NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 186: Một khuôn mặt không có da
Cập nhật lúc: 2025-12-07 16:50:39
Lượt xem: 246
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ưm!"
Nỗi sợ hãi trong mắt Nguyễn Nhã Nhi phóng đại vô hạn.
Mười ngón tay cô xòe , các khớp xương căng cứng, cào mạnh ván gỗ tạo nên những tiếng "két két" rợn , khiến tim như bóp nghẹt. Giống như tiếng móng tay cào lên bảng đen !
Người mặt cô dáng cao ráo, cả khuôn mặt ẩn mũ trùm đầu, khó mà rõ dung mạo. bàn tay cầm d.a.o mổ lợn da thịt nhăn nheo, xương tay khá thon dài, hơn nữa gân xanh nổi lên, chứng tỏ là một bàn tay phụ nữ lực.
"Đừng sợ, sẽ xong nhanh thôi."
Giọng trầm u!
Gõ lòng một hồi chuông lạnh lẽo!
Khi con d.a.o mổ lợn từ từ giơ lên, nỗi sợ hãi của Nguyễn Nhã Nhi biến thành tuyệt vọng. Thậm chí cô quên cả giãy giụa!
Lưỡi d.a.o dường như lóe lên ánh sáng trắng, đang từng chút một hạ xuống.
Đột nhiên!
Cộc cộc...
Trên nắp hầm truyền đến tiếng động! Con d.a.o mổ khựng giữa trung.
Tiếng động khiến ham sống sót của Nguyễn Nhã Nhi trỗi dậy mạnh mẽ. Cô đầu khe hở nắp hầm mở , ánh sáng lọt từng chút một.
"Ưm ~ cứu..."
Nguyễn Nhã Nhi dùng hết sức lực phát tiếng kêu cứu!
Người phụ nữ bên cạnh gằn một tiếng, bỏ con d.a.o xuống, hề tỏ chút lo lắng nào, còn thong thả vòng qua ghế xuống!
Đợi bên xuống.
Cảnh Dung lật tung nắp hầm lên, ánh sáng chiếu thẳng trong, nổi rõ những hạt bụi nhỏ bay lơ lửng.
Hắn xuống , Kỷ Vân Thư theo . Chiếc hỏa chiết t.ử tay chiếu sâu xuống , soi sáng căn hầm nồng nặc mùi hôi thối.
Ánh sáng rọi Nguyễn Nhã Nhi đang trói ván gỗ, đồng thời cũng chiếu lên phụ nữ đang ghế.
"Các ngươi cuối cùng cũng đến !" Người phụ nữ lên tiếng.
Cảnh Dung thắp một ngọn đèn dầu bên trong, đưa đèn về phía .
Lạnh lùng : "Thả cô !"
"Loại phụ nữ như xứng đáng để các ngươi cứu ?"
"Vậy bà g.i.ế.c bao nhiêu như thế, bà nhận gì?"
"Lũ đó đáng c.h.ế.t." Người phụ nữ bắt đầu kích động.
Cảnh Dung bước tới ép sát: "Bọn họ đáng c.h.ế.t đến lượt bà phán xét, bà cũng tư cách g.i.ế.c bọn họ."
"Ta !" Bà gầm lên một tiếng.
Bất ngờ dậy, con d.a.o mổ lợn thuận thế kề ngay cổ Nguyễn Nhã Nhi, tuy c.h.é.m xuống nhưng cũng dọa Nguyễn Nhã Nhi sợ đến mức duỗi thẳng chân, ngất lịm .
Người phụ nữ lớn vài tiếng, đôi mắt ẩn trong bóng tối lóe lên tia sáng màu cam, lướt qua Cảnh Dung, dừng Kỷ Vân Thư.
Bà chỉ tay: "Nếu tại ngươi, chuyện diễn hảo ."
Kỷ Vân Thư bình tĩnh bà , bước lên một bước nhỏ nhưng Cảnh Dung giữ .
"Không ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-186-mot-khuon-mat-khong-co-da.html.]
Cảnh Dung lúc mới từ từ buông tay.
Kỷ Vân Thư tiến lên, dần dần đến gần, cô ngửi thấy mùi son phấn thoang thoảng .
Người phụ nữ chằm chằm cô, nghiến răng: "Là ngươi hại c.h.ế.t Hương Nhi và Chí Nhi của ."
"Không hại c.h.ế.t, mà là bà!"
"Ta?" Người phụ nữ nhếch miệng khẩy, vô cùng quỷ dị.
Kỷ Vân Thư vẫn giữ vẻ mặt bình thản, tiếp tục : "Con trai và con gái bà c.h.ế.t cho bà. Họ dùng tính mạng của để đền tội cho bà, trong lòng bà thực sự còn chút lương tri nào ?"
Con trai? Con gái?
Người chẳng lẽ là của Mị Hương Nhi? Không c.h.ế.t từ lâu ?
Người phụ nữ nhạt: "Làm ngươi ?"
"Bà cần quan tâm , đoán bà ở đây tất nhiên cũng lý do."
"Là Hương Nhi?" Giọng bà run lên.
Ánh mắt Kỷ Vân Thư liếc qua bàn tay cầm d.a.o của bà , chân bước thêm một bước, : "Tội bà gây cuối cùng đều do con gái bà gánh chịu. Có lẽ tâm nguyện lớn nhất khi c.h.ế.t của cô là mong bà dừng tay. cô sai , dù cô bảo vệ bà thế nào cũng thể đổi một con tâm tính tàn nhẫn."
"Ngươi gì?"
Kỷ Vân Thư lấy từ trong tay áo tờ giấy Mị Hương Nhi để , đưa về phía bóng trong bóng tối.
Lát , vút một tiếng! Trong bóng tối, bàn tay trắng bệch khô héo chộp lấy tờ giấy nhanh!
Người phụ nữ nhanh chóng mở tờ giấy , từng chữ trong thư.
Kỷ Vân Thư thấy biểu cảm của bà , nhưng thấy rõ ngón tay bà dùng sức vò nát một góc tờ giấy.
"Tờ giấy là cô nhét áo khi c.h.ế.t. Có lẽ ông trời cho một cơ hội sống sót, đồng thời cũng cho cô một cơ hội. Cô nhờ chuyển bức thư cho bà. Nếu bà , cô hy vọng bà thể dừng tay, đừng hại nữa. Bởi vì đời ngoài cô còn ai thể bảo vệ bà nữa . Cô c.h.ế.t nhắm mắt, thấy chìm trong vực thẳm và tội , chịu đựng sự giày vò."
Kỷ Vân Thư định rèn sắt khi còn nóng, tiếp: "Hiện giờ Hương Nhi cô nương c.h.ế.t . Cho đến giây phút cuối cùng, cô từng oán trách bà. Dù khi đôi tay dính đầy m.á.u của bà lột từng lớp da của cô , cô cũng hận bà. Còn vì bảo vệ bà, cô thà dùng cái c.h.ế.t của và trai để che giấu sự thật, chút do dự."
Tờ giấy run rẩy trong bóng tối.
Khi Kỷ Vân Thư dứt lời, tờ giấy trượt khỏi tay phụ nữ, rơi xuống Nguyễn Nhã Nhi!
Người phụ nữ im lặng hồi lâu, cho đến khi con d.a.o mổ tay rời khỏi cổ Nguyễn Nhã Nhi, rơi "keng" một tiếng xuống ván gỗ. Bà mới , lấy hỏa chiết t.ử bên hông , thổi lửa, thắp sáng một ngọn đèn dầu khác.
Quay nữa, bà đưa tay kéo mũ trùm đầu xuống.
Lộ mái tóc bạc trắng và đôi mắt vằn đỏ tang thương. Khi ánh sáng càng rõ, khuôn mặt đáng sợ cũng lộ .
Một khuôn mặt da!
Những tia m.á.u đỏ sẫm hiện rõ mồn một, kinh tởm tột cùng!
"Có đáng sợ ?" Người phụ nữ hỏi Kỷ Vân Thư.
Kỷ Vân Thư lắc đầu, trong mắt chợt ánh lên vẻ đồng cảm, : "Ta nghĩ câu chuyện của Hương Nhi cô nương vẫn kể hết nhỉ!"
"..."
"Chi bằng để kể nốt cô . Năm xưa, vì bà sinh một đứa con trai mắc bệnh lạ bẩm sinh nên cả làng đều nó là điềm gở, đuổi con bà . Không lâu , bà chỉ cần tìm một tấm da cho con trai bà là nó thể trở thành bình thường. Vì thế, bà lột da con gái, lột da chính cho con trai nhưng đều vô dụng. Bà vốn dĩ bỏ cuộc, nhưng cho đến hai tháng , khi bà thấy sỉ nhục Mị Hương Nhi vì vết sẹo cổ, bà bèn tay tàn độc. bà ngờ Cam Trù Lương thấy. Mị Hương Nhi vì che giấu tội g.i.ế.c của bà bèn cầu xin giúp bà xử lý thi thể. Thế là bà còn kiêng dè gì nữa, g.i.ế.c hết đến khác."
"Nếu đoán sai, bà chỉ lột da những cô gái đó cho con trai bà, thậm chí còn để con trai bà nhục họ. Có lẽ là hy vọng những phụ nữ nối dõi tông đường cho con trai bà !"
Người phụ nữ lẳng lặng , lên tiếng phản bác, xem là ngầm thừa nhận.
...