"Không , thực sự ..."
Lần đầu tiên Kỷ Mộ Thanh hoảng loạn đến thế, cũng chẳng màng đến quần áo đầu tóc rối bù, lắc đầu quầy quậy. Mặt trắng bệch! Không dám tin t.h.i t.h.ể đang trợn trừng mắt đất.
Lùi mấy bước đụng Kỷ Uyển Hân, cô túm lấy Kỷ Uyển Hân : "Uyển Hân, thấy đúng ? Không , là cô tự ngã, là tự cô ."
"Đại tỷ, ... thấy!"
Hai đ.á.n.h hăng say, xung quanh đông chen chúc, chỉ thấy trong lúc giằng co một ngã xuống, đầu đập cây trâm bạc. C.h.ế.t !
Kỷ Mộ Thanh gấp đến méo cả mặt: "Thực sự ."
"Đại tỷ, tỷ đừng cuống."
"Không cuống ? Bây giờ c.h.ế.t ." Mắt ngấn lệ.
Cũng là c.h.ế.t cơ đấy, bảo ngông cuồng cho lắm , đáng đời.
Bỗng nhiên...
Trong đám đông lao một nha đầu, tay còn xách theo ít đồ, thấy cảnh tượng thì đồ đạc rơi hết xuống đất, lao đến bên thi thể.
Khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Tiểu thư, tiểu thư thế ? Tiểu thư?"
Gào t.h.ả.m thiết, hai tay lay nhẹ thi thể. Ngón tay run run đưa lên mũi thăm dò, tắt thở .
Tiểu nha đầu bệt xuống đất. Sợ c.h.ế.t khiếp.
"C.h.ế.t... c.h.ế.t ?"
Ngẩn một lúc òa , kích động bà chủ tiệm chất vấn: "Tại tiểu thư nhà thế ? Tại ?"
Bà chủ tiệm cũng sợ kém. Ngón tay chỉ về phía Kỷ Mộ Thanh, : "Lương tiểu thư và vị cô nương xảy tranh chấp, vị cô nương ... bèn đẩy Lương tiểu thư một cái."
"Không !" Kỷ Mộ Thanh lập tức phủ nhận.
Tiểu nha đầu ôm t.h.i t.h.ể tiểu thư nhà , nấc lên từng hồi Kỷ Mộ Thanh: "Tiểu thư nhà cuối cùng đắc tội gì với ngươi mà ngươi tay độc ác như ?"
"Ta..."
lúc , đám đông bỗng xôn xao, mấy quan sai xông , lập tức bao vây cửa tiệm.
"Tránh tránh ..."
Giải tán đám đông sang một bên.
Quan sai cầm đầu t.h.i t.h.ể đất, cất giọng ồm ồm hỏi: "Có báo quan ở đây c.h.ế.t, là ai g.i.ế.c?"
Tiểu nha đầu nước mắt lưng tròng chỉ thẳng Kỷ Mộ Thanh: "Là ả, là ả g.i.ế.c tiểu thư nhà ."
Nghiến răng nghiến lợi!
Quan sai liếc Kỷ Mộ Thanh đầu tóc rối bù, phất tay lệnh cho mấy tên lính: "Bắt ."
Nhận lệnh, mấy tên lính tiến lên bắt .
Kỷ Mộ Thanh thuận thế đẩy Kỷ Uyển Hân lên , núp lưng cô, sợ giận hét lên: "Ta g.i.ế.c , đẩy cô ."
Kỷ Uyển Hân cũng vội đỡ lời, với đám lính: "Các vị quan đại ca, đại tỷ nhất định g.i.ế.c , trong chuyện chắc chắn hiểu lầm."
Giọng nhẹ nhàng! Dáng vẻ đáng thương!
Tên lính mềm lòng, suýt chút nữa ngã hũ mật .
May mà... tên quan sai cầm đầu lòng sắt đá.
Quát một tiếng: "Nói nhiều gì? G.i.ế.c đền mạng, giải !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-249-tu-khai-bao-danh-tinh.html.]
Kỷ Mộ Thanh: "Láo xược, các ngươi là ai ? Ta là của Kỷ Tư Doãn và Trường Lâm tướng quân, các ngươi dám bắt , đại ca sẽ tha cho các ngươi ."
Cuối cùng cũng nhịn mà tự khai báo danh tính!
Mấy tên lính khựng , . Kỷ Tư Doãn và Trường Lâm tướng quân ai mà , ở kinh thành các quan lớn nhỏ đều nể mặt vài phần. Dù cũng nắm binh quyền trong tay!
Kỷ Vân Thư ngoài thấy đau đầu. Người phụ nữ ngu ?
Hiện tại ngày tuyển chọn Thái t.ử phi cận kề, nếu để cô là đích nữ Kỷ gia, tay dính án mạng, dù g.i.ế.c thì cái danh hiệu Thái t.ử phi e là cũng bay xa tám thước.
Thở dài lắc đầu! Vẫn để cô tay!
Thế là buông tay Vệ Dịch , trong tiệm, : "Vị cô nương , ban ngày ban mặt thể bừa bãi thế ?"
Hả?
Thấy Kỷ Vân Thư, cả Kỷ Mộ Thanh và Kỷ Uyển Hân đều kinh ngạc. Nhất là Kỷ Mộ Thanh, sát ý dâng lên trong mắt che lấp vài phần hoảng loạn trong lòng.
"Ngươi..." Tức đến nắm chặt tay.
Chưa hết câu Kỷ Vân Thư ngắt lời.
"Ngươi cái gì mà ngươi? Muội của Kỷ Tư Doãn và Trường Lâm tướng quân nổi tiếng là ôn văn nho nhã, đối nhân xử thế khiêm tốn, loại nữ t.ử thô lỗ như ngươi? Hơn nữa, mấy tháng từng gặp vị cô nương Kỷ gia đó, xinh như hoa, khác xa ngươi."
Kỷ Vân Thư ngoài mặt là đang dọn dẹp tàn cuộc giúp cô . thực chất câu nào cũng là lời thật lòng!
Kỷ Mộ Thanh xong là đang khen c.h.ử.i , nhưng Kỷ Uyển Hân còn chút lý trí, lén kéo tay áo cô , hiệu đừng loạn.
Đám quan sai là phủ Kinh Triệu, tất nhiên đều Kỷ Vân Thư.
Quan sai cầm đầu bước lên chắp tay: "Hóa là Kỷ !" Rồi thở phào: "Nếu ngài , còn tưởng cô thật sự là của Kỷ Tư Doãn và Kỷ tướng quân chứ."
"Tất nhiên , Kỷ Tư Doãn tuyệt đối chuyện như ."
"Đó là tất nhiên."
Kỷ Vân Thư đáp lời nữa, đến bên cạnh Kỷ Mộ Thanh và Kỷ Uyển Hân, hạ giọng nhắc nhở: "Đây là kinh thành, Cẩm Giang. Nếu bình an vô sự thì đừng lôi đại ca ngươi bình phong, kẻo liên lụy đến họ. Ở đây đông , đừng gây thêm rắc rối, nếu đóng cửa chuyện quan hệ thì còn dễ."
"..."
Kỷ Mộ Thanh c.ắ.n môi nên lời.
Kỷ Uyển Hân gọi một tiếng "Vân Thư".
Ngay đó tay áo Kỷ Mộ Thanh giật mạnh, ý cảnh cáo cô đừng quên những lời dặn xe ngựa. Hành động nhỏ tất nhiên lọt mắt Kỷ Vân Thư, cô cũng giận, đến bên t.h.i t.h.ể xổm xuống.
Tiểu nha đầu vẫn đang !
Cô quanh, đế giày thi thể, gót giày vết mài mòn mới, mặt đất mũi giày cũng vết trượt về phía .
Kết quả sơ bộ đúng là giống như đẩy mạnh một cái, chân trượt về phía , ngã ngửa , đầu đập cây trâm bạc rơi vãi đất, c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Chẳng lẽ... thực sự là Kỷ Mộ Thanh trong lúc giằng co đẩy cô ?
Suy nghĩ một lát, quan sai đến hỏi: "Kỷ , thế nào?"
Cô lắc đầu!
"Sơ bộ qua đúng là đẩy một chưởng, ngã xuống trâm đ.â.m đầu mà c.h.ế.t."
"Vậy là sai ?"
Kỷ Vân Thư đáp!
Tiểu nha đầu đang lóc thấy bèn chỉ tay mặt Kỷ Mộ Thanh kích động hét lên: "Tiểu thư nhà là con gái của Lương Tông Chính đại nhân ở Tông Chính Tự, ngươi cứ đợi đền mạng ."
Hóa là thiên kim tiểu thư phủ Lương Tông Chính, thảo nào lúc sống cũng hống hách như .