NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 261: Dục tốc bất đạt
Cập nhật lúc: 2025-12-10 16:32:29
Lượt xem: 211
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đề Điểm Hình Ngục Ty của Hình bộ?
Chẳng lẽ Lý lão tướng quân đang trải đường bắc cầu cho cô?
Kỷ Vân Thư nhạt: "Lý lão tướng quân quá lời . Chức quan Đề Điểm Hình Ngục Ty của Hình bộ xưa nay đều qua thi cử, tuyển chọn tầng tầng lớp lớp. Người thông minh trong thiên hạ nhiều vô kể, huống hồ nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên. Tại hạ học thức, gia thế, đủ tư cách đảm nhận."
"Người hướng lên cao, đến cánh hoa đào rơi cũng tranh trôi sông lớn, huống chi là con . Hơn nữa phá án như thần, chuyện của Lý gia hai năm cũng nhờ tận lực điều tra mới xong. Vị trí Đề Điểm Hình Ngục Ty thì còn ai ?"
Chuyện ? Ý vụ Giang phu nhân giấu xác!
Hóa Lý lão tướng quân lão già lẩm cẩm về quê ở ẩn, rõ ràng là tinh ranh vô cùng.
Kỷ Vân Thư từng nghĩ đến chức quan Đề Điểm Hình Ngục, nếu về huyện nhỏ một ngỗ tác quèn thì mấy.
Cô đành lịch sự đáp nữa.
"Đa tạ Lý lão tướng quân ưu ái, nhưng tại hạ quen sống thanh nhàn, dấn chốn quan trường. Ngược tại hạ ngưỡng mộ tướng quân, bao năm tung hoành ngang dọc rốt cuộc thể quy ẩn điền viên, đó mới là cuộc sống mà đời nên theo đuổi."
"Vốn định tiến cử một phen, nếu thì thôi ." Nói xong, ông rót đầy chén mặt Kỷ Vân Thư: "Trời lạnh, uống cho ấm ."
Vòng vo mãi mà vẫn nhắc đến "Lâm Kinh Án". Kỷ Vân Thư thề, lão già đúng là giỏi hành hạ khác nhất trần đời.
Và tiếp theo đó... cô uống liền tù tì năm chén !
Lý lão tướng quân như thể tự chuốc say , đôi mắt vốn nhỏ giờ híp thành một đường chỉ.
Ông trầm giọng: "Lão phu sống đến từng tuổi đầu, từng gặp ai kiên nhẫn như ."
"Hả?"
"Cái tên Tần Sĩ Dư , trời sinh là kẻ dối. Vừa đến phủ là moi tin tức từ lão phu, mở miệng là chuyện mười bốn năm . Nhìn cái bộ dạng cợt nhả của là lão phu phát bực, đuổi thẳng cổ. thì thật đấy, qua cả tuần mà chẳng thấy đả động gì, ngược lão phu bao nhiêu thứ đều gạt hết."
Giọng điệu đầy vẻ châm chọc Tần Sĩ Dư, nhưng nâng tầm Kỷ Vân Thư lên một bậc.
Cô nhắc, cũng vội! Chỉ là lão già quá cách khó khác, ở chỗ ông , d.ụ.c tốc bất đạt!
cũng may, Kỷ Vân Thư thắng trong cuộc thi gan lì . Lão già cuối cùng cũng tự nhắc đến.
Thế là...
"Tướng quân mở lời thì tại hạ cũng lý do gì hỏi." Cô ngừng một chút, quan sát kỹ sắc mặt Lý lão tướng quân tiếp: "Mười bốn năm , Ngự Quốc Công đến Thanh Châu tìm ngài, khi về kinh thì phủ Ngự Quốc Công xảy chuyện. Tại hạ Giang phu nhân , khi Ngự Quốc Công bàn chuyện với ngài, dường như nhắc đến việc điều động binh mã. Trong chuyện liệu liên quan gì đến 'Lâm Kinh Án' mà tại hạ đang điều tra ?"
Đi thẳng vấn đề. Dù trời cũng tối , vòng vo nữa.
Lý lão tướng quân như say rượu, ngả lưng tấm bình phong, hồi lâu đáp! Hoàn là dáng vẻ nhàn nhã của một lão nông ngắm hoàng hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-261-duc-toc-bat-dat.html.]
Kỷ Vân Thư tưởng ông ngủ , nghĩ bụng hôm nay chắc chẳng hỏi gì.
Nào ngờ...
Lý lão tướng quân đột nhiên thở dài một tiếng.
Giọng ông trầm trọng: "Lão phu và Ngự Quốc Công là chỗ thâm giao. Khi tiên hoàng còn tại thế, Ngự Quốc Công phong là Ninh Vương, còn Hoàng thượng hiện nay lúc đó chỉ là Bát Hoàng t.ử thực quyền. Việc tranh giành bè phái trong hoàng thất bao giờ dứt. Ninh Vương thích tranh quyền đoạt lợi nên nhường ngôi Thái t.ử cho Bát Hoàng tử. Tiên hoàng băng hà, Bát Hoàng t.ử đăng cơ, lấy hiệu là Kỳ Trinh. Không lâu , Hoàng thượng phong Ninh Vương Ngự Quốc Công, giữ kinh thành. Tuy tước vị nhưng tước bỏ thực quyền, giống như nuôi một con hổ nhổ hết răng nanh bên cạnh ."
Những chuyện Kỷ Vân Thư đều . Bốn con trai của Kỳ Trinh Đế chỉ ban phong hiệu, đất phong, phủ cũng đều ở kinh thành, như là chặn ý định chiêu binh mãi mã của họ. Nếu rời kinh thì cứ ba ngày cho về báo cáo hành tung.
Cho nên bên cạnh Hoàng đế hiện nay chỉ nuôi một con hổ răng, mà là mấy con!
Kỷ Vân Thư kiên nhẫn lắng , làn khói trắng lững lờ bốc lên từ chén .
Lý lão tướng quân tiếp tục : "Cổ nhân câu: Một đời vua một đời thần. Lão phu quan qua ba triều, cũng thấy chán ngán , bèn từ quan về Thanh Châu. Mười mấy năm nay cũng coi như an nhàn tự tại, chỉ là đứa con trai gì, thêm đứa cháu nội cũng chẳng . Nếu lão phu sức khỏe còn , còn sống lay lắt đời thêm ít ngày, e là chúng nó c.h.ế.t sớm ."
Ông vỗ đùi đ.á.n.h đét!
Lời tuy giận dữ nhưng thần thái vẫn là vẻ say sưa điềm nhiên.
"Nói đến đứa con trai của , đúng là đồ súc sinh vô dụng, mang cái chức quan mà suốt ngày lêu lổng. Còn thằng Triệu , hồi nhỏ còn đỡ, càng lớn càng gì, cờ b.ạ.c thành tính, cũng thành một thằng súc sinh con. Biết thế thì hồi nó còn đỏ hỏn lão phu bóp c.h.ế.t quách cho xong, đúng là tai họa. Còn nữa..."
Ông lải nhải dứt.
Khổ Kỷ Vân Thư, khó khăn lắm mới nhắc đến chuyện Ngự Quốc Công, vòng vo một hồi về chuyện con trai với cháu trai ông . Hôm nay chắc uống no bụng mất. Thôi thì cứ coi như đang quán kể chuyện .
Đợi Lý lão tướng quân kể lể hết một lượt từ con trai con gái đến cháu trai cháu gái, cuối cùng ông cũng chủ đề chính.
"Rời xa triều đình và sa trường, tâm trí nhàn hạ nhưng vẫn buông bỏ chuyện trong kinh thành. Mấy năm đó Ngự Quốc Công cũng đến Thanh Châu thăm lão phu vài , đều là đ.á.n.h cờ, bàn luận văn thơ. Mãi cho đến một ngày mười bốn năm , ông đột ngột ghé thăm, hỏi về chuyện binh mã Thanh Châu của lão phu. Chỉ đơn giản nhắc đến vài câu, lão phu cũng nhận điều gì bất thường. ông về đến kinh thành thì xảy chuyện. Phủ Ngự Quốc Công bốc cháy, cửa lớn đóng chặt, thị vệ trong phủ điều hết. Bên trong chắc chắn ẩn tình, nhưng thiên tai nhân họa ai mà lường ?"
Ông thở dài nặng nề.
Kỷ Vân Thư hỏi: "Ngự Quốc Công chỉ hỏi về binh mã của tướng quân? Không còn gì khác?"
Ông xua tay! Rồi lắc đầu!
"Hết , còn gì nữa. Lão già đó c.h.ế.t một điềm báo, lão phu cũng đào ông lên hỏi xem cuối cùng xảy chuyện gì."
Nói xong, ông khó khăn chống tay dậy, bình phong, từ từ xuống.
Giọng yếu ớt vọng : "Trời tối , về thôi. Những gì cần lão phu đều hết ."
Cái gì? Nói hết á? Thế thì khác gì ?
...