NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 187: Thanh Châu
Cập nhật lúc: 2025-12-07 16:50:40
Lượt xem: 213
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Vân Thư , trong đầu hiện lên vô hình ảnh. Không hẳn là kinh tởm, nhưng khiến trái tim cô như đè nặng bởi một tảng đá, trĩu xuống.
Cô tiếp tục: " bà sợ, bà sợ nếu bọn họ c.h.ế.t sẽ biến thành lệ quỷ báo thù bà, nên bà chặt đứt hai tay họ. Như dù họ thành lệ quỷ đến đòi mạng cũng thể lột da bà, đúng ?"
Hả?
Từng chữ Kỷ Vân Thư đều rõ ràng rành mạch. Trong gian u ám càng thêm phần quỷ dị.
Người phụ nữ xong bèn bật , kéo mũ trùm đầu lên, nghiêng thổi tắt ngọn đèn dầu, chiếc ghế .
Bà một câu: "Ngươi đoán đúng cả ."
"Nếu là bà, sẽ để cái c.h.ế.t của Mị Hương Nhi trở nên vô nghĩa."
"Đưa cô ."
Người phụ nữ chỉ Nguyễn Nhã Nhi ván gỗ!
Kỷ Vân Thư trầm mặt, đưa tay cởi trói cho Nguyễn Nhã Nhi. Cảnh Dung phía cũng bước tới đỡ Nguyễn Nhã Nhi xuống.
"Ngài đưa cô ngoài ." Kỷ Vân Thư .
Cảnh Dung tỏ vẻ đồng ý, trừng mắt cô.
Kỷ Vân Thư chắc chắn : "Ta hứa với ngài, sẽ ."
"Không !"
"Tin , bà sẽ hại . Ngài đưa Nguyễn tiểu thư lên ."
"Cô..."
Kỷ Vân Thư đẩy nhẹ một cái. Cảnh Dung tuy nhưng Nguyễn Nhã Nhi đang hôn mê, đành đồng ý, vác cô đưa ngoài.
Ngay đó, Kỷ Vân Thư đến mặt phụ nữ, xổm xuống, nắm lấy đôi tay lạnh lẽo đang đặt đùi bà .
Cô ngước mắt lên : "Ta hiểu rõ, một , vì con cái thực sự chuyện gì cũng dám . Dù hy sinh bản cũng con chịu chút khổ cực nào."
"Ngươi?"
Kỷ Vân Thư lấy từ thắt lưng một viên t.h.u.ố.c màu đỏ, đặt tay bà .
"Cả đời chịu đủ giày vò , hy vọng khi bà thể thanh thản hơn chút."
"Cảm ơn!"
Người phụ nữ nắm chặt viên t.h.u.ố.c trong lòng bàn tay. Dường như bà sớm chuẩn tâm thế giống như Mị Hương Nhi lúc . Đó là, c.h.ế.t!
...
Không lâu , Kỷ Vân Thư khỏi tầng hầm. Cảnh Dung đợi ngay lối , cho cùng vẫn lo lắng, nếu bên trong tiếng động gì nhất định sẽ xông xuống ngay.
"Không chứ?"
Cô lắc đầu, gì, cụp mắt bước khỏi đống đổ nát, lên xe ngựa, buông rèm xuống.
Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân và tiếng binh khí va chạm, nhưng cô vẫn bình tĩnh yên, đôi mắt đỏ lên.
Một lát , bên ngoài vọng tiếng hô: "Người c.h.ế.t !"
Ngay đó, Cảnh Dung lên xe ngựa cạnh cô.
Hai im lặng một lúc.
Hồi lâu, Kỷ Vân Thư liếc : "Ngài gì với bà ?"
"Quan trọng ?" Cảnh Dung nhướng mày, nắm lấy tay cô: "Nếu là , cũng sẽ như ."
, Cảnh Dung như con giun trong bụng cô, cái gì cũng đoán !
Ngay đó, cô rút tay khỏi tay , nắm chặt thành quyền, giấu tay áo.
Hành động nhỏ Cảnh Dung thất vọng, ngoan ngoãn ngay ngắn nhưng ánh mắt vẫn dán chặt cô.
Kỷ Vân Thư ánh mắt đó đến đỏ cả tai, dứt khoát đầu , vén rèm ngoài.
Chỉ thấy của Kinh Triệu Doãn đang khiêng cái xác phụ nữ bọc trong vải trắng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-187-thanh-chau.html.]
Trong lòng Kỷ Vân Thư cứ thấy nặng nề, bí bách.
Nói cho cùng, kẻ đáng hận ắt chỗ đáng thương!
Hai ngày , Đại Lý Tự kết án!
Đám sương mù bao phủ kinh thành cuối cùng cũng tan biến, tảng đá đè nặng trong lòng cũng gỡ bỏ.
Tất nhiên, danh tiếng "Kỷ " cũng lan truyền khắp kinh thành, nổi như cồn!
Ai ai cũng vị Kỷ là tài t.ử Thiên Sơn, thông minh lanh lợi.
Có lời đồn còn khoa trương hơn, cô đôi mắt thấu vạn vật, thông thiên văn tường địa lý, năm trăm năm, năm trăm năm. Nào là cô là Tiên quân Địa phủ đầu thai, nào là thể thông linh với c.h.ế.t!
Còn lời đồn hoang đường hơn nữa, cô là nhân tình của Cảnh Dung!
Này ! Nhân tình cái gì? Hai thằng đàn ông nhân tình cái nỗi gì! Người cổ đại các cũng ủng hộ cái ?
Nghe thấy mấy lời đồn quái gở , Kỷ Vân Thư suýt chút nữa phun nước miếng! Cô dám khẳng định, cái tin đồn cuối cùng chắc chắn là do Cảnh Dung tung . Tên khốn đó chắc ủ mưu cả đêm . Đồ hổ!
"Thư Nhi thế?" Vệ Dịch đối diện thu hết vẻ mặt tức bất lực của cô mắt!
Kỷ Vân Thư lắc đầu, nhón một miếng bánh đưa cho Vệ Dịch, : "Ta , ăn nhiều một chút."
"Ồ."
Vệ Dịch cắm cúi ăn lấy ăn để!
Lúc , một gã sai vặt chạy , ở cửa cung kính : "Tiên sinh, Giang phu nhân tìm ngài, đang đợi ở hành lang hậu viện."
Kỷ Vân Thư cũng ngạc nhiên, gật đầu dậy .
Đến hành lang, thấy Giang phu nhân đang mái hiên. Mới gặp bao lâu mà phụ nữ như con nhím nhổ hết gai, còn vẻ hung hăng nữa!
"Giang phu nhân đợi lâu ?"
Nghe tiếng, Giang phu nhân , vô cùng khách sáo: "Không, mới tới thôi. Phải , sức khỏe Kỷ đỡ hơn ?"
"Nghỉ ngơi mấy ngày khỏe hơn nhiều ."
Giang phu nhân lấy một chiếc lọ nhỏ tinh xảo đưa tới: "Thuốc coi như t.h.u.ố.c bí truyền của Lý gia , cho da mặt của ."
Kỷ Vân Thư nhận lấy, lời cảm ơn.
"Là cảm ơn mới đúng." Giang phu nhân cúi : "Chuyện ở Cẩm Giang tuy hận , nhưng chuyện cũng thực sự . Trượng phu c.h.ế.t thảm, trong lòng thể đau buồn? Mỗi đêm khuya đều giật tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa vì sợ hãi. giờ chân tướng rõ, cuối cùng cũng thể ngủ ngon, tảng đá trong lòng cũng buông xuống ."
Kỷ Vân Thư im lặng.
Giang phu nhân trầm ngâm một lát: "Ta từng chỉ cần giúp tìm Thủy Tinh, sẽ kể cho chuyện năm xưa ."
"Giang phu nhân cứ ."
Giang phu nhân bước một bước, về phía mái hiên xa xa, : "Mười bốn năm , Ngự Quốc Công từng đến Thanh Châu tìm tổ phụ là Lý lão tướng quân."
"Ý của bà là?"
"Ta lúc đó họ gì, nhưng khi hai vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng. Và ngay ngày hôm khi Ngự Quốc Công rời Thanh Châu về kinh, phủ Ngự Quốc Công bèn xảy chuyện. Tổ phụ mấy ngày đó cũng xa một chuyến, nhưng kinh thành. Ta chuyện liên quan đến 'Lâm Kinh án' , nhưng hy vọng ích cho ."
Nói xong, Giang phu nhân cô.
Kỷ Vân Thư ngạc nhiên, trong lòng âm thầm suy tính.
Cô : "Giang phu nhân, thể dẫn gặp Lý lão tướng quân ?"
"Tổ phụ hiện vẫn ở Thanh Châu, tang lễ Thủy Tinh ông cũng đến. Thực dám giấu , từ khi Ngự Quốc Công qua đời mười bốn năm , tổ phụ cả đời sẽ bao giờ kinh nữa. Nếu ngài hỏi ông chuyện năm xưa, e là ngài Thanh Châu một chuyến ."
Đi Thanh Châu?
Kỷ Vân Thư trầm mặc.
Lát cô mới phân tích: "Nếu năm xưa Ngự Quốc Công rời xa kinh thành đến Thanh Châu gặp Lý lão tướng quân, chắc hẳn là vì một chuyện vô cùng nghiêm trọng."
"Ta chỉ thể giúp đến đây thôi. Tính tình tổ phụ cũng khá cổ quái, chừng nhắc tới chuyện năm xưa ông , nếu thì mười bốn năm ông !"
...