Khổng Ngu tuy công chúa, nhưng phong thái nho nhã, khí chất cao quý còn hơn cả công chúa!
Cô bước lên, cúi đầu hành lễ, cử chỉ vô cùng đoan trang, khiến Hoàng thượng và Tiêu Phi mà ưng ý hết sức.
Kỳ Trinh Đế tất nhiên cũng khen cô hết lời, Tiêu Phi ở bên cạnh cũng hùa theo tán thưởng.
Úy Trì Lâm Khúc Khương Vương, là đến cầu nhưng trọng điểm ở chữ "cầu". Kỳ Trinh Đế "ban" cho một con gái, chỉ thể phụng mệnh nhận lấy, tặng hậu lễ và long trọng rước cô về Khúc Khương.
Kỷ Vân Thư lén Cảnh Dung, thấy hề lay động, như thể Khổng Ngu chỉ là một xa lạ quen , chẳng đáng để cau mày. Thậm chí khi nâng ly chúc mừng, Cảnh Dung cũng dửng dưng uống cạn, uống liền mấy chén. chút gì đó như đang mượn rượu giải sầu.
Lúc Khổng Ngu ngay ngắn bên cạnh Tiêu Phi, hai tay bà nắm lấy, vẻ mặt thiết gì đó. Khổng Ngu chỉ đáp bằng nụ nhạt luôn thường trực môi.
Cô gái , liệu thực sự cam tâm tình nguyện gả như Cảnh Dung ?
Thôi bỏ , liên quan gì đến cô chứ!
Cô lắc đầu.
"Kỷ ."
Bỗng bên tai gọi. Cô , thấy một tiểu thái giám nhét tay một mảnh giấy bỏ ngay!
Nhìn mảnh giấy trong lòng bàn tay, cô ngẩn mở xem.
...Hồ sen.
Chỉ vỏn vẹn hai chữ!
Ai đưa cho cô?
Cô vo tròn mảnh giấy, quanh bàn tiệc một lượt mới phát hiện Kỷ Hoàn rời .
Chuyện gì đến cũng đến, trốn cũng .
Thừa lúc Cảnh Dung đang "mượn rượu giải sầu", cô lặng lẽ rời .
cô khỏi, Lang Bạc bèn với Cảnh Dung: "Vương gia, cần theo ?"
Cảnh Dung đổ thêm một chén rượu miệng. Lưng như mọc mắt, : "Không cần, T.ử Khâm theo . Đợi cô xong việc, ngươi hãy báo cho T.ử Khâm hộ tống cô về phủ ."
"Vâng!"
Lang Bạc lĩnh mệnh, ngoan ngoãn sang một bên.
Trời tối đen, trong đài quan sát tưng bừng náo nhiệt, bên ngoài vắng vẻ lạ thường.
Kỷ Vân Thư xin cung nữ một chiếc đèn lồng nhỏ, đến hồ sen mà lúc nãy qua. Quả nhiên, Kỷ Hoàn đang đợi cô ở đó.
Ánh nến từ từ đến gần, phản chiếu mặt nước phẳng lặng!
Kỷ Hoàn nắm chặt thanh kiếm Hiên Xích bất ly , trừng mắt cô đầy giận dữ.
Kỷ Vân Thư khách sáo, cúi chào : "Không Kỷ tướng quân hẹn đến đây việc gì?"
"Nói, ngươi là Kỷ Vân Thư ?" Hắn hỏi thẳng.
"Kỷ Vân Thư?" Kỷ Vân Thư lẩm bẩm cái tên của , nhạt: "Người là gì của tướng quân?"
"Kẻ thù! Kẻ thù g.i.ế.c ."
"Ồ? Hóa là kẻ g.i.ế.c ? tại hạ , của tướng quân là Kỷ Nguyên Chức sợ tội tự sát, còn tổ mẫu của tướng quân là do cảm lạnh mà qua đời, đổ tội lên đầu vị Kỷ cô nương ? Chẳng lẽ những gì tại hạ khác xa với sự thật?"
Kỷ Hoàn Kỷ Lê, tất nhiên giữ bình tĩnh, tức giận đến đỏ mặt tía tai, tay lăm lăm rút kiếm.
Hắn quát lớn: "Ngươi cần vòng vo tam quốc với , chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi là Kỷ Vân Thư ?"
Kỷ Vân Thư bình tĩnh : "Nếu thì ?"
Dứt lời, Kỷ Hoàn rút phắt thanh kiếm Hiên Xích , một luồng sáng lạnh lóe lên, mũi kiếm chĩa thẳng cổ Kỷ Vân Thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-212-nhi-ca-ta-khong-muon-doi-dau-voi-huynh.html.]
"Nếu , sẽ g.i.ế.c ngươi."
Giọng thô bạo hung tàn chấn động cả mặt hồ phẳng lặng.
Kỷ Vân Thư hất cằm lên, mũi kiếm kề sát cổ cô, dù còn cách một chút nhưng cô thể cảm nhận sát khí nồng nặc từ thanh kiếm khát m.á.u đang xuyên thủng cổ họng .
"Kỷ tướng quân, ngài g.i.ế.c ngay trong hoàng cung ?"
"Ngươi tưởng dám ư?"
"Không, ngài tất nhiên dám, Trường Lâm tướng quân tung hoành ngang dọc chốn sa trường gì mà dám? mà..." Cô bước lên một bước nhỏ, cổ gần như chạm mũi kiếm, ánh mắt chút sợ hãi , tiếp: "Nếu ngài g.i.ế.c , hôm nay ngài cũng đừng hòng bước khỏi cổng hoàng cung ."
Giọng điệu lạnh lẽo như vọng về từ địa ngục, xuyên thấu da thịt, hóa thành ngàn vạn mũi tên đ.â.m lục phủ ngũ tạng.
Kỷ Hoàn mà thu kiếm về khi cô xong. cổ Kỷ Vân Thư vẫn lưỡi kiếm sắc bén cứa một đường nhỏ.
Thực cô sợ c.h.ế.t, bàn tay xách đèn lồng run lên bần bật. cô , càng tỏ sợ hãi kẻ ăn cứng ăn mềm như Kỷ Hoàn thì ngay khoảnh khắc đ.â.m kiếm tới, cô c.h.ế.t chắc .
Kỷ Hoàn chắc chắn : "Ngươi sợ ai uy hiếp, và ngươi là Kỷ Vân Thư, g.i.ế.c cũng là ngươi!"
Sát ý trong mắt bùng lên dữ dội.
Kỷ Vân Thư ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ánh mắt sắc lạnh bỗng trở nên ôn hòa.
Cô gọi một tiếng: "Nhị ca, đối đầu với ."
, cô thừa nhận !
Tiếng "Nhị ca" khiến lông mày Kỷ Hoàn nhíu .
"Ta nhị ca của ngươi. Ngươi g.i.ế.c Nguyên Chức, tổ mẫu tức c.h.ế.t, ngươi đuổi khỏi Kỷ gia, là một tội nhân, xứng gọi ."
"Chẳng lẽ nhị ca cũng phân biệt đúng sai ?" Kỷ Vân Thư đau lòng: "Năm xưa chính nhị ca cứu Kỷ Bùi từ chiến trường về, vẫn luôn ơn , cũng cảm thấy khác với bọn họ. Dù luôn miệng g.i.ế.c , vẫn tin rằng nhị ca nỡ tay. Nếu thực sự tin cái c.h.ế.t của tam ca là của , , cứ một kiếm g.i.ế.c c.h.ế.t ."
Cô thẳng mắt .
Thực cô đang đ.á.n.h cược, cược xem trong lòng nhị ca thực sự m.á.u lạnh vô tình như những khác trong Kỷ gia !
Kỷ Hoàn tuy là kẻ lỗ mãng nhưng kẻ vô dụng suy nghĩ. Kỷ Nguyên Chức g.i.ế.c , cũng là tự tự sát, cho cùng đúng là liên quan đến Kỷ Vân Thư. đó là tam của , thể trơ mắt c.h.ế.t mà gì cả.
Cho nên thực sự hạ quyết tâm g.i.ế.c Kỷ Vân Thư. những lời của cô, do dự.
Đấu tranh tư tưởng!
Sự giằng co hiện rõ khuôn mặt !
Tay cầm kiếm của run rẩy, mặt đỏ bừng.
Trong bóng tối, Thời T.ử Khâm đang rục rịch hành động. Dám hại chủ t.ử của cô, cô sẽ lấy đầu kẻ đó!
Đột nhiên!
A...
Trong nháy mắt, Kỷ Hoàn gầm lên một tiếng!
Hắn phát điên giơ kiếm lên, c.h.é.m xuống đầu Kỷ Vân Thư như c.h.é.m rau.
Kỷ Vân Thư theo bản năng nhắm mắt .
Lưỡi kiếm mang theo luồng gió mạnh, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, từng chút một ập đến.
Tưởng rằng thanh kiếm đó sẽ chẻ đôi cô, nào ngờ thứ chẻ đôi là chiếc mặt nạ vàng mặt cô.
Mặt nạ vỡ đôi rơi sang hai bên, một nửa rơi xuống hồ sen, một nửa rơi chiếc đèn lồng tay cô.
Cùng với đèn lồng rơi xuống đất!
...