NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 201: Ba điều tình nguyện
Cập nhật lúc: 2025-12-07 17:44:58
Lượt xem: 237
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Vân Thư do dự một lát cũng tháo chiếc mặt nạ vàng xuống.
Vết sẹo màu đỏ sẫm ban đầu giờ đóng vảy ở hai đầu, chỉ cần một hai ngày nữa là bong .
Mạc Nhược xoa cằm, quan sát một hồi, nheo mắt gật gù: "Xem vết thương mặt cô sắp khỏi hẳn ."
Kỷ Vân Thư mấy bận tâm, đeo mặt nạ lên .
Mạc Nhược lắc lắc bầu rượu tinh xảo trong tay, liếc Kỷ Vân Thư, ánh mắt ánh lên vẻ trêu chọc: "Vô sự bất đăng tam bảo điện, hôm nay Kỷ cô nương đến đây là để khám bệnh chữa bệnh?"
Vào thẳng vấn đề!
Kỷ Vân Thư cũng thích vòng vo, nghiêm túc : "Đến để đề khó cho Mạc công t.ử đây."
"Đề khó? Nói thử xem!"
"Mạc công t.ử là thần y, ngay cả vết thương mặt ngài cũng khẳng định chữa khỏi thì chắc chắn những ca bệnh nan y trong thiên hạ cũng chẳng khó ngài."
"Nghe giọng điệu của mỹ nhân, dường như đang tâng bốc tại hạ thì ?" Hắn nhướng mày.
Khuôn mặt đào hoa càng thêm vẻ cợt nhả.
Chẳng lẽ bạn bè của Cảnh Dung ai cũng thiếu đắn thế ? Thôi bỏ , chính sự quan trọng hơn.
Cô mím môi xã giao: "Mạc công t.ử e là đ.á.n.h giá cao . Nếu ngài thực sự chữa ca bệnh khó thì tâng bốc ngài cũng quá."
"Ca bệnh khó? Điều khiến bắt đầu thấy hứng thú đấy, cô thử xem."
Kỷ Vân Thư trả lời ngay!
Cô sang Vệ Dịch, dịu dàng : "Vệ Dịch, đưa món quà ngươi chọn tặng Mạc công t.ử ."
"Tặng á?"
Kỷ Vân Thư gật đầu.
Vệ Dịch phồng má, miễn cưỡng lấy chiếc hộp gấm tinh xảo , đẩy về phía Mạc Nhược.
"Cho ngươi !"
Mạc Nhược ngơ ngác, cầm lên xem, mở thì thấy bên trong là một cây trâm ngọc!
"..."
Nhíu mày!
"Đây là Vệ Dịch chọn tặng ngài đấy." Kỷ Vân Thư giải thích.
Này , là nam nhân mà! Mắt Mạc Nhược trợn tròn.
Vệ Dịch thấy chần chừ nhận, tưởng thích, định đưa tay lấy nhưng chậm một bước.
Mạc Nhược gạt cái hộp sang một bên!
Đôi mắt sáng ngời ánh lên vẻ tinh quái: "Thứ tinh xảo thế , các cô nương đều thích. Không tồi, gặp Yên Chi cô nương ở Túy Hồng Lâu sẽ tặng cho cô , chắc chắn sẽ đổi nụ của mỹ nhân."
Cạn lời!
quà nhận thì việc!
Kỷ Vân Thư : "Mạc công t.ử diệu thủ hồi xuân, xưng tụng là thần y, nay ngài nhận lễ vật coi như đồng ý lời thỉnh cầu của ."
Ái chà, còn chơi chiêu nữa!
Mạc Nhược cầm cây trâm ngọc lên ngắm nghía, soi ánh sáng. Ừm, hàng thượng hạng đấy.
Hắn buông một câu bâng quơ: "Nếu chữa thì... khó!"
Khó!
Chữ thốt từ miệng Mạc Nhược mà nhạt nhẽo và lạnh lùng!
Kỷ Vân Thư chau mày: "Mạc công t.ử gì ?"
Mạc Nhược hà cây trâm, lấy tay áo lau lau mới bỏ hộp. Để phòng ngừa Vệ Dịch đòi , nhét luôn cái hộp tay áo.
Sau đó ngửa cổ tu một ngụm rượu. Lúc mới sang Vệ Dịch, nheo mắt :
"Bệnh điên cuồng thì dễ chữa, nhưng bệnh si ngốc ... khó!"
"Không chữa ?"
"Khó! Chứ chữa !" Mạc Nhược vẻ suy tư.
Tim Kỷ Vân Thư thắt , nhen nhóm tia hy vọng. Cô sang với Vệ Dịch: "Vệ Dịch, ngươi xuống đợi ?"
"Được, xuống đợi Thư Nhi. Thư Nhi đừng bỏ nhé, chúng cùng về nhà."
"Ừ!"
Cậu lúc mới yên tâm xuống lầu.
Đợi Vệ Dịch khuất, Kỷ Vân Thư mới hỏi Mạc Nhược: "Bệnh ngài thực sự chữa ?"
"Khó!"
Lại là chữ khó.
Hắn lắc đầu: "Bệnh si ngốc Vệ công t.ử mắc . Nghe chuyện thì cũng đầu đuôi, chỉ là ngốc nghếch một chút. Nếu là bẩm sinh thì khó, khi chữa cả mấy chục năm mới khỏi. Nếu là do kinh sợ hoặc ngoại lực tác động thì cũng khó, khi vài tháng, khi vài năm mới khỏi."
Kỷ Vân Thư cũng hiểu ý .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-201-ba-dieu-tinh-nguyen.html.]
Cô c.ắ.n răng: "Nếu Mạc công t.ử chữa khỏi cho Vệ Dịch, vô cùng cảm kích."
"Mười mấy hai mươi năm, đợi ?"
"Đợi !"
"Được!" Mạc Nhược đáp ứng ngay, chồm về phía , điều kiện: " chữa bệnh xưa nay cần sự cảm kích."
Kỷ Vân Thư khựng , ướm hỏi: "Bao nhiêu bạc?"
"Không vì bạc!"
"Trân bảo?"
"Không vì trân bảo!"
"Vậy... ngài gì?"
"Cô!"
Hắn chỉ thẳng ngón trỏ mặt Kỷ Vân Thư.
"Ta?"
Kỷ Vân Thư sững !
Hai chằm chằm. Một lát , Mạc Nhược bật : "Đùa cô thôi, nếu đòi lấy cô, Cảnh Dung sẽ g.i.ế.c mất!"
Kỷ Vân Thư cạn lời!
Lát , Mạc Nhược nghiêm túc : "Hiện tại nghĩ gì, cứ coi như Kỷ cô nương nợ một chuyện, thế nào?"
Thế chẳng khác nào điều kiện tùy giá? vì Vệ Dịch, chuyện gì cô cũng thể .
Thế là cô gật đầu: "Được, chỉ cần chữa khỏi cho Vệ Dịch, sẽ nợ ngài một chuyện."
"Nếu bắt cô lên núi đao xuống biển lửa, cô chấp nhận ?"
"Chấp nhận!"
"Bắt cô cả đời vui vẻ, cô cũng chấp nhận?"
"Chấp nhận!"
"Vậy nếu cái mạng của cô, cô cũng chấp nhận dâng?"
"Chấp nhận!"
Ba tiếng chấp nhận liên tiếp chứng tỏ quyết tâm của cô. Người con gái khí phách như , thể khiến khâm phục, ngưỡng mộ?
Hắn hiểu tại Cảnh Dung vì con gái mà cam tâm lao biển lửa, màng tính mạng.
Men say dần gió lạnh thổi tan, Mạc Nhược dường như quen cảm giác tỉnh táo, nâng bầu rượu lên uống tiếp.
Hắn : "Được, ca bệnh khó chữa!"
Kỷ Vân Thư dậy, chắp tay hành lễ theo kiểu nam nhi.
Mạc Nhược tiếp: "Thời gian cứ để Vệ Dịch ở Dụ Hoa Các của . Vừa đang thiếu bầu bạn, cũng thiếu đứa bưng rượu!"
Nói , lảo đảo ngã xuống giường trúc. Miệng lầm bầm những câu rõ nghĩa!
Kỷ Vân Thư phiền giấc mộng say của nữa, bèn xuống lầu, thấy Vệ Dịch đang ngoan ngoãn ghế đợi .
Thấy cô xuống, vội bật dậy.
"Thư Nhi, chúng về ?"
"Vệ Dịch, thời gian ngươi ở đây."
Nghe , mặt Vệ Dịch xị xuống.
Cậu ôm chặt cánh tay Kỷ Vân Thư, mếu máo hỏi: "Tại ? Tại về cùng Thư Nhi? Thư Nhi cần nữa ?"
"Tất nhiên !" Cô kiên quyết đáp: “Ngươi cứ coi như ở bầu bạn với Mạc công t.ử . Đệ xem, đáng thương bao, suốt ngày lủi thủi một ."
" mà..."
"Vệ Dịch trò chuyện với ? Ngươi cũng đấy, cô đơn một , quạnh quẽ lắm. Ngươi cứ bầu bạn với , thời gian cũng sẽ thường xuyên đến thăm ngươi, ?"
Kỷ Vân Thư giọng điệu dịu dàng, Vệ Dịch tuy nhưng cô buồn, đành miễn cưỡng gật đầu.
"Ngoan!"
"Vậy ngày nào Thư Nhi cũng đến thăm chứ?"
"Sẽ, ngày nào cũng đến. Ngươi cứ ở đây, qua một thời gian sẽ đón ngươi về."
"Ừm!"
Thực để Vệ Dịch ở đây cũng . Gần đây xảy quá nhiều chuyện rắc rối: “Lâm Kinh Án" chuyện trong cung, khó tránh khỏi liên lụy đến Vệ Dịch. Ở đây khi an hơn.
Sắp xếp cho Vệ Dịch xong, Kỷ Vân Thư rời khỏi Dụ Hoa Các.
Thị vệ vẫn đang đợi ở cửa!
Đang định về Dung Vương Phủ, ánh mắt cô lơ đãng lướt qua đám đông, vô tình bắt gặp một gương mặt quen thuộc!
...