NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 226: Vì ngươi

Cập nhật lúc: 2025-12-08 07:43:33
Lượt xem: 205

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên , Kỷ Vân Thư vẫn luôn ở trong phòng đợi tin tức Cảnh Dung mang về từ trong cung.

Cả một buổi sáng trôi qua nhanh. Có lẽ vì suy nghĩ quá nhập tâm, hai tiểu nha đầu bưng cơm đặt mặt cô, : "Kỷ , cả buổi sáng ngài ăn gì , ăn chút ạ, kẻo hại ."

"Không cần !"

Lúc nuốt trôi cơm. Một mặt là vụ án, một mặt là chuyện của Tô T.ử Lạc. Cô thở dài.

"Tiên sinh ? Cả buổi sáng cứ thẫn thờ, chuyện gì ạ?"

Lắc đầu!

"Tiên sinh tâm trạng ?"

Lắc đầu!

Nha đầu gãi đầu, cũng hỏi nữa. Thấy Kỷ Vân Thư tâm trạng chuyện, cô bé nhún vai, nhưng hỏi thêm một câu: "Phải Kỷ , Vệ công t.ử bao giờ về ạ? Đi mấy ngày ."

Nhắc đến Vệ Dịch, mắt Kỷ Vân Thư động, đáp: "Còn một thời gian nữa."

"Ồ! Vệ công t.ử nhà, ở đây vắng vẻ hẳn."

"..."

Không thấy trả lời, nha đầu cũng phiền nữa, .

... chân bước lên bậc cửa.

"Khoan !" Kỷ Vân Thư đột ngột gọi giật .

Tiểu nha đầu giật b.ắ.n , chân đang giơ lên trung cũng dám rụt về, cứ thế run run rẩy rẩy.

Kinh ngạc hỏi: "Tiên sinh... sa... ạ?"

Kỷ Vân Thư vội vàng bước tới, mắt dán chặt chân cô bé, trong đầu lóe lên một ý nghĩ kinh . Ngay lập tức, cô lấy bức tranh vẽ .

Miệng lẩm bẩm: "Nếu là dấu chân, thì... đây là dấu chân của phụ nữ."

Hả? Cô tự dọa .

Bởi vì trạm dịch đều quét dọn sạch sẽ, mỗi ngóc ngách đều lau chùi cẩn thận, Úy Trì Lâm cho phòng , nên dấu chân tuyệt đối để khi Úy Trì Lâm ở.

duy nhất phòng là Tô T.ử Lạc và Kỷ Lê, nhưng chân bọn họ rõ ràng thể nhỏ thế !

Nói cách khác... phòng còn một nữa. Một phụ nữ!

Tiểu nha đầu vẫn dám bỏ chân xuống, sắp ngã đến nơi .

"Tiên sinh, nô tỳ bỏ chân xuống ạ?"

Lời dứt, Kỷ Vân Thư lao khỏi phòng, chạy thẳng đến trạm dịch.

Vội vã lên phòng Úy Trì Lâm!

Thi thể vẫn giường, chỉ là bắt đầu phân hủy bốc mùi. Cô bịt mũi tới, lật tấm vải trắng . Mùi xú uế càng nồng nặc, khuôn mặt Úy Trì Lâm cứng đờ, như gầy rộc chỉ một đêm, lộ cả xương gò má. Da dẻ xanh xao tím tái! Trông thật thê thảm!

Kỷ Vân Thư hai lời, ôm lấy cái đầu lâu, kiểm tra kỹ vết cắt. Vì qua vài ngày, da thịt chỗ vết cắt co , chính vì thế cô mới phát hiện điểm mà đó thấy.

Đáp án trong lòng rõ ràng. Chỉ là...

"Sao thể là cô ?" Giọng cô đầy vẻ kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-226-vi-nguoi.html.]

lúc , giọng của Tô T.ử Lạc vang lên từ phía .

"Tiên sinh đến từ bao giờ ?"

Nghe tiếng, cô ôm cái đầu , thấy Tô T.ử Lạc xuất hiện ở cửa. Hắn từ Đào Hoa Nguyên trở về!

Kỷ Vân Thư với ánh mắt thể tin nổi, đầy vẻ hoài nghi.

Tô T.ử Lạc là thông minh, trong lòng đoán . Hắn lăn xe lăn phòng, Liệt Nhi phía theo mà ngoan ngoãn đóng cửa .

Trong phòng chỉ còn và Kỷ Vân Thư.

Kỷ Vân Thư ôm cái đầu tới, lạnh lùng hỏi Tô T.ử Lạc: "Tại ?"

"Tại ? Kỷ ý gì?"

"Ngươi đừng ngụy biện với nữa, từ đầu đến cuối, ngươi đều rõ cả sự việc ."

Tô T.ử Lạc vẫn bình tĩnh như thường: "Tiên sinh gì?"

Kỷ Vân Thư giơ thẳng vết cắt đầu lâu về phía , chắc chắn : "Đầu của Úy Trì tướng quân thực thương hai ."

"Ồ?"

"Trước khi kiếm c.h.é.m đứt, cổ thương, là do một con d.a.o cong nhỏ gây . Vì vết thương xảy trong vòng một nén hương khi kiếm c.h.é.m đứt cùng một chỗ nên khó nhận . mười hai canh giờ, hai vết thương do hai loại hung khí khác gây , do khí oxy hóa, vết thương da thịt khi m.á.u đông hoặc đóng vảy sẽ tách thành hai nếp gấp bề mặt. Nói đơn giản là do độ sâu của vết thương khác nên khi co sẽ tách hai vết sẹo."

Nói xong, cô chỉ vết cắt đầu lâu Úy Trì Lâm, ngay gần yết hầu. Quả thực, da thịt co rút , hai vết thương hiện rõ.

Tô T.ử Lạc im lặng lắng , ý định ngắt lời, còn tỏ vẻ hứng thú.

Sau đó, Kỷ Vân Thư lấy bức tranh vẽ , dấu tay m.á.u in giấy trắng, năm ngón tay dính máu.

tiếp: "Dấu vết cứ tưởng là của trong trạm dịch, nhưng sai . Bởi vì dấu chân là của một phụ nữ."

Nghe đến đây, Tô T.ử Lạc nhướng mày, thản nhiên hỏi: "Vậy cho là ai?"

"Khổng Ngu!" Kỷ Vân Thư khẳng định chắc nịch!

Nghe thấy cái tên , Tô T.ử Lạc : "Tại ?"

"Hôm yến tiệc, thấy đôi giày cô . Lúc đầu nghĩ hoa văn là gì, nhưng khi nghĩ đến đó là dấu chân phụ nữ, mới nhớ , và càng chắc chắn đây là do Khổng Ngu để . Đêm đó cô đến đây."

"Chẳng lẽ quên ? Binh lính trong trạm dịch đêm đó ngoài Kỷ Lê ai cả."

"Đó là vì Tô ngươi dặn dò , ai dám ."

"Ồ? tại ?"

"Chẳng lẽ toạc hết ?" Kỷ Vân Thư kích động, mắt ngấn lệ.

Đặt cái đầu xuống, cô tiến gần Tô T.ử Lạc vài bước, hít sâu một .

Cô trịnh trọng : "Ngươi chịu thật, để ngươi. Đêm đó, Khổng Ngu từ trong cung , đến đây. Lúc đó Kỷ Lê say bí tỉ. Cô với Úy Trì tướng quân rằng gả sang Khúc Khương, hy vọng ông thể tâu lên Hoàng thượng chọn khác, như sẽ liên lụy đến Cảnh Dung, cô cũng thể rút lui an . Tất nhiên, cô chắc chắn ôm quyết tâm c.h.ế.t mới đến đây. Úy Trì tướng quân đồng ý, trong lúc nóng vội cô dùng con d.a.o cong mang theo cứa cổ ông . Úy Trì tướng quân giận dữ dồn cô về phía cửa, khăn tay trong tay áo cô rơi xuống đất, chân giẫm lên, một nửa in khăn, một nửa in lớp bụi cánh cửa."

Nghe xong, Tô T.ử Lạc hỏi một câu: "Vậy lúc đó cô rời thế nào? Chiếc khăn tay đó ?"

"Vì ngươi!"

...

 

Loading...