Trên đường rời phủ Kinh Triệu đến Dụ Hoa Các, Kỷ Vân Thư tiện tay mua một vò rượu giao cho Vệ Dịch ôm.
Dụ Hoa Các hôm nay vẻ vắng vẻ hơn thường ngày. Không, là vắng vẻ, chẳng bệnh nhân nào cả. Ngay cả đám tiểu đồng vốn luôn bận rộn cũng đang quây quần bên lò sưởi vui vẻ.
Vệ Dịch ôm vò rượu chen giữa đám đông, ngoan ngoãn xổm xuống, chớp chớp mắt quanh một lượt.
Hắn tò mò hỏi đám tiểu đồng: "Các ngươi đang chuyện gì thế? Cho với."
Vẻ mặt đầy hiếu kỳ!
Vì Vệ Dịch chen nên dãn một vòng. Một trong đó hỏi: "Tiểu Vệ Dịch, hôm qua ngươi thế?"
Hắn toe toét: "Đi tìm Thư nhi của ."
Thời gian Vệ Dịch ở Dụ Hoa Các, ngày nào cũng nhắc đến Kỷ Vân Thư, đều gọi là "Thư nhi" là Kỷ . Nên cũng chẳng ai ngạc nhiên.
Họ trêu chọc: "Nhìn cái vẻ đắc ý của ngươi kìa, chẳng ai tranh với ngươi ."
Vệ Dịch , về chủ đề chính, huých tay tiểu đồng bên cạnh: "Rốt cuộc các ngươi chuyện gì thế? Mau kể cho với, ..."
Trông hệt như một đứa trẻ ham học hỏi.
Mấy tiểu đồng đầy ẩn ý, chỉ tay lên lầu, hỏi Vệ Dịch: "Ngươi ai đến ?"
"Ai?"
"Dung Vương đến đấy, nên sư phụ hôm nay nghỉ khám bệnh, bảo là ồn ào."
Vệ Dịch vỡ lẽ!
"À, hóa là 'bao trút giận' đến ."
Đám tiểu đồng hiểu ý , nhún vai.
Lát , một tiểu đồng : "Sư phụ chúng và Dung Vương quan hệ lắm, lớn lên cùng mà, liệu hai họ ..."
Cười gian tà vài tiếng. Cả đám khúc khích, Vệ Dịch gãi đầu, hiểu gì cả.
Kỷ Vân Thư cách đó xa thì hiểu. Không ngờ xưa cởi mở thế, xem cô lạc hậu .
Cô thở dài, ngước lên gác, đến bên cạnh Vệ Dịch, lấy vò rượu trong lòng , lời nào thẳng lên gác.
Trên gác!
Cảnh Dung và Mạc Nhược đối diện . Mạc Nhược kỳ lạ đang pha , thả một cục than nhỏ lò, đặt ấm lên, tay phe phẩy chiếc quạt nhỏ.
Hương thoang thoảng lan tỏa trong khí. Thơm ngát lòng !
Cảnh Dung tự biên tự diễn hồi lâu, hỏi một câu: "Ngươi thích uống mà?"
" !"
"Thế ngươi pha gì? Ta uống ."
"Cũng pha cho ngươi uống."
"..." Cảnh Dung cạn lời.
Mạc Nhược ngước mắt khuôn mặt xanh mét của Cảnh Dung, : "Không thích ăn thịt lợn nghĩa là g.i.ế.c lợn."
Đại ca, ngươi sinh để tấu hài ?
Khóe miệng Cảnh Dung giật giật, buồn phản bác.
Vừa Kỷ Vân Thư lên lầu thấy câu , suýt chút nữa thì bật thành tiếng, cũng may khả năng kiềm chế của cô khá .
Cô đặt vò rượu lên chiếc bàn tre, với Mạc Nhược.
"Đây, rượu ngươi cần."
Ánh mắt Cảnh Dung và Mạc Nhược từ đôi tay trắng nõn thon dài từ từ di chuyển lên, dừng khuôn mặt sạch sẽ của Kỷ Vân Thư. Không hề ngạc nhiên!
"Ngồi !"
Mạc Nhược ôm lấy vò rượu, hất cằm về phía chiếc ghế tre bên cạnh, hiệu cho cô xuống.
Còn ánh mắt nóng bỏng của Cảnh Dung như hoa đào tháng hai dán chặt cô.
Kỷ Vân Thư : "Thôi, phiền hai nữa."
"Ngồi xuống !" Cảnh Dung lên tiếng.
Mạc Nhược như đang xem kịch , tiếp tục pha . Kỷ Vân Thư cũng phá lệ lời Cảnh Dung, ngoan ngoãn xuống.
"Vừa từ phủ Kinh Triệu về ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-252-theo-duoi-tat-nhien-phai-theo-duoi.html.]
"Ngài hết ?" Cô hỏi.
Cảnh Dung nhếch môi, ánh mắt kiêu ngạo: "Lang Bạc luôn theo cô, hành tung của cô đều ." Nói xong, vội hỏi tiếp: " , đó thực sự do đại tỷ cô g.i.ế.c ?"
Rõ ràng là tin!
"Ta thấy, những mặt ở đó cũng thấy, t.h.i t.h.ể Lương tiểu thư cũng gì bất thường."
"Số ả đỏ thật!" Cảnh Dung lẩm bẩm.
Kỷ Vân Thư chút cạn lời.
Lúc , Mạc Nhược pha xong , rót riêng cho Kỷ Vân Thư một chén, đặt mặt cô, hỏi: "Kỷ cô nương đoán xem, bọn chuyện gì?"
"Hửm?"
"Chắc khó cô nương chứ?"
Khó! Trời mới mấy gã đàn ông các chuyện linh tinh gì?
nghĩ , Kỷ Vân Thư dường như đoán điều gì đó.
Cô : "Chẳng lẽ là bàn chuyện đại thọ của Hoàng thượng?"
"Quả nhiên thông minh." Mạc Nhược sảng khoái.
Cảnh Dung trầm mặt cô, hỏi: "Cô gợi ý gì ?"
"Vương gia đang hỏi ?"
"Ừ."
" Vương gia tặng quà, dường như liên quan đến ."
"Ta và cô giờ chung một thuyền, tất nhiên là liên quan."
"Ngài là ngài, là ." Kỷ Vân Thư nhẹ nhàng.
Hai kẻ tung hứng, Mạc Nhược bên cạnh dứt khoát bưng vò rượu Kỷ Vân Thư mang đến, uống một . là nhàn nhã!
Cảnh Dung câu "Ngài là ngài, là " của cô cũng giận, còn thấy buồn . Hắn bưng ấm mặt Kỷ Vân Thư lên uống một ngụm.
Rồi : "Sau dù cô rời kinh thành, giữa và cô cũng cần phân biệt rõ ràng như thế."
Câu vẻ bình thản, nhưng Kỷ Vân Thư mùi chua chua trong đó. Cô nghiêng đầu, hồi lâu đáp.
Cảnh Dung vẫn luôn dõi theo cô, hỏi: "Cô xem, bản vương tặng một cây bút bằng trúc tím ?"
Lại về chủ đề chính.
Kỷ Vân Thư ngẫm nghĩ, nghiêm túc : "Vương gia lộ tài năng đúng ?"
"Ừ, bản vương thích khiêm tốn."
"Vậy thì tặng món đồ quý giá một chút ."
Quý giá?
Cảnh Dung nhíu mày, hiểu: "Bản vương mà? Muốn khiêm tốn một chút."
"Vương gia hẳn rõ tính đa nghi của Hoàng thượng chứ? Ngài càng tặng đồ khiêm tốn thì càng khác biệt so với khác, trong mắt Hoàng thượng càng cảm thấy tâm tư ngài thâm sâu khó lường. Chi bằng cứ tặng món đồ nào phô trương một chút, hùa theo đám đông, ngược sẽ che giấu tài năng của Vương gia."
Nói câu đúng là khiến bừng tỉnh đại ngộ!
Nụ môi Cảnh Dung càng thêm rạng rỡ, cụp mắt xuống. Người phụ nữ , thông minh đến mức đáng sợ!
"Được, bản vương lời cô."
Ngoan thật đấy.
Kỷ Vân Thư hít sâu một , vẫn dậy : "Ta về Trúc Khê Viên đây, 'Lâm Kinh án' thể trì hoãn nữa."
Không đợi Cảnh Dung gì, cô xuống lầu.
Ngay khi cô khỏi, Mạc Nhược cố ý gõ ngón tay lên bàn.
Hỏi một câu: "Không đuổi theo ?"
Cảnh Dung nhíu mày. Lát , đột ngột dậy.
"Đuổi! Tất nhiên đuổi!"
Thế là đuổi theo Kỷ Vân Thư.
...