NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 195: Ôn nhu hương, anh hùng trủng
Cập nhật lúc: 2025-12-07 17:25:22
Lượt xem: 225
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trở về dịch trạm!
Tô T.ử Lạc , Úy Trì Lâm đang đợi .
"Tướng quân!" Hắn gọi một tiếng.
Tô T.ử Lạc gật đầu: "Vào cung thế nào?"
"Đã theo lời dặn của tướng quân, Lương Văn ở biên thành cách chức, Hoàng đế Đại Lâm cũng đồng ý tuyển chọn giai nhân hòa với nước ."
Tô T.ử Lạc gật đầu!
Úy Trì Lâm nhướng mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Tướng quân, Hoàng đế Đại Lâm đa nghi, e rằng những lời hôm nay chắc khiến tin tưởng ."
"Là tin!"
"Hả? Tại ?"
Tô T.ử Lạc đặt hai tay lên bánh xe, đẩy về phía nửa mét, khóe miệng nhếch lên nụ bí hiểm. Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên tay vịn, phát tiếng kêu giòn tan!
Vừa gõ : "Đại vương lệnh, nhất định tìm cách lấy hai tòa thành trì cắt nhường cho Đại Lâm năm năm . Ba vạn binh mã của vu hồi ở biên cương mấy tháng trời, chẳng là vì giờ phút tiến kinh ? Tuy cầu chỉ là cái cớ, nhưng bước tiếp theo nghĩ cách thành sứ mệnh Đại vương giao phó."
"Vâng!" Giọng Úy Trì Lâm trầm xuống, hỏi thêm một câu: "Hai tòa thành trì đ.á.n.h mà lấy, Hoàng đế Đại Lâm giống kẻ hào phóng."
! Chó sói trong thiên hạ đa phần đều mang dòng m.á.u đế vương!
Tô T.ử Lạc cũng vội, bên ngoài: "Trời còn sớm nữa, lui xuống nghỉ ngơi , chuyện bàn ."
"Vâng."
Úy Trì Lâm chắp tay lui .
Trong phòng.
Cánh cửa sổ chạm hoa văn mở rộng đón ánh trăng. Trăng đầu xuân tròn vành vạnh, treo lơ lửng bầu trời đen kịt, vô cùng!
Tô T.ử Lạc đẩy xe lăn đến bên cửa sổ, đôi mắt ngước lên phản chiếu ánh nến màu cam bên cạnh, hòa tan hết thảy nỗi bi thương trong lòng.
Hắn lấy chiếc dây treo trong tay áo , đầu ngón tay nhẹ nhàng ma sát lên hạt châu dây, trơn bóng mát lạnh!
"T.ử Lạc, giờ sắp xuất chiến, dây treo là do con để , nay giao cho con. Con nhớ kỹ, nếu cha xảy chuyện, c.h.ế.t sa trường, con nhất định tìm cách sống sót!"
"Cha!"
Hắn thốt lên một tiếng.
Trong đầu hiện lên hình ảnh trận đại chiến ở Thương Thủy năm năm . Khói lửa mịt mù, tiếng tù và vang trời... Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c, tiếng binh khí va chạm văng vẳng bên tai!
Cả vùng Thương Sơn, tướng sĩ mặc giáp c.h.ế.t vô kể, m.á.u chảy thành sông.
Tô T.ử Lạc đang mấy tên lính Đại Lâm vây hãm, áo giáp nhuốm đầy m.á.u tươi. Cách đó vài mét, một thanh kiếm sắc bén đ.â.m mạnh về phía Tô đại tướng quân.
"Cha!"
Tiếng gào thét x.é to.ạc bầu trời!
Và chủ nhân của thanh kiếm đó...
"Kỷ Lê, ngươi đền mạng cho cha !"
...
Một bên khác, Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung về đến Dung Vương phủ.
Kỷ Vân Thư vốn định về ngay Đông Uyển, nhưng Cảnh Dung lôi viện của . Hắn sai mang điểm tâm ăn khuya lên.
"Chắc ở cung Tiêu Phi nàng cũng ăn gì nhỉ."
Kể cũng chu đáo. Kỷ Vân Thư từ chối, bụng đói meo , nên cô cầm bánh lên ăn.
Cảnh Dung đột nhiên hỏi: "Nàng vẫn cho , vị Úy Trì tướng quân tướng lĩnh thực sự của Khúc Khương?"
Kỷ Vân Thư liếc , hít sâu một , giải thích: "Người đó qua thì vạm vỡ, chắc chắn là một mãnh tướng sa trường. Tuy nhiên, thấy xương sọ của lồi , xương vai nối với cổ trễ xuống. Tình trạng hẳn là do đ.á.n.h mạnh gáy lúc chiến đấu. Hơn nữa thấy tay cong vẹo thẳng, nên đoán xương sọ thương đúng điểm lõm của xương . Vết thương gây hậu quả: một là biến thành kẻ ngốc, hai là thành kẻ lỗ mãng trí tuệ. Một như thể thống lĩnh ba vạn tướng sĩ chống mười vạn quân? Cho nên tướng quân Khúc Khương thực sự chắc chắn là khác!"
Trong nháy mắt, chuyện sáng tỏ!
Cảnh Dung phục . Hắn ở trong điện suy đoán nửa ngày , Kỷ Vân Thư chỉ liếc qua một cái phân tích thấu đáo như , phục .
"Nàng thông minh như , thật đáng tiếc."
"Tiếc cái gì?"
"Tiếc nàng là nữ nhi."
Kỷ Vân Thư lườm một cái: "Nam nam nữ nữ, cổ đại các đúng là phân biệt đối xử, tư tưởng phong kiến!"
Người cổ đại? Tư tưởng phong kiến?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-195-on-nhu-huong-anh-hung-trung.html.]
Cảnh Dung bật , khóe miệng nhếch lên, lạ lùng : "Lời nàng lúc nào cũng kỳ quái, nào cũng bắt bản vương suy đoán. Sau chúng sống chung, chắc bản vương ngày nào cũng đoán già đoán non mất."
Sống chung?
Kỷ Vân Thư khựng tay cầm bánh.
Cô tạt gáo nước lạnh: "Ai thèm sống chung với ngài?"
"Sao? Giờ chối bỏ trách nhiệm ?"
"Hả?"
Cảnh Dung nghiêm túc hẳn lên: "Ta và nàng hôn cũng hôn , ngủ cũng ngủ , nàng nhất định gả cho ."
Đồ hổ!
Miếng bánh tay Kỷ Vân Thư rơi xuống đĩa, cô nuốt nước bọt, vẻ mặt bất lực.
Cô nhấn mạnh: "Đã bảo Vương gia quên chuyện đó mà, cũng sẽ nhớ ."
"Quên?" Cảnh Dung nhếch môi: "Không quên , bản vương bắt nàng chịu trách nhiệm đấy."
là vô mặt dày!
Thôi! Thôi! Cô lười đáp .
Cảnh Dung như miếng cao da chó, cứ dính lấy cô.
"Nàng gì chứ!"
"Đau mồm, ." Kỷ Vân Thư một câu chặn họng, khiến mặt Cảnh Dung xanh mét.
Trong lòng vui, xích gần cô hơn, : "Thôi , nàng đau mồm thì để bản vương với nàng."
"..."
"Nghe cho kỹ đây, chuyện bản vương sắp với nàng là chuyện tày đình đấy."
Chuyện tày đình?
Kỷ Vân Thư mặt đổi sắc, khó mà cô hứng thú , chỉ im lặng . Trong lòng chắc cũng .
Cảnh Dung hắng giọng, nghiêm túc hỏi: "Chắc nàng cũng vị Khổng Ngu cô nương nhỉ?"
Cô gật đầu!
"Ta và Khổng Ngu lớn lên cùng từ nhỏ, quan hệ cũng coi như . Tuy cô luôn Dung Vương phi của , nhưng chuyện tình cảm xuất phát từ con tim. Trong lòng , coi cô như tỷ tỷ, tuyệt đối chút tình nam nữ nào. Chỉ trách rõ ràng với cô , dây dưa đến giờ ý của , nàng hiểu ?"
Vô cùng căng thẳng!
lời cũng lạ thật.
Kỷ Vân Thư nheo mắt , cau mày: "Đây là chuyện tày đình của ngài?"
Vương gia, ngài đùa đấy !
Cảnh Dung như gõ một gậy, nhưng giận vội, chỉnh đốn vẻ mặt, dùng giọng điệu như đang truyền giáo.
Hắn : "Ta với nàng những điều là hy vọng nàng hiểu rằng, trong lòng bản vương chỉ một nàng, tuyệt đối chứa chấp con gái nào khác."
Lời quá lộ liễu, chẳng cần Kỷ Vân Thư đoán, cứ thế mà hiểu.
Nghe nhiều Kỷ Vân Thư cũng chai sạn, nhưng mỗi tim vẫn đập loạn xạ, hoảng hốt vô cùng!
Cô lập tức dịch xa, , hai tay nắm chặt vạt áo, đáp một câu: "Trong lòng Vương gia ai cho cùng chẳng liên quan gì đến , cũng..."
Lời dứt, cánh tay một lực mạnh kéo , buộc cô dậy xoay , thuận thế ngã lòng Cảnh Dung.
Ngồi lên đùi ! Tư thế mờ ám vô cùng.
"Buông !" Kỷ Vân Thư hai tay chống lên n.g.ự.c , giận dữ định dậy.
sức lực , giữ chặt cứng ngắc.
"Yên lặng chút , nếu để bên ngoài thấy động tĩnh chạy xem, hai thực sự giải thích nổi ."
Mẹ kiếp, bây giờ cũng giải thích !
Kỷ Vân Thư trừng mắt , là do tức giận do tim đập nhanh mà má đỏ bừng.
Chỉ lạnh lùng buông một câu.
"Vương gia đừng quên một câu: Từ xưa ôn nhu hương (nơi êm dịu, chỉ đàn bà con gái) là hùng trủng (mộ chôn hùng)!"
...