Trở về Đông Uyển, Kỷ Vân Thư im lặng , thần sắc căng thẳng khiến đoán gì.
Cảnh Dung theo cô phòng, thấy cô cứ cầm khư khư cái hộp, bèn hỏi: "Trong hộp đựng cái gì mà khiến ngươi sầu não thế?"
"Không sầu não, chỉ là..." Cô lắc đầu: "Thôi, để mai hẵng ."
"Ngươi nếu hung thủ là ai , tại đợi đến ngày mai?"
"Vương gia quên , tiểu nhân , hung thủ thể là hai . Nếu bây giờ hành động sẽ bứt dây động rừng."
"Vậy là ngươi một trong hai hung thủ là ai ?"
Cô do dự một lát gật đầu: "Chắc là ."
Cảnh Dung , chắp tay lưng bước phòng bên , đầu : "Vậy bổn vương chờ xem kịch ngày mai."
Cạch...
Cửa đóng .
Hắn mà thèm hỏi một câu xem hung thủ đó là ai?
Kỷ Vân Thư ở sảnh trong, đôi bàn tay thon dài ôm chặt chiếc hộp trong lòng, khẽ gõ nhẹ lên đó. Tiếng xích khóa nhỏ hộp va phát âm thanh u ám rợn ...
Một lúc , cô dậy ngoài nữa, thẳng đến linh đường nơi đặt t.h.i t.h.ể Chu tiểu thư.
Trong linh đường mấy nha đang túc trực. Thấy Kỷ Vân Thư đến, họ ngước mắt lên hành lễ tiếp tục ngoan ngoãn canh giữ bên ngoài.
Quan tài đặt ở giữa, nắp quan tài đóng , bên phủ một tấm vải đen, tấm vải đen đè một miếng ngọc phỉ thúy!
Người xưa cấm sai, ngọc càng xanh càng trừ tà!
Lúc , lão quản gia của Chu gia từ bên ngoài . Lưng còng, một tay cầm chân nến thắp sáng, một tay đặt bụng, đến mặt Kỷ Vân Thư, hỏi:
"Tiên sinh muộn thế còn qua đây, việc gì sai bảo ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-22-lao-quan-gia-co-dien-mao-xau-xi.html.]
Kỷ Vân Thư khẽ lắc đầu: "Không gì, chỉ là qua xem chút thôi."
"Nếu cần gì cứ sai bảo, lão gia dặn thất lễ với ."
"Lão cần khách sáo, tại hạ xưa nay quen sống đạm bạc, cuộc sống vàng son ngọc ngà hợp với ." Kỷ Vân Thư mỉm .
Lão quản gia cúi đầu. Một cơn gió lạnh từ ngoài cửa lùa , hất tung chiếc mũ tang đầu lão quản gia. Khuôn mặt già nua lập tức lộ ánh nến tay ông .
Làn da vàng vọt, da dẻ nhăn nheo, cộng thêm hốc mắt sâu hoắm đen ngòm, tất cả đều toát lên hai chữ thê lương. Nhất là vết sẹo dài từ khóe mắt kéo xuống khóe miệng bên má trái, lẽ là d.a.o rạch, xử lý kỹ càng nên da thịt lật ngoài, tạo thành vết sẹo lồi màu đỏ vô cùng dữ tợn.
Thoáng qua quả thực chút đáng sợ!
Ánh mắt Kỷ Vân Thư khẽ giật.
Lão quản gia lập tức cúi gằm mặt xuống, kéo mũ trùm lên đầu, khom lưng thấp hơn: "Lão nô diện mạo xí, e là kinh sợ."
"Lão đừng hiểu lầm, tại hạ tuyệt đối chút bất kính. Chỉ là... thấy vết thương mặt lão , hình như từ nhiều năm ?" Kỷ Vân Thư hỏi dò một cách cẩn thận.
"Vâng, mấy năm cẩn thận rạch trúng, vết sẹo cứ theo mãi." Giọng lão quản gia bình thản, quá nhiều cảm xúc.
Kỷ Vân Thư chớp mắt vài cái, cũng hỏi thêm nữa. Lão quản gia ho khan hai tiếng, : "Trời còn sớm, là để lão nô xách đèn đưa về nghỉ ngơi?"
Cô lắc đầu: "Không cần , dọc đường đều đèn, tự về . Giờ cũng muộn , lão và các cô nương đây cũng nghỉ sớm ."
"Vâng."
Bước khỏi linh đường, gương mặt tưởng chừng bình thản của Kỷ Vân Thư thoáng hiện lên vài phần lo âu và tiếc nuối!
Tâm tư chợt dâng lên , chẳng ai .
Đêm đó, trời bắt đầu đổ mưa nhỏ, đến gần giờ Sửu thì chuyển sang tuyết rơi.
Cẩm Giang ở cực Bắc của huyện Bắc Lương. Từ khi đông, cách ngày một trận tuyết nhỏ. Thành Cẩm Giang lớp tuyết phủ trắng xóa như tráng một lớp bột ngọc trai, tỏa ánh sáng bàng bạc.
những con đường lát đá xanh ngoằn ngoèo cắt ngang, chia năm xẻ bảy thành vô mảnh.