NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 240: Thái tử phi chọn người khác?

Cập nhật lúc: 2025-12-09 23:56:11
Lượt xem: 200

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rời kinh?

Thời T.ử Khâm hỏi nhiều, chỉ gật đầu! Định bụng sẽ theo lệnh.

Kỷ Vân Thư nghiêm túc : "Mấy ngày nay Lang đại ca ở đây, hơn nữa cũng ngoài, ngươi cần ở bên cạnh nữa. Vì , ngươi hãy nhanh chóng rời kinh, đuổi theo vị Tô Khúc Khương , đợi an về đến Khúc Khương ngươi hãy ."

"Tuân lệnh!"

Vẫn hỏi lý do.

Ngay đó, Kỷ Vân Thư vội dặn dò thêm: " chuyện để Vương gia , hiểu ?"

"Đã hiểu!"

"Được , ngươi ."

Thời T.ử Khâm cúi đầu, bóng lướt qua cửa sổ đang mở. Biến mất trong chớp mắt!

Còn Lang Bạc bên ngoài hề để ý đến trong phòng, cũng thấy cuộc đối thoại !

Kỷ Vân Thư xuống bàn, thở dài.

Sau đó, cô đặt chiếc đầu lâu ngay ngắn mặt , trải một tờ giấy trắng sạch sẽ lên bàn. Từ trong hộp gỗ đàn hương, cô chọn một cây bút lông nhỏ nhất, chấm mực và bắt đầu vẽ.

...

Lúc , tại Chương Chí Điện trong hoàng cung!

Thọ thần của Hoàng thượng sắp đến, việc tuyển chọn Thái t.ử phi cũng sắp diễn . Cả hoàng cung , khi tiễn đoàn Khúc Khương , tất nhiên cũng bắt đầu bận rộn!

Mùa xuân định sẵn là một mùa xuân náo nhiệt!

Vì Hoàng hậu Tuyên Khu mất, hậu cung chủ, duy nhất quyền lực lớn và thể chủ là Tiêu Phi. Cho nên hai nhiệm vụ quan trọng tất nhiên rơi xuống đầu bà .

Trong mắt khác, đây là một nhiệm vụ vinh quang! Một phi tần tranh giành cũng chẳng .

đối với Tiêu Phi, đây là một chuyện gai góc. Một củ khoai lang nóng phỏng tay!

Trong điện!

Lúc Cảnh Diệc cũng mặt!

Tiêu Phi phất tay, cho lui hết thái giám cung nữ, ngay cả tâm phúc Tang Lan cũng đuổi ngoài.

"Chuyện con nghĩ thế nào?"

Tiêu Phi vẻ mặt nghiêm trọng hỏi Cảnh Diệc.

Cách đó xa, Cảnh Diệc cầm một cành trúc nhỏ, đang trêu chọc con chim trong lồng treo giá. Con chim chọc mấy cái, hoảng loạn đập cánh phành phạch, kêu lên t.h.ả.m thiết.

Tiếng kêu chói tai! càng như thế, nụ môi Cảnh Diệc càng đậm! Hắn lờ câu hỏi của Tiêu Phi.

Mãi cho đến khi con chim mệt lử, co rúm một góc lồng. Hắn vẫn chịu buông tha, nghiêng đầu đầy hứng thú, giữa hai lông mày hiện lên vẻ tàn nhẫn, tiếp tục dùng cành trúc chọc con chim.

Chu môi tặc lưỡi "chậc chậc chậc" mấy tiếng. Chơi đùa vui vẻ vô cùng!

Con chim im như c.h.ế.t, còn động đậy nữa.

Lúc mới lưng về phía Tiêu Phi, đáp một câu: "Tất nhiên nghĩ cách để Kỷ gia liên quan gì đến Thái t.ử nữa."

Tiêu Phi : "Lần tuyển chọn Thái t.ử phi tổ chức cùng với đại thọ của Hoàng thượng. Trên danh nghĩa, các tiểu thư khuê các khắp các phủ các châu đều tham gia tuyển chọn, nhưng thực chất khi Hoàng hậu còn sống chỉ định đích nữ Kỷ gia Thái t.ử phi. Lần chẳng qua chỉ là qua loa cho lệ thôi."

Dứt lời!

Cảnh Diệc dừng tay, để cành trúc trong lồng, lau tay tới xuống đối diện Tiêu Phi. Hắn thong thả rót một chén . Làn khói trắng bốc lên nghi ngút!

Hắn : "Vậy nếu để đích nữ Kỷ gia cơ hội tiến cung thì ?"

Không cơ hội tiến cung?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-240-thai-tu-phi-chon-nguoi-khac.html.]

Tiêu Phi suy nghĩ một chút.

"Khó đấy, dù còn Kỷ tướng quân và Kỷ Tư Doãn, hai họ sẽ để xảy sai sót ."

"Vậy nhỡ thực sự xảy sai sót thì ?"

Cảnh Diệc ! Nụ thoáng vẻ quỷ dị.

Tiêu Phi hít sâu một , đôi mắt phượng nhếch lên nheo : "Thực bổn cung còn suy nghĩ khác."

"Mẫu phi cứ thẳng ."

"Khi Hoàng hậu Tuyên Khu còn sống chỉ định danh hiệu Thái t.ử phi cho Kỷ gia, trắng là vì binh quyền trong tay Kỷ Hoàn và Kỷ Lê thôi. nếu cưới đích nữ Kỷ gia là Thái t.ử thì Kỷ Hoàn và Kỷ Lê tất nhiên cũng sẽ về phía Thái t.ử nữa."

Lời đầy ẩn ý. Kẻ ngốc cũng hiểu .

Cảnh Diệc thong thả, đưa chén lên miệng nhấp một ngụm, : "Ý mẫu phi là con cưới đích nữ Kỷ gia?"

Tiêu Phi gật đầu: "Diệc Nhi, con hiểu rõ thời cuộc. Thái t.ử chung quy vẫn là Thái tử, dù là một cái bao cỏ nhưng Hoàng thượng để ý. Hơn nữa trong triều ít đại thần về phía Thái tử, kéo xuống ngựa khó cũng khó. Chi bằng lôi kéo hai Kỷ gia về phe chúng , đối với chúng tuyệt đối trăm lợi mà một hại."

Bàn tính lách cách thật giòn giã!

Tiêu Phi dường như tưởng tượng cảnh Cảnh Hoa phế truất, con trai mặc áo Thái tử, thậm chí lên ngai vàng. Khóe miệng bà kìm nhếch lên!

Cảnh Diệc đang cân nhắc trong lòng, những ngón tay thon dài siết chặt chén , đầu ngón tay trắng bệch.

"Vậy... chọn Thái t.ử phi chọn khác ." Hắn .

" , và chọn đó nhất định thế lực."

"Mẫu phi chọn trong lòng?"

Tiêu Phi , thốt hai chữ: "Khổng Ngu."

Khổng Ngu? Biểu của Thái t.ử ! thời cổ đại chuyện biểu ca cưới biểu là quá bình thường.

Cảnh Diệc nhíu mày: "Đổi Thái t.ử phi thành Khổng Ngu? Phụ hoàng và Thái t.ử e là sẽ đồng ý. Hơn nữa Khổng Ngu phong Tuệ Văn công chúa, thể gả cho Hoàng tử?"

Tiêu Phi: "Điểm con cần lo, mẫu phi sẽ cách."

"Cách gì?"

"Khổng Ngu hòa Khúc Khương nữa, danh hiệu công chúa chỉ là hữu danh vô thực. Khổng gia là nhà đẻ của Hoàng hậu Tuyên Khu, một Thái t.ử phi cũng là chuyện nên . Tóm , mẫu phi sẽ nghĩ cách khiến Thái t.ử buộc cưới, khiến Hoàng thượng buộc hạ chỉ lập Khổng Ngu phi."

Tự tin tràn đầy! Giọng điệu cũng âm hiểm vô cùng.

Đã đến thế thì...

"Mọi chuyện cứ theo ý mẫu phi ."

Cảnh Diệc đồng ý! Vẻ mặt lạnh tanh!

"Bây giờ điều duy nhất cần cân nhắc là để đích nữ Kỷ gia cơ hội tiến cung." Tiêu Phi xoay xoay chiếc nhẫn ngọc tay, trong lòng bắt đầu tính toán.

Sau đó bà vội : "Phải , thọ lễ cho phụ hoàng con chuẩn xong ?"

Hắn nhún vai: "Chưa."

"Bổn cung Cảnh Hoa bắt đầu tìm kiếm kỳ trân dị bảo khắp nơi . Năm ngoái tặng phụ hoàng con miếng ngọc Biển Thạch Ngư, phụ hoàng con thích. Năm nay con bỏ nhiều tâm sức hơn mới ."

Nhắc đến miếng ngọc Biển Thạch Ngư đó, Cảnh Diệc thấy tức ách, suýt chút nữa ném chén xuống đất.

Rõ ràng năm ngoái miếng ngọc Biển Thạch Ngư là . Nào ngờ đến ngày hôm dâng lên, Thái t.ử chơi trò trộm long tráo phụng, miếng ngọc Biển Thạch Ngư trong hộp gấm Thái t.ử dâng lên. Còn trong hộp gấm của chỉ là một miếng lam ngọc bình thường!

Cũng may Thái t.ử còn chút lương tâm, để dâng hộp rỗng lên. Nếu thì đúng là tội đại bất kính !

...

 

Loading...