NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 244: Cô còn nợ ta một điều kiện

Cập nhật lúc: 2025-12-09 23:56:15
Lượt xem: 195

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trúc Khê Viên.

Kỷ Vân Thư ở đây một ngày, từ tối qua đến giờ, cộng thêm một đêm ở Lâm Sơn, hai ngày cô chợp mắt.

Trong một đêm, cô vẽ xong bộ cấu trúc xương đầu từ đỉnh đầu đến xương hàm . Trên giấy chia thành các khu vực, các mảnh ghép khác ! Để tiện cho việc lắp ghép!

Cô còn cho mang hộp sọ đó thư phòng. Nghiên cứu một hồi.

Xương chậu của hài cốt khá nhẵn, mỏng, miệng hình tròn và hình bầu dục, rộng và nông, xương mu ngắn và thấp, còn độ đàn hồi. Cộng thêm khung xương nhỏ, vai xuôi. Có thể phán đoán là t.h.i t.h.ể nữ!

Sau khi xác định giới tính, Kỷ Vân Thư bắt đầu dùng đất sét nặn từng chút một dựa theo bản vẽ bộ hộp sọ.

Mắt vì khô nên gặp gió cay xè. Nước mắt bất giác chảy . Cô đang định lấy tay áo lau thì một chiếc khăn tay đưa tới mặt.

Ngẩng lên , cô thấy khuôn mặt tươi của Vệ Dịch.

Mấy ngày gặp, tên ngốc vẻ trắng nhiều, cũng tinh thần hơn hẳn. Ánh nắng chiếu lên vai, lên sườn mặt , giống như chiếc quạt lông nhẹ nhàng vuốt ve. Mang theo cảm giác lười biếng và an yên!

Phải thừa nhận, Vệ Dịch giống như chồi non đầu xuân, sạch sẽ, tràn đầy sức sống! Bất kỳ từ ngữ bụi bặm nào cũng thể dùng cho .

Kỷ Vân Thư nhạt: "Sao ngươi đến đây?"

Vệ Dịch toe toét, xổm xuống, lấy khăn tay nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt cô, : "Mạc Nhược ca ca mấy ngày nay ngoan nên cho phép đến thăm tỷ."

"Vậy ngươi tìm đến đây?"

"Mạc Nhược ca ca đưa đến."

"Ồ!"

Mạc Nhược tuy ở Dụ Hoa Các nhưng tai thính lắm. Chuyện cô chuyển đến Trúc Khê Viên tất nhiên qua mắt .

Kỷ Vân Thư cửa viện, hỏi: "Vậy ?"

"Không , bảo là thăm bạn cũ, đợi lát nữa đón ."

Bạn cũ? Cảnh Dung ?

Kỷ Vân Thư , gì nữa.

Vệ Dịch hai ba ngày gặp Kỷ Vân Thư, tất nhiên chuyện hết, cứ xổm bên cạnh cô, như một đứa trẻ bắt đầu kể lể chuyện của mấy ngày nay ở Dụ Hoa Các.

"Thư Nhi , Mạc Nhược ca ca lạ lắm. Mấy ngày nay cứ bắt ngâm trong thùng gỗ, còn đổ t.h.u.ố.c đắng ngắt miệng , ngày nào cũng lấy kim châm . Thư Nhi, Mạc Nhược ca ca thế? Hắn thích ? Muốn g.i.ế.c ?"

Phụt...

Kỷ Vân Thư suýt bật thành tiếng. Đứa trẻ lúc nào cũng suy nghĩ viển vông.

Cô định xoa đầu , nhưng tay dính đầy đất sét nên chỉ thể dịu dàng : "Hắn g.i.ế.c ngươi , cho ngươi, hiểu ?"

Lắc đầu!

"Tóm ngươi ngoan ngoãn lời , sẽ ngày ngươi hiểu thôi."

"Sẽ hiểu cái gì?"

"Ừm..." Cô cũng , cụp mắt xuống, nghiêm túc hỏi: "Vệ Dịch, nếu một ngày cái gì ngươi cũng hiểu, ngươi vui ?"

"Cái gì cũng hiểu?" Cậu lẩm bẩm, gãi đầu, lập tức nở nụ rạng rỡ, gật đầu lia lịa: "Tất nhiên vui , nếu thông minh như Thư Nhi, thể cưới Thư Nhi vợ ."

Vui quá mất! Chỉ thiếu nước nhảy cẫng lên!

Khóe miệng Kỷ Vân Thư từ từ nở nụ . Cô gì!

Vệ Dịch kéo cánh tay nhỏ bé của cô, tiếp: "Đợi thông minh , thể bảo vệ Thư Nhi, Thư Nhi cần lo lắng thương nữa, cũng lo bắt tỷ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-244-co-con-no-ta-mot-dieu-kien.html.]

Xem vẫn nhớ chuyện cô bắt xuống tầng hầm.

"Cảm ơn Vệ Dịch."

Cậu lắc đầu: "Mẹ , nam t.ử hán đại trượng phu nhất định bảo vệ yêu thương. Thư Nhi là yêu thương nhất, tất nhiên bảo vệ cô, cả đời để ai bắt nạt cô."

Vẻ mặt kiên định! Ngẩng cao đầu, thẳng lưng!

Kỷ Vân Thư nên mở lời thế nào, lẽ cô chỉ tổn thương Vệ Dịch mà thôi.

Hít sâu một , cô hỏi: "Vậy nếu ngươi thực sự trở nên thông minh, nhất định hứa với , dù xảy chuyện gì cũng chuyện thương thiên hại lý, cũng vì lợi ích của bản tổn thương khác, ?"

"Được!"

Trả lời cực kỳ dứt khoát.

Kỷ Vân Thư tin ! Bản tính Vệ Dịch , cô tin sẽ giống như Kỷ Nguyên Chức, Kỷ Lê, thậm chí tin sẽ giống như Cảnh Diệc!

Lát , Vệ Dịch chú ý đến đất sét trong tay Kỷ Vân Thư, lập tức tỏ vẻ hứng thú, chùi tay quần áo.

Nói: "Thư Nhi đang nặn đất ? Ta giúp cô, nặn lắm."

Không đợi Kỷ Vân Thư từ chối, xắn tay áo lao . Tất nhiên cũng hỏng khối đất sét Kỷ Vân Thư nặn sẵn, may mà mới chỉ là bán thành phẩm.

Hai vui vẻ bắt đầu nghịch ngợm, Vệ Dịch lúc nặn con lợn con, lúc nặn con khỉ con, linh tinh lang tang nặn nhiều con vật nhỏ, con nào cũng sống động như thật. Còn quên đặt ở chỗ nắng phơi. Mười mấy hai mươi con vật nhỏ xếp hàng nắng. Phơi nắng!

...

Mạc Nhược đưa Vệ Dịch đến Trúc Khê Viên xong bèn hoàng cung. Đến Đồng Nhân Điện của Cảnh Hiền!

Mạc Nhược mang theo một gói thảo d.ư.ợ.c ngửi thấy mùi khét. Hít hít mũi, kỹ thì thấy Cảnh Hiền ghế bập bênh, đang cầm giấy đốt lò.

"Ngươi đốt gì thế?"

Mạc Nhược tới hỏi.

Cảnh Hiền giật , chỉ nghiêng đầu , ngón tay buông lỏng, tờ giấy rơi lò, cháy thành tro bụi.

Đáp: "Không gì, chỉ là mấy văn thư ngày thường dùng đến thôi."

"Thế cũng cần đốt chứ!"

"Dù cũng dùng nữa, đốt cũng , đỡ mối mọt gặm nhấm mất công dọn dẹp."

Mạc Nhược lò, cũng hỏi thêm, đặt gói d.ư.ợ.c liệu mang đến sang một bên, xuống với Cảnh Hiền: "Chỗ d.ư.ợ.c liệu nhớ giã nát, ngâm nước để lau ."

Cảnh Hiền liếc , ánh mắt ảm đạm: "Đã bảo ngươi cần mấy cái , thể tự ."

"Đừng từ bỏ, còn sống thì ngươi sẽ ." Nghiêm giọng một câu, nhíu mày, giọng điệu dịu xuống: "Thấy sắc mặt ngươi cũng , chắc lâu nữa là thể xuất cung ."

"Nghe giọng điệu của ngươi dường như mưu tính từ lâu?"

Mạc Nhược cũng giấu , gật đầu : "Chắc ngươi vị Kỷ chứ?"

Cảnh Hiền nheo mắt, mở miệng: "Biết!"

Biết là !

"Đợi thời cơ chín muồi, sẽ yêu cầu cô nghĩ cách để Hoàng thượng đồng ý cho ngươi xuất cung. Tin rằng cô nhất định ."

Nghe , Cảnh Hiền tỏ vẻ kỳ lạ: "Sao ngươi chắc chắn cô sẽ giúp ?"

"Bởi vì nhận lời chữa khỏi cho một bệnh nhân của cô , cho nên cô còn nợ một điều kiện!"

...

Loading...