Kỷ Vân Thư cũng đang suy tư, nhưng cô thấy vụ án thú vị chút nào, trong lòng còn như một sợi dây dài vô tận quấn chặt lấy tim, ngột ngạt, bất an!
lúc , một cây đa cách đó hai mét thu hút sự chú ý của cô.
Cái cây đó to đến mức hai ba ôm xuể.
Bước nhanh tới, ánh mắt Kỷ Vân Thư dừng ở phần gốc cây. Trên cây chi chít những vết hằn dài đan xen , vỏ cây bong tróc từng lớp, lộ phần thớ gỗ màu vàng nhạt bên trong.
Nhìn kỹ thì những vết hằn đó độ mới cũ khác , hẳn là do quất roi trong thời gian dài.
Suy tính một hồi, Kỷ Vân Thư rùng một cái, nghi ngờ trong lòng dường như sáng tỏ đôi chút.
Gật gật đầu, miệng lẩm bẩm: "Hóa là ."
Câu Cảnh Dung thấy, bước tới cạnh cô, cũng quan sát cái cây , từ gốc lên ngọn vẫn hiểu gì.
"Hóa là ? Hóa cái gì?"
Kỷ Vân Thư chỉ những vết hằn dài, giải thích: "Vương gia thấy những vết do mà ?"
Cảnh Dung nhíu mày: "Nhìn... giống như roi quất."
" , là roi, giống hệt việc phụ nữ mỗi khi giận dữ thích cầm roi quất cây."
"Người phụ nữ " tất nhiên là ám chỉ Kỷ Mộ Thanh!
Cảnh Dung kịp hỏi, Kỷ Vân Thư chút phấn khích tiếp: "Xem tiểu thư Chu gia chỉ mắc chứng sạch sẽ mà còn mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, e rằng ngay cả bản cô cũng kiểm soát ."
"Ngươi đang cái gì thế? Bổn vương hiểu, trọng điểm ."
Người cổ đại lúc thông minh thì như gắn tên lửa, lúc ngốc thì đúng là ngốc thật!
Kỷ Vân Thư hỏi: "Vương gia, ngài cũng xem thấy khuê phòng của tiểu thư Chu gia, chẳng lẽ thấy kỳ quái ?"
"Quả thực kỳ quái, phòng bình thường ai bày biện đỏ một mảng xanh một mảng như thế."
"Đỏ một mảng xanh một mảng", cách ví von cũng đúng là...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-20-day-la-benh.html.]
Kỷ Vân Thư hít sâu, kiên nhẫn giải thích: "Đồ đạc trong phòng sắp xếp theo màu sắc, thì vẻ trật tự ngăn nắp nhưng thực vấn đề lớn. Hơn nữa chăn nệm và son phấn Chu tiểu thư tuyệt đối dùng thứ hai. Đây là thói quen, mà là bệnh. Nhẹ thì gọi là bệnh sạch sẽ, nặng thì gọi là chứng ám ảnh cưỡng chế."
"Còn trong phòng, phát hiện tường treo một chiếc roi. Khi định lấy xuống, nha đầu tên Kiều Tâm lộ rõ vẻ sợ hãi. Lúc chạm cổ tay cô , cô rõ ràng cảm thấy đau. Cho nên lúc đặt chiếc roi về chỗ cũ, giả vờ vững để đỡ lấy cô , đồng thời vén tay áo cô lên xem. cổ tay cô hề vết roi. Hóa , chiếc roi của tiểu thư Chu gia dùng để đ.á.n.h , mà là đ.á.n.h cây."
"Một mắc chứng ám ảnh cưỡng chế thường xuyên dùng roi quất cây, đây gọi là ám ảnh cưỡng chế hành vi. Nhẹ thì ảnh hưởng đến bản , nặng thì... g.i.ế.c !"
Gió lạnh rít gào, khí quỷ dị bao trùm.
Nghe Kỷ Vân Thư một hồi, Cảnh Dung tuy hiểu mấy từ ngữ kỳ lạ , nhưng ít nhất cũng nắm ý của cô.
Tuy nhiên...
"Tiên sinh dám vén tay áo nha đầu lên? Nam nữ da thịt thể mật, đạo lý đơn giản như mà cũng hiểu !"
Này, Vương gia, ngài tỉnh !
Ngài lạc đề xa quá đấy!
"Vương gia, đừng loạn nữa."
"Bổn vương loạn."
Kỷ Vân Thư day trán, lắc đầu : "Ta đến phòng Chu tiểu thư xem nữa, còn tìm gì đó. Dù cổ tay nha đầu quả thực vấn đề, chừng là thứ khác đánh."
Cô xoay định , Cảnh Dung nắm chặt lấy tay cô, hỏi: "Không nên tra xem hung thủ là ai ? Ngươi cứ một mực tra những thứ để gì?"
"Muốn tại một g.i.ế.c, tìm hiểu tính cách của đó và tất cả những gì liên quan. Dùng những thứ đó để tìm hung thủ, sẽ chơi ăn thật!"
"Hóa là ."
"Vậy bây giờ Vương gia nghỉ ngơi, cùng ?" Kỷ Vân Thư hỏi.
Cảnh Dung : "Tất nhiên là cùng ngươi ."
Thực câu hỏi thốt , Kỷ Vân Thư hối hận . Cứ cảm thấy chỗ nào đó sai sai!
Không lãng phí thời gian nữa, cô giằng tay khỏi tay Cảnh Dung, về phía viện của Chu tiểu thư...