NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 220: Xem đế giày

Cập nhật lúc: 2025-12-08 06:19:47
Lượt xem: 198

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kinh Triệu Doãn tưởng nhầm, bèn hỏi : "Ý Kỷ bảo những Khúc Khương cởi giày cho xem chân ?"

Cái sở thích quái đản thật sự từng qua bao giờ!

Kỷ Vân Thư gật đầu khẳng định.

chuyện quả thực khó Kinh Triệu Doãn. Đám Khúc Khương tính khí ai nấy đều nóng nảy như lửa. Ngay cả lúc Kinh Triệu Doãn hiện trường vụ án cũng bọn họ chặn , hung thần ác sát. Nếu trạm dịch đất Đại Lâm, e rằng ông đ.á.n.h cho m.á.u me bê bết ném ngoài , chứ đừng đến việc bắt họ cái nhiệm vụ bất khả thi .

Ông nhăn nhó : "Kỷ , việc e là khó. Úy Trì tướng quân mới c.h.ế.t, trong lòng đám vẫn còn đang hừng hực lửa giận, thể nào!"

" việc quan trọng."

"Có liên quan đến vụ án mạng ?"

"Ừ!" Cô gật đầu chắc nịch.

Kinh Triệu Doãn suy nghĩ một lát nhưng vẫn lộ vẻ khó xử, .

Thấy ông như , Kỷ Vân Thư cũng đành thôi, thở dài một : "Thôi , đại nhân chức vụ , vả những binh lính Khúc Khương quả thực cố chấp. Để tự nghĩ cách ."

"Tiên sinh định..."

Không đợi ông hết, Kỷ Vân Thư xách vạt áo lên lầu. Mấy tên lính gác bên ngăn cản cô, dù Tô T.ử Lạc cũng hạ lệnh vụ án giao cho cô điều tra.

Đi đến mặt một tên lính, cô hỏi: "Tô ở phòng nào?"

Tên lính liếc cô một cái chỉ tay về phía một căn phòng.

Kỷ Vân Thư bước tới cửa phòng đó, gõ nhẹ hai cái.

"Vào !" Giọng trầm ấm vang lên.

Cô đẩy cửa bước , thấy Tô T.ử Lạc đang lưng về phía , khung cửa sổ mở toang. Ánh sáng chiếu lên , tạo cảm giác hư ảo, khiến lúc ẩn lúc hiện.

Người đàn ông như luôn mang theo một nỗi u sầu man mác, khiến thể thấu nhưng tò mò tìm hiểu đến cùng.

Thế nhưng cảm giác trong lòng Kỷ Vân Thư mới nhen nhóm thì một khác trong phòng phá vỡ.

"Thư Nhi? Sao cô tới đây?"

Giọng , Lý Thời Ngôn thì là ai?

Hắn đúng là âm hồn bất tan! ở đây cũng thôi, quen Tô T.ử Lạc, chứng tỏ phận tầm thường.

Chỉ thấy hớn hở chạy tới đón cô. Nếu Kỷ Vân Thư lùi vài bước, e là mặt dày ôm chầm lấy cô .

"Cô tránh gì?" Lý Thời Ngôn oán trách.

Kỷ Vân Thư thở dài, thực sự lười để ý đến , ánh mắt lướt qua , dừng Tô T.ử Lạc.

Tô T.ử Lạc xoay xe lăn , vặn chạm mắt với cô.

"Kỷ tra án ? Chẳng lẽ bỏ sót điều gì?" Giọng vẫn êm tai như .

Nghe mà tê tái cả !

Kỷ Vân Thư bước tới, thẳng vấn đề: "Tô vụ án giao cho điều tra, thì xin Tô phối hợp một chút."

"Ồ? Phối hợp thế nào?"

"Ta cần xem chân của tất cả binh lính Khúc Khương trong trạm dịch ."

Xem chân?

Tô T.ử Lạc tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng Lý Thời Ngôn bên cạnh thì trố mắt kinh ngạc, kêu lên: "Thư Nhi xem chân đám đàn ông thô kệch đó gì?"

"Bởi vì việc liên quan đến vụ án mạng, cần xem." Cô trả lời dứt khoát, giải thích gì thêm.

"Chẳng lẽ xem chân là ai g.i.ế.c Úy Trì Lâm ?"

"Không, chỉ kiểm chứng một chút thôi."

Kỷ Vân Thư vẫn chằm chằm Tô T.ử Lạc. Những lời tuy là trả lời Lý Thời Ngôn, nhưng thực chất đều là cho Tô T.ử Lạc .

Lý Thời Ngôn ngơ ngác hiểu gì, đành xuống uống ngụm .

Hồi lâu , Tô T.ử Lạc mới : "Được, chỉ cần tìm hung thủ, gì cũng !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-220-xem-de-giay.html.]

Kỷ Vân Thư chắp tay: "Đa tạ Tô ."

Rất nhanh, Tô T.ử Lạc hạ lệnh triệu tập tất cả xuống tầng một. Binh lính Khúc Khương cũng nhiều, theo cũng chỉ hơn mười .

Ai nấy đều miễn cưỡng giơ chân . Kỷ Vân Thư nghiêm túc xem xét từng một.

Trong đám đông tiếng xì xào bàn tán.

"Tên Đại Lâm cuối cùng gì? Tất nhiên bắt xem chân chúng ."

"Ngươi quan tâm gì? Dù cũng là lệnh của Tô , chúng cứ theo là ."

"Lạ thật đấy, tên họ Kỷ rốt cuộc quan hệ gì với Tô ?"

"Ngươi ?"

"Ngươi ? Mau !" Giọng điệu nôn nóng.

Kẻ đầu , khẩy: "Ta cũng ."

Thế là mu bàn tay kẻ đó lĩnh trọn một cú đấm.

Tiếng chuyện thì thầm nếu chú ý lắng thì thấy, nhưng tai Tô T.ử Lạc thính vô cùng, trọn vẹn cuộc đối thoại của hai .

Thế là ngón tay ấn nhẹ tay vịn xe lăn.

Hai mũi kim bạc mắt thường khó thấy bất ngờ b.ắ.n , xuyên qua mấy tên lính , găm chuẩn xác eo của hai kẻ nhiều chuyện . Sau đó, hai đó chỉ kịp kêu "ư" một tiếng.

Cơ thể cứng đờ! Bất động!

Sự cố nhỏ ai chú ý tới!

Kỷ Vân Thư vẫn chăm chú kiểm tra chân của những , xem xét từng một. Chân của đám đàn ông đều to thô kệch, ai nấy đều giày cỡ 48!

Vốn tưởng nghĩ nhiều, nào ngờ...

Ngay khi đến bàn chân cuối cùng, ánh mắt cô khựng . Bàn chân đó nhỏ.

Cô từ từ ngẩng đầu, tên lính Khúc Khương cao to vạm vỡ mặt, một câu: "Chân ngươi nhỏ thật đấy."

Tên lính dường như chọc trúng chỗ đau, nuốt nước bọt, yết hầu chuyển động lên xuống, nhưng vẫn ngẩng cao đầu : "Chân vốn dĩ nhỏ ."

"Vậy hỏi ngươi, ngươi từng phòng tướng quân của các ngươi ?"

"Chưa!"

"Thật sự từng?"

"Tất nhiên , tướng quân lệnh, lệnh của ngài thì ai phòng, chuyện ai cũng ." Hắn trả lời trôi chảy, quả thực giống đang dối.

Điều khiến Kỷ Vân Thư chút thắc mắc.

Tô T.ử Lạc phía lên tiếng: "Hắn dối . Phòng của Úy Trì tướng quân, ngoại trừ và vị Kỷ Tư Doãn mời đến thì ai cả. Ngay cả tiểu nhị mang rượu đến trạm dịch cũng chỉ ở cửa thôi."

Nếu là lời khác thì Kỷ Vân Thư còn nghi ngờ, nhưng hiểu tin tưởng Tô T.ử Lạc. Cảm giác kỳ lạ đó chính cô cũng hiểu nổi.

Có lẽ vì quá giống Kỷ Bùi? Hay là vì giọng của cũng quá giống Kỷ Bùi?

Thầm lắc đầu xua suy nghĩ vớ vẩn, chắc là cô nghĩ nhiều .

Thế là cô nghiêm giọng với tên lính: "Ngươi giơ đế giày lên cho xem."

Tên lính cũng ngoan ngoãn theo, cởi giày cho Kỷ Vân Thư xem.

Trong khí lập tức lan tỏa mùi chân thối nồng nặc. Kỷ Vân Thư nhíu mày, nín thở liếc đế giày.

Hoa văn đế giày khác với hình vẽ cô vẽ.

Chẳng lẽ manh mối đến đây đứt đoạn?

"Xem đủ ?" Tên lính hỏi.

Cô gật đầu!

Tên lính xỏ giày , nhưng mùi thối vẫn tan. Mấy bên cạnh ngần ngại bịt mũi chê bai.

...

Loading...