Cửa hàng son phấn!
Phải thừa nhận, mắt của Kỷ Mộ Thanh cũng tồi. Cửa hàng son phấn ở kinh thành nổi tiếng, ít tiểu thư nhà giàu đều đến đây mua sắm.
Tất nhiên, đồ ở đây cũng đắt đến mức vô lý. Phàm là bước chân qua ngưỡng cửa , phú thì quý. Dân nghèo chỉ thể ngoài một hai cho .
Kỷ Mộ Thanh ăn mặc vốn kỳ quặc, trang phục vô cùng phô trương nhưng đắt tiền, váy áo đính đầy châu báu, chất đống lên .
Cô bước , các cô nương trong tiệm ném cho ánh mắt kỳ lạ. Xì xào bàn tán nhỏ to. Ánh mắt đầy vẻ khinh thường và chế giễu.
"Đây là tiểu thư nhà ai ?"
"Nhìn cô mặc cái gì kìa! Thật gu thẩm mỹ!"
"..."
May mà Kỷ Mộ Thanh thấy, nếu thì to chuyện! Chắc chắn sẽ lật tung chỗ lên mất.
Ngay khi Kỷ Mộ Thanh , Kỷ Uyển Hân cũng bước theo . So với Kỷ Mộ Thanh kỳ quặc , cô trông thanh nhã hơn nhiều, đúng chuẩn một mỹ nhân!
Nhất là nốt ruồi son giữa trán, giống như viên hồng ngọc đính giữa mi tâm. Mỹ nhân như , ở kinh thành cũng chắc tìm thứ hai.
Tránh những ánh mắt kỳ lạ , Kỷ Mộ Thanh dạo trong tiệm như khách tham quan.
"Ta lấy cái !"
Chỉ hộp son phấn tinh xảo. Cằm hất lên cao vút! Dùng lỗ mũi đầy vẻ kiêu ngạo.
Bà chủ tiệm bộ váy áo đính đầy châu báu của cô cũng là tiền. Bèn tươi lấy hộp son , : "Vâng cô nương, gói ngay đây ạ."
"Khoan !"
Có hô lên. Quay sang thì thấy một cô nương tới, tức giận lườm bà chủ.
"Hộp son ưng ý từ nãy , bà thể bán cho khác?"
Cô nương khí thế bức . Bà chủ nghẹn lời, .
Kỷ Mộ Thanh hừ một tiếng, mắt phượng liếc xéo cô nương : "Nếu ngươi ưng ý từ sớm bảo gói ? Lại đợi đến lúc mới ? Chẳng lẽ cứ trúng là của ngươi ?"
Không hề yếu thế!
Cô nương cũng dạng , nhướng mày liễu : "Ngươi ở chui thế? Người đầy mùi tiền, chẳng lẽ đến đến ? Ta trúng thì là của ."
"Ngươi ai đầy mùi tiền?"
"Nói ngươi đấy!"
Mặt Kỷ Mộ Thanh xanh mét vì tức giận, hừ một tiếng: "Ngươi là ai ? Dám chuyện với như thế?"
Cô nương khẩy: "Ta quan tâm ngươi là ai gì, ngươi hỏi xem là ai?"
" là đồ sống c.h.ế.t, đợi lên vị trí Thái..."
Chưa hết câu, Kỷ Uyển Hân tiến lên kéo cô , ghé tai nhỏ: "Đại tỷ, thôi bỏ , truyền ngoài , tỷ nghĩ đến phận của chứ."
Nghe , Kỷ Mộ Thanh khựng .
Mình là đích nữ Kỷ gia! Là của Tư Doãn Binh bộ Kỷ Lê và Trường Lâm tướng quân Kỷ Hoàn. Còn là Thái t.ử phi Hoàng hậu chỉ định khi còn sống! Tuyệt đối thể gây chuyện thời điểm nhạy cảm .
Hít sâu một , nở nụ nhã, hộp son tay bà chủ, với : "Thôi, hộp son cũng chẳng lắm, cần nữa. Cho ngươi đấy."
Hào phóng gớm!
Cô nương vẻ mặt đắc thắng, thuận tay giật lấy hộp son từ tay bà chủ, miệng còn lẩm bẩm: "Mấy hôm nữa Thái t.ử tuyển phi , Thái t.ử thích mùi son nhất đấy."
Hả? Hóa cô nương cũng tuyển phi?
Kỷ Mộ Thanh như giẫm đuôi, xoay giật hộp son từ tay cô nương . Hùng hổ : "Hộp son thà đổ cũng cho ngươi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-248-chet-nguoi-roi.html.]
Dứt lời!
Mở nắp hộp son, lật ngược xuống, bột son bên trong đổ hết xuống đất. Gió thổi qua, bay tứ tung!
"Ngươi..."
Cô nương tức đến nghẹn họng, chỉ Kỷ Mộ Thanh nên lời.
"Ngươi cái gì mà ngươi, cái dạng như ngươi mà cũng đòi tuyển phi? Cũng soi gương xem, đến rửa chân cho Thái t.ử ngươi cũng tư cách?"
Ồ... Mọi xung quanh đều kinh ngạc! Ở cô nương ngông cuồng thế ?
Cô nương lớn thế từng chịu nhục nhã như . Tức thì nổi giận, mắt đỏ ngầu, dậm chân thình thịch, giơ tay cào cấu Kỷ Mộ Thanh.
Hai lao đ.á.n.h ! Phụ nữ đ.á.n.h thì ngoài việc giật tóc, xé áo.
"Đại tỷ!" Kỷ Uyển Hân can nhưng tìm chỗ chen chân.
Trong tiệm náo nhiệt hẳn lên, bên ngoài vây xem đông nghịt. Kẻ xem náo nhiệt, bàn tán chỉ trỏ, đủ cả.
Trên đường về Dụ Hoa Các qua đây. Vệ Dịch thấy đông bèn kéo áo Kỷ Vân Thư: "Thư Nhi, chúng xem ."
"Không !"
"Đi mà, xem một cái ."
Thân hình nhỏ bé của cô tất nhiên sức trâu của Vệ Dịch, đành lôi . Chen qua đám đông, thấy cảnh tượng khôi hài .
Kỷ Mộ Thanh và cô nương đ.á.n.h tơi bời, tóc tai bù xù, trâm cài rơi lả tả xuống đất, giẫm đạp nát bét. Còn khí chất tiểu thư khuê các nữa!
Bên cạnh là Kỷ Uyển Hân đang cuống cuồng lo lắng.
Kỷ Vân Thư thấy cảnh thì ngẩn .
Một là ngạc nhiên Kỷ Mộ Thanh và Kỷ Uyển Hân kinh. Hai là ngạc nhiên Kỷ Mộ Thanh ... đ.á.n.h giữa chốn đông !
Trời ơi, Kỷ Vân Thư thò tay túi áo. Điện thoại ? Điện thoại của ? Nhanh nhanh nhanh, đăng Weibo!
Rồi chợt nhận đây là thời cổ đại dùng nến thắp sáng!
ngay đó lý trí đ.á.n.h thức cô, kéo Vệ Dịch một cái: "Đi."
Vệ Dịch : "Thư Nhi, là hai tỷ tỷ kìa."
Giọng điệu đầy hưng phấn.
Vệ Dịch ơi, ngươi quên Kỷ Mộ Thanh từng bắt nạt ngươi ? Kỷ Vân Thư mặc kệ gì, lôi tay rời khỏi đám đông.
hai mới lách ngoài...
Thì thấy... "C.h.ế.t !"
Đám đông bắt đầu hỗn loạn, đều bịt miệng lùi phía .
C.h.ế.t ? Chẳng lẽ Kỷ Mộ Thanh c.h.ế.t ?
Kỷ Vân Thư dừng bước, đầu , đám đông dạt sang hai bên, cô thấy ngay một cô nương đất, mắt mở trừng trừng.
Quần áo xộc xệch, tóc tai rũ rượi, ngửa đất. Một cây trâm bạc xuyên thẳng từ gáy lên trán.
Người c.h.ế.t ai khác, là cô nương đ.á.n.h với Kỷ Mộ Thanh.
Kỷ Mộ Thanh cũng sững sờ, mặt cắt còn giọt máu. Đứng bên cạnh run lẩy bẩy.
Đôi môi trắng bệch lẩm bẩm: "Không ! Không ! Ta đẩy cô , ..."
...