NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 219: Dấu chân

Cập nhật lúc: 2025-12-08 06:19:46
Lượt xem: 188

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạc Nhược say sưa xong những lời , đợi mãi thấy Kỷ Vân Thư đáp .

Khổng Ngu cam tâm tình nguyện là vì liên lụy Cảnh Dung. Bởi cô Cảnh Dung sẽ vì cô mà liều mạng, chừng đến cuối cùng Kỳ Trinh Đế nổi giận, bất chấp tình phụ t.ử mà lôi Ngọ Môn c.h.é.m đầu.

thì! Trong mắt bậc đế vương, quan trọng nhất vẫn là quyền lực bành trướng, kẻ nào chạm ắt c.h.ế.t!

Nghĩ đến việc Khổng Ngu thể lo liệu đến những điều , quả thực cũng coi là một nữ t.ử thông minh.

"Sao thế? Kỷ cô nương đau lòng ?"

Lời của Mạc Nhược kéo cô từ trong suy tư trở về.

Đau lòng?

Cô ngơ ngác: "Tại đau lòng?"

"Nếu Khổng Ngu hòa ở Khúc Khương, sẽ gả cho Cảnh Dung. Vậy thì cô tính ?"

"Ta? Ta thì ?"

"Cần gì giả vờ hồ đồ với ." Mạc Nhược , dứt khoát , tu thêm ngụm rượu, lầm bầm một câu: "Thiên hạ thứ khiến vò đầu bứt tai nhất là tình ái. Cho nên, chỉ rượu ngon là thể phụ lòng!"

Cái hũ rượu sớm muộn gì cũng c.h.ế.t chìm trong rượu!

Lời mơ hồ rõ ràng.

Kỷ Vân Thư lười tranh cãi với , sang Vệ Dịch đang hâm rượu bên lò. Tên ngốc đó đang dùng quạt phẩy từng cái cái lò than yếu ớt, mồ hôi nhễ nhại, lấy tay áo lau trán liên tục!

Thật sự quá chăm chỉ!

Mạc Nhược đúng là tuyển đồ .

Kỷ Vân Thư cau mày, hỏi Mạc Nhược say bí tỉ: "Khi nào ngài mới bắt đầu chữa trị cho Vệ Dịch?"

Không trả lời! Ngủ ?

Đang tưởng thì Mạc Nhược đột nhiên : "Chẳng cô bảo mười mấy hai mươi năm cũng đợi ? Giờ mới mấy ngày đợi ?"

"Ta tất nhiên đợi , chỉ là khi nào ngài bắt đầu."

"Đã giao tên ngốc đó cho thì đừng lo lắng, cũng đừng hỏi nhiều. Cứ giao hết cho , cuối cùng cũng là việc của ."

Vâng , đều là việc của ngài!

Từ nay về Vệ Dịch ăn của ngài, uống của ngài, chuyện hôn nhân đại sự của ngài cũng lo nốt !

Kỷ Vân Thư định gì đó nhưng Mạc Nhược ngủ say sưa, vò rượu tay rơi "cạch" xuống đất.

Người ngâm trong hũ rượu thì phí của giời!

Vệ Dịch hâm rượu xong, lon ton chạy tới đặt rượu bên tay Mạc Nhược.

Nhẹ nhàng thôi!

Rồi ngẩng đầu hỏi Kỷ Vân Thư: "Thư nhi, hôm nay cô đến đón ?"

"Không, ngươi vẫn ." Cô đáp.

"Tại ?" Hắn nghiêng đầu hỏi.

Kỷ Vân Thư hỏi ngược : "Ngươi thích nơi ?"

Hắn lắc đầu: "Ta thích nơi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-219-dau-chan.html.]

Có lẽ phiền Mạc Nhược đang say, Kỷ Vân Thư kéo xuống lầu, lúc mới : "Vệ Dịch, thích nơi thì hãy ở cho ngoan."

Vệ Dịch bĩu môi, chút tủi , ngón tay cử động nắm lấy tay áo cô, cúi đầu : " ở bên cạnh Thư nhi. Mấy ngày nay nhớ cô lắm. Tối qua định lén tìm cô, nhưng Mạc ca ca bèn cho kéo về. Cả đêm qua bắt ngủ trong phòng , bảo là trông chừng , cho trốn ."

Lời chút thương cảm nhưng Kỷ Vân Thư buồn , đưa tay xoa đầu Vệ Dịch cao hơn một cái đầu.

Dịu dàng : "Vệ Dịch ngoan, lời ? Mấy ngày nay Thư nhi bận quá, nhiều việc. Ta hứa với ngươi, đợi xong hết việc nhất định sẽ đón ngươi về. Đến lúc đó chúng thể rời khỏi kinh thành, đến nơi chúng , ?"

Vệ Dịch lau nước mắt: "Tất nhiên là , chỉ cần ở bên cạnh Thư nhi thì thế nào cũng . thể giúp gì cho Thư nhi ? Ta Thư nhi mệt quá. Lúc ở nhà đều giúp việc, hết."

Bộ dạng "tự hào" vỗ ngực!

Kỷ Vân Thư thấy mỉm .

Lúc thu tay về, ống tay áo vung lên rơi tờ giấy vẽ gấp gọn bên trong xuống đất.

Vệ Dịch nhanh tay lẹ mắt nhặt lên khi Kỷ Vân Thư kịp phản ứng, tò mò mở xem.

"Cái gì đây? Là Thư nhi vẽ ?" Hắn thích thú giơ bức tranh lên soi ánh sáng.

"Đưa cho !" Cô định giật .

Vệ Dịch giấu lưng, lùi mấy bước: "Thư nhi keo kiệt quá, cho xem chút ."

"..."

Vệ Dịch xoay tờ giấy nghiêng trái nghiêng , , mắt bỗng sáng rực lên.

Hắn reo lên: "Đây là dấu chân!"

Kỷ Vân Thư sững , kích động giật lấy tờ giấy từ tay Vệ Dịch, xem kỹ nữa.

Hình bán nguyệt đó, bên trong là những hoa văn đan xen.

Vệ Dịch chọc ngón tay , phấn khích : "Đây là dấu chân. Thư nhi, tại vẽ một dấu chân?"

"Tại là dấu chân? Vệ Dịch, ngươi nghĩ là dấu chân?" Kỷ Vân Thư hỏi.

Để chứng minh đúng, Vệ Dịch đặt tờ giấy xuống đất, nhấc chân lên, dùng gót chân giẫm lên giấy. Trên mặt giấy trắng lập tức in một hình bán nguyệt gần giống hình bầu dục.

Và bên trong hình đó cũng một hoa văn!

Hắn nhặt tờ giấy lên đưa cho Kỷ Vân Thư: "Thư nhi , đây là dấu chân. Lúc bắt nạt, bọn họ đá lên áo cũng in dấu chân như thế ."

là bừng tỉnh đại ngộ!

Máu huyết trong Kỷ Vân Thư như khơi thông, não bộ hoạt động hết công suất, hình vẽ của càng càng thấy giống.

" , đây thực sự là một dấu chân."

so sánh với dấu chân của Vệ Dịch, Kỷ Vân Thư suy tư, lẩm bẩm: "Cả hai đều là dấu chân nhưng khác biệt lớn. Cho nên, cái dấu chân chỉ gót hẳn là của một bàn chân nhỏ."

Nói xong câu , Kỷ Vân Thư lập tức cuộn bức tranh , Vệ Dịch : "Vệ Dịch, cảm ơn ."

"Hả?"

Kỷ Vân Thư kịp giải thích thêm, vội vã rời , chạy đến dịch trạm tìm Kinh Triệu Doãn.

lâu , Kinh Triệu Doãn hỏi: "Kỷ ? Có tiến triển mới ?"

"Đại nhân, ngài cách nào bắt những binh lính Khúc Khương để lộ chân ?"

"Hả?"

 

Loading...