NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 213: Án mạng ở dịch trạm

Cập nhật lúc: 2025-12-08 06:19:40
Lượt xem: 219

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đèn lồng rơi xuống đất, nến bên trong đổ nghiêng, bén lửa thiêu rụi nửa chiếc mặt nạ trong tích tắc.

Tàn lửa bay tứ tung vụt tắt!

Trên khuôn mặt thanh tú của Kỷ Vân Thư, vết sẹo dữ tợn mờ nhiều. Không ánh đèn chiếu rọi, lúc khó nhận khuyết điểm mặt cô.

Mạc Nhược quả nhiên tài! Chắc mười lăm ngày, nửa tháng nữa là khỏi hẳn.

Lúc đây, cô Kỷ Hoàn mới nổi cơn thịnh nộ, thấy cầm thanh kiếm Hiên Xích mà tay run rẩy. Hắn đáng lẽ g.i.ế.c cô, trừ khử tội nhân cho Kỷ gia, nhưng cuối cùng đưa một quyết định hèn nhát như . Cho nên lúc , thực sự hận bản , hận đến mức tay run lên!

kết quả trong dự liệu của Kỷ Vân Thư, cô Kỷ Hoàn Kỷ Lê! Và thể sống sót thanh kiếm Hiên Xích đó, e rằng Kỷ Vân Thư là đầu tiên.

Hồi lâu , Kỷ Hoàn tra kiếm vỏ, sát ý trong mắt dường như trút hết ngoài, giờ chỉ còn sự lạnh lùng.

Hắn với Kỷ Vân Thư: "Ta g.i.ế.c ngươi, nghĩa là đại ca sẽ tha cho ngươi."

Kỷ Vân Thư gật đầu: "Ta !"

"Nếu thể, nhất ngươi hãy rời khỏi kinh thành , nơi là chốn thị phi, chỗ cho ngươi ở."

Kỷ Hoàn vốn thô lỗ, dù giọng ồm ồm nhưng lời quan tâm vẫn khiến ấm lòng.

Cô cúi đầu: "Đa tạ nhị ca nhắc nhở, nhưng những chuyện thực sự khiến bất lực."

"Vân Thư, , mau rời khỏi kinh thành. Ta ngươi đến để giúp Dung Vương tra 'Lâm Kinh án', nhưng ngươi vụ án hề đơn giản như ngươi nghĩ ? Mười bốn năm điều tra, chẳng lẽ ngươi thấy vấn đề ?"

Nói đến đây, Kỷ Hoàn chút sốt ruột.

Vấn đề trong đó, cô thể ? Nếu vụ án đơn giản, Tần Sĩ Dư cần gì phí tâm dâng sớ lật bản án?

Chỉ trong một đêm, mấy chục mạng của phủ Ngự Quốc Công chôn vùi trong biển lửa, thể chỉ một trốn thoát? Ngự Quốc Công thậm chí khi gặp nạn còn gặp Lý lão tướng quân, trong chuyện thể đơn giản ?

Cô thậm chí sớm nghi ngờ, lẽ đằng vụ án ẩn chứa một bí mật động trời, và bí mật dùng cách g.i.ế.c diệt khẩu để che giấu. Tất nhiên, đây cũng chỉ là phỏng đoán của cô.

Cô bình tĩnh : "Nhị ca, những vấn đề từng nghĩ tới. dù thế nào nữa, nhận lời Dung Vương đến kinh thành giúp ngài tra vụ án , sẽ bỏ cuộc giữa chừng."

"Dù thì những gì cần nhắc nhở nhắc , ngươi thế nào thì tùy!" Kỷ Hoàn phất tay nữa.

Có vẻ tức giận.

"Kẻ nào?" Từ xa đột nhiên vọng tiếng quát lớn.

Mấy thái giám vội vã chạy tới.

Kỷ Hoàn lập tức với cô: "Thái giám trong cung nhiều chuyện lắm, ngươi mau , chỗ lo."

Bảy tám tên thái giám xách đèn lồng sắp chạy tới nơi . Chắc là thấy lửa từ cái đèn lồng lúc nãy.

Thấy Kỷ Vân Thư vẫn nhúc nhích. Kỷ Hoàn gầm nhẹ: "Còn mau ?"

Cô lúc mới cất bước rời khỏi hồ sen.

Mấy tiểu thái giám chạy tới, thấy là Kỷ Hoàn bèn vội vàng hành lễ: "Kỷ tướng quân."

Kỷ Hoàn sa sầm mặt mày.

Một hai thái giám thấy Kỷ Vân Thư ở đằng xa, định đuổi theo nhưng Kỷ Hoàn chặn .

"Bản tướng quân chỉ vô ý đổ đèn lồng thôi, các ngươi gấp gáp cái gì?"

Thái giám cầm đầu là kẻ khéo mồm mép, khom lưng nịnh nọt, liếc chiếc đèn lồng nhỏ cháy nham nhở đất, kêu lên: "Hóa là đèn lồng ạ! Nô tài còn tưởng trong cung cháy."

"Được , giải tán hết !" Kỷ Hoàn phẩy tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-213-an-mang-o-dich-tram.html.]

Tên thái giám liếc về phía Kỷ Vân Thư , hỏi một câu: "Vừa là ai thế ạ?"

"Là đại ca !"

"Là Kỷ Tư Doãn?"

Sao giống lắm nhỉ!

Thế là trố mắt kỹ, trời tối đen như mực chỉ thấy bóng lưng, nhưng dáng thì thể nhầm chứ?

Hắn lầm bầm: "Kỷ Tư Doãn dạo gầy ? Dáng trông vẻ thấp bé hơn nhiều."

"Nhìn cái gì mà ? Đã bảo là đại ca của bản tướng quân mà? Chẳng lẽ còn bản tướng quân lôi cho các ngươi kỹ?"

Nghe thấy giọng điệu giận dữ, tên thái giám lập tức nở nụ tươi rói: "Nô tài ý đó."

"Được , mau dọn dẹp sạch sẽ chỗ !" Hắn chỉ cái đèn lồng cháy đất.

"Vâng !" Thái giám vội đáp.

Kỷ Hoàn như ăn t.h.u.ố.c súng, trừng mắt đám thái giám một cái, sang về hướng Kỷ Vân Thư rời , đó cũng bỏ .

Kỷ Vân Thư rời lâu, Thời T.ử Khâm ẩn trong bóng tối đột nhiên xuất hiện. Đi bên cạnh cô, theo sát từng bước chân.

Lên tiếng nhắc nhở: "Vương gia dặn dò, để hộ tống ngài về phủ."

Kỷ Vân Thư , hai bước thì dừng , sang hỏi: "Vừa tại xuất hiện?"

"Hắn sẽ g.i.ế.c ngài!" Thời T.ử Khâm khẳng định chắc nịch.

"Khoảnh khắc c.h.é.m kiếm xuống, định g.i.ế.c ?"

"Ta !" Ngắn gọn súc tích!

Kỷ Vân Thư , xoa đầu Thời T.ử Khâm: "T.ử Khâm, hôm nay dạy cô một đạo lý: Trên đời chuyện gì là tuyệt đối, bất kỳ ai cũng thể đổi ý định phút chót."

Hả?

Quả thực, khoảnh khắc Kỷ Hoàn vung kiếm, Thời T.ử Khâm mũi kiếm của nhắm mặt nạ của Kỷ Vân Thư nên mới tay. Kỷ Vân Thư đúng, nhỡ Kỷ Hoàn đổi ý định phút chót thì ! Nghĩ cũng thấy rùng .

Thời T.ử Khâm gật đầu: "Ta ."

Kỷ Vân Thư xoa đầu cô , cô gái thì lạnh lùng nhưng chung quy vẫn là một đứa trẻ.

Hai cùng khỏi cung, xe ngựa đợi sẵn bên ngoài. Thấy Kỷ Vân Thư lên xe an , Thời T.ử Khâm mới ẩn bóng tối.

Trên đường về phủ, chỉ thấy tiếng bánh xe lăn và tiếng đ.á.n.h xe, sự yên tĩnh khiến Kỷ Vân Thư hoảng sợ tột độ. Trong lòng cô bỗng dưng nhớ đến Tô T.ử Lạc, khuôn mặt , đôi mắt cứ chập chờn hiện lên trong đầu cô, ngày càng rõ nét.

Mãi cho đến khi móng tay bấm sâu da thịt, cơn đau nhói mới khiến cô tỉnh . Lúc xe ngựa cũng đến Dung Vương phủ.

Đêm đó, cô Cảnh Dung về từ lúc nào, cũng yến tiệc cung đình còn xảy chuyện gì mới lạ, chỉ trùm chăn trằn trọc mãi mới chìm giấc ngủ.

Sáng hôm .

Một tin tức chấn động truyền đến Dung Vương phủ. Một viên quan nhỏ đến gặp Cảnh Dung, bẩm báo từng chi tiết.

Nghe !

Dịch trạm c.h.ế.t!

...

 

Loading...