ Vân Thư: "Tiên sinh, tại ngài khẳng định Nguyễn gia tiểu thư ở đây?"

Kỷ Vân Thư về phía đống đổ nát, thấy lớp than đen nhiều dấu chân lộn xộn, trong lòng càng thêm chắc chắn hung thủ đưa Nguyễn tiểu thư trốn xuống căn hầm ngầm .

"Kinh Triệu Doãn, ngài dẫn canh giữ bên ngoài, đừng theo , một ."

"Hả?"

Kinh Triệu Doãn đang ngơ ngác thì Cảnh Dung bước lên chắn mặt cô.

Khuôn mặt lạnh lùng đầy vẻ giận dữ, dùng giọng điệu Vương gia lệnh:

"Kỷ Vân Thư, bản vương từ giờ phút lệnh cho cô, việc nếu bản vương bên cạnh, tuyệt đối hành động một . Nếu , nhất định tha."

Ý trong lời của như thể bảo: "Nếu còn dám hành động một thì quẳng lên giường hỉ, tuyệt đối nhân nhượng."

Đối diện với ánh mắt sắc bén của Cảnh Dung, Kỷ Vân Thư rùng , đành gật đầu.

Ngay đó, Cảnh Dung lệnh cho : "Đều đợi ở ngoài, bản vương và Kỷ cùng trong."

"Vâng!"

Hắn nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, bước đống đổ nát.

Lúc trong căn hầm tối tăm!

Một khoác áo choàng, đội mũ trùm đầu đang cạnh tấm ván gỗ kê cao, tay cầm một con d.a.o mổ lợn sắc bén.

Trên tấm ván là tiểu thư Nguyễn gia Nguyễn Nhã Nhi đang trói gô. Vì miệng nhét giẻ nên cô chỉ trợn tròn mắt, sức giãy giụa.

Cả thần thái và ánh mắt đều toát lên nỗi sợ hãi tột độ!

...

 

Loading...