Giữa dòng tấp nập!
Kỷ Vân Thư sững sờ trong giây lát. Hai tay giấu trong tay áo siết chặt thành nắm đấm, ánh mắt dường như xuyên qua đám đông hỗn độn, dán chặt khuôn mặt đang dần mờ phía xa.
Là ! Là !
Chân cô như mất kiểm soát, từng bước từng bước tiến về phía đó. Vai qua đường va liên hồi, nhưng cô vẫn như đứa trẻ cố chấp, liều mạng chạy về phía đó.
Thị vệ Dung Vương Phủ vội đuổi theo, nhưng đường đột nhiên xuất hiện một cỗ kiệu, chia cắt họ . Đợi kiệu qua thì thấy bóng dáng Kỷ Vân Thư nữa!
"Nguy , mau tìm Kỷ ! Nếu xảy chuyện gì, Vương gia trách tội xuống, chúng đều khó giữ cái mạng ."
"Rõ!"
Thị vệ lập tức tản tìm kiếm!
Lúc , Kỷ Vân Thư đang bám theo chiếc xe lăn của Tô T.ử Lạc.
Suốt dọc đường, thong thả! Người đẩy xe lăn nhanh một bước, cô cũng nhanh một bước! Chậm một bước, cô cũng chậm một bước!
Luôn giữ một cách nhất định, hề đuổi kịp.
Có lẽ lúc cô chút sợ hãi. Sợ đó Kỷ Bùi thì sẽ thất vọng tràn trề! Lại sợ đó là ! Vậy tại bao nhiêu năm qua về tìm cô?
Cảm giác đó khiến ruột gan cô cồn cào, đảo lộn!
Chẳng mấy chốc đến một rừng mai, dừng một cây cầu đỏ. Bên là dòng nước chảy róc rách.
Tô T.ử Lạc phất tay, hầu bèn lui xuống.
Sâu trong rừng mai, cầu nhỏ nước chảy, đôi mắt trong veo của đàn ông ngắm những cánh hoa phớt hồng rơi rụng. Chậm rãi, ngón tay rắn rỏi của Tô T.ử Lạc ngắt một cành mai vươn cầu, cầm tay.
Kỷ Vân Thư ở một đầu cầu, lặng lẽ .
Không qua bao lâu, giọng của Tô T.ử Lạc vang lên.
"Công t.ử theo lâu như , chuyện hỏi ?"
Chất giọng dịu dàng , Kỷ Bùi thì là ai?
Mắt Kỷ Vân Thư đỏ hoe, sợi dây đàn trong tim đứt phựt khiến lồng n.g.ự.c nhói đau.
Cô bước từng bước nhỏ lên cầu đỏ, nhưng vẫn dám quá gần.
Tô T.ử Lạc đầu cô. Ánh mắt dịu dàng đó, dù cách biệt hai năm cô vẫn nhớ như in. Khuôn mặt thanh tú toát lên vẻ tuấn tú và nho nhã thư sinh. Điểm duy nhất khác biệt là thêm vài phần phong sương từng trải!
Kỷ Vân Thư đỏ mắt hỏi: "Huynh... là ai?" Giọng cô run rẩy!
"Tại hạ họ Tô, tên T.ử Lạc, công t.ử nhận ?"
Cô lắc đầu, lùi một bước. Tại ánh mắt giống đến thế mà xa lạ đến ?
"Tô T.ử Lạc?" Cô gọi tên .
"Công t.ử theo đến đây, rốt cuộc là vì chuyện gì?"
"Chân của ?"
"Chẳng lẽ công t.ử chỉ để hỏi chuyện ?"
"Không !" Cô vội phủ nhận, lòng bàn tay trong tay áo đẫm mồ hôi, hỏi tiếp: "Huynh Kỷ Vân Thư của Kỷ gia ở Cẩm Giang ?"
"Kỷ Vân Thư?" Tô T.ử Lạc lộ vẻ nghi hoặc, nheo mắt lắc đầu.
"Thật sự ?"
"Không !" Câu trả lời dứt khoát!
Nước mắt Kỷ Vân Thư chực trào nhưng cô cố nén . Dường như bỏ cuộc, cô tiếp tục hỏi: "Vậy Kỷ Bùi ?"
"Người quan trọng với công t.ử lắm ?"
"Phải, quan trọng. Hai năm qua vẫn luôn đợi ." Kỷ Vân Thư kiên định .
Tô T.ử Lạc mân mê cành mai trong tay, vẻ mặt lơ đãng nhưng đôi lông mày kiếm chau , thoáng vẻ u sầu.
Hồi lâu , lẫn trong tiếng gió lạnh buốt, thốt một câu: "Biết , c.h.ế.t thì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-202-mot-co-nhan-da-di-xa.html.]
"..."
"Một c.h.ế.t thì dù công t.ử đợi cả đời cũng đợi ."
Ngay đó, Kỷ Vân Thư cuối cùng cũng kìm nước mắt, từng giọt lăn dài! Cô c.ắ.n chặt môi đến bật máu.
Giọng nghẹn ngào, cô : "Phải, thực sự c.h.ế.t , ."
Tô T.ử Lạc lạnh lùng cô: "Hóa công t.ử nhận nhầm thành đó!"
"Là nhầm lẫn, các lẽ chỉ là giống mà thôi."
"Không là gì của công t.ử mà khiến ngài nhớ mong, đau lòng đến ."
Cô hít một thật sâu, cụp mắt xuống.
"Cố nhân, một cố nhân xa."
Tô T.ử Lạc im lặng! Hắn lặng lẽ đặt cành mai ngắt lên thành cầu đỏ, gió lạnh thổi qua khiến nó lung lay sắp rớt! Tựa hồ chỉ trong chốc lát sẽ rơi xuống dòng nước bên !
Hắn cành mai rung rinh trong gió: "Đã là cố nhân xa, công t.ử cần gì chờ đợi mãi? Có đôi khi, thứ giày vò con nhất là sự chờ đợi đằng đẵng, mà là chấp niệm buông."
Kỷ Vân Thư chấn động tâm can!
Người hầu lúc nãy lui xuống giờ bước tới, nắm tay cầm xe lăn chuẩn đẩy .
Ánh mắt hờ hững của Tô T.ử Lạc dừng nửa chiếc mặt nạ của cô, nhíu mày tiếp: "Công t.ử chắc hẳn cũng là nhiều tâm sự, ngày nếu dịp, nhất định xin rửa tai lắng ."
Dứt lời, hầu đẩy Tô T.ử Lạc từ từ xuống cầu.
Kỷ Vân Thư đuổi theo hai bước nhưng dừng !
Hắn Kỷ Bùi! Hắn ! Cô cố gắng với bản sự thật , bọn họ chỉ là khuôn mặt cực kỳ giống mà thôi, ngoài còn gì khác!
Nhìn bóng lưng Tô T.ử Lạc xa dần, lòng cô cũng chùng xuống.
Cô nặng nề bước đến bên cành mai . Vừa cơn gió thổi qua, ngón tay cô vội vàng chộp lấy cành mai.
Kết quả vồ hụt!
Cành mai cuối cùng vẫn rơi xuống dòng nước bên ? Trôi theo dòng nước, dần dần trôi xa...
Cứ như thể sự chờ đợi bao năm qua của cô chỉ là một giấc mộng!
Cô cầu đỏ lâu, cho đến khi cái lạnh thấu xương ngấm mới bừng tỉnh, thu ánh mắt mơ màng.
Suy nghĩ một chút, cô rảo bước rời khỏi rừng mai.
Rất nhanh, cô đến khách điếm nơi Lý Thời Ngôn ở.
Vì Tô T.ử Lạc, Lý Thời Ngôn ép ở kinh thành, . Hắn cũng từng nghĩ đến chuyện lén bỏ trốn, nhưng khỏi cổng thành của Tô T.ử Lạc phát hiện, áp giải về.
Tóm một câu, thoát ! Chỉ thể ngoan ngoãn về Khúc Khương.
Lúc thấy Kỷ Vân Thư đến, vô cùng ngạc nhiên. Vội vàng mời cô .
"Thư Nhi, cô tới đây?"
Hắn vẫn quen gọi cô là "Thư Nhi". Kỷ Vân Thư cũng thời gian sửa lưng , vẻ mặt đầy lo lắng.
Cô hỏi: "Ngươi từng , đàn ông dây đeo giống hệt tên là Tô T.ử Lạc, đúng ?"
" !"
"Vậy... xe lăn ?"
"Phải!"
Lý Thời Ngôn trả lời từng câu, nhưng thắc mắc, phe phẩy chiếc quạt hỏi cô: "Sao thế? Cô gặp ?"
Cô gật đầu, hỏi: "Vậy là Khúc Khương ?"
"Ừ!"
"Hắn từng đến Đại Lâm ?"
...