NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 262: Một nơi trong mộng

Cập nhật lúc: 2025-12-10 16:32:30
Lượt xem: 200

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lúc , tấm bình phong ngăn cách hai , Kỷ Vân Thư truy hỏi tiếp e cũng chẳng moi gì.

Cô đành xách vạt áo dậy, phủi những mảnh lá vụn , chắp tay hành lễ rời .

chân bước khỏi đình, phía bình phong vọng tiếng quát mắng của Lý lão tướng quân.

"Thằng súc sinh con, hũ rượu lâu năm của ông đây ngươi uống trộm !"

Người mắng, tất nhiên là Lý Triệu!

Kỷ Vân Thư chỉ loáng thoáng một câu, bước chân dừng , dần dần xa.

Ra khỏi Lý phủ, xe ngựa của Cảnh Dung vẫn đợi bên ngoài. Lang Bạc đỡ cô lên xe, bên trong Cảnh Dung đang lim dim chờ cô.

Thấy cô lên xe, lệnh cho Lang Bạc: "Đi thôi."

"Vâng!"

Đáp một tiếng, xe ngựa lăn bánh hướng về phía Trúc Khê Viên.

Trong xe, Cảnh Dung vẻ mặt mờ mịt của Kỷ Vân Thư, cần hỏi cũng kết quả.

Hắn : "Không nhận câu trả lời là chuyện tất nhiên. Nếu ông dễ dàng cho nàng như thì xứng với danh hiệu lão tướng quân ."

"Cũng gì." Kỷ Vân Thư đáp.

"Ồ? Nói gì?"

"Uống sáu bảy tuần , ông kể về đứa con trai bất tài và đứa cháu nội súc sinh của !"

Phụt...

Cảnh Dung nhịn phá lên.

Hắn còn châm chọc thêm một câu: "Cái nhà họ Lý ai nấy đều cổ quái cả!"

Kỷ Vân Thư cạn lời!

Lát , cô vén rèm xe ngoài, thấy rời xa khu vực Lý phủ, bèn sang nghiêm túc với Cảnh Dung.

"Thực Lý lão tướng quân còn một chuyện nữa."

"Chuyện gì?"

"Nhắc đến chuyện Ngự Quốc Công khi còn là Ninh Vương nhường ngôi Thái t.ử cho phụ hoàng ngài. Nói sâu, lúc ông cũng giống cố ý nhắc đến, nhưng dường như đang ám chỉ điều gì đó."

Cảnh Dung hiểu ý cô.

"Ý nàng là Lý lão tướng quân thực chất với nàng rằng vụ án phủ Ngự Quốc Công mười bốn năm liên quan đến phụ hoàng ?"

Phì! Cô thế! Đừng đổ vấy lên đầu cô, tội danh gánh nổi . Cảnh Dung là Hoàng tử, cha lưng vài câu cũng là chuyện thường tình!

Kỷ Vân Thư vô cùng cảnh giác: "Ta chỉ đoán mò thôi, bằng chứng thực tế, cứ coi như Lý lão tướng quân nhảm vài câu thôi. cảm thấy ông dường như chuyện gì đó , thậm chí là cố tình che giấu, cho ."

Cảnh Dung xong, trầm ngâm suy nghĩ.

Ngón tay gõ nhẹ lên đầu gối vài cái, : "Nếu đúng như nàng , Lý lão tướng quân thực sự đang cố tình che giấu điều gì đó, và chuyện đó chắc chắn quan trọng. Quan trọng đến mức ông đợi suốt mười bốn năm, mãi đến khi 'Lâm Kinh Án' sắp lật mới chọn kinh."

"Vậy chuyện ông che giấu suốt mười bốn năm qua là gì? Ông kinh lúc là vì cái gì? Nếu thực sự vì 'Lâm Kinh Án' mà đến, tại kể cho chuyện năm xưa?"

Câu hỏi của Kỷ Vân Thư tuôn như suối.

Thế nhưng... Cảnh Dung đột nhiên đưa một kết luận.

"Bởi vì, ông mục đích khác!"

Lời khiến chính Cảnh Dung cũng giật .

Lý lão tướng quân là ai? Nguyên lão ba triều! Nếu ông kinh thực sự mục đích khác thì chắc chắn là một âm mưu lớn.

Kỷ Vân Thư từng nghĩ đến điểm , giờ Cảnh Dung toạc khiến cô cũng kinh hãi thôi.

Sắc mặt ngưng trọng! Im lặng hồi lâu!

Cảnh Dung sa sầm khuôn mặt tuấn tú, ngươi nhíu chặt thành hình chữ "xuyên".

Hắn nghiêm túc dặn dò Kỷ Vân Thư: "Việc sẽ sai ngầm điều tra, nàng nhất cũng đừng gặp lão già đó nữa. Nhỡ ông thực sự mục đích khác, cũng tránh để nàng trở thành quân cờ của ông ."

" đoán là mục tiêu quân cờ của ông ."

"Ý cô là ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-262-mot-noi-trong-mong.html.]

"Ông bàn với chuyện chức Đề Điểm Hình Ngục Ty của Hình bộ." Kỷ Vân Thư thản nhiên .

"Đề Điểm Hình Ngục Ty?" Cảnh Dung thắc mắc: "Mấy năm phụ hoàng hạ lệnh bãi bỏ chức mà, tất nhiên nhắc đến?"

Kỷ Vân Thư nhướng mày, gì.

Cảnh Dung suy nghĩ một lát vỡ lẽ: "Xem ông đang ném cành ô liu cho nàng!"

"Cổ nhân câu: Của biếu là của lo, của cho là của nợ."

"Nói là nàng nhận cành ô liu ?"

"Không nhận, mà là dám nhận! Ta quân cờ!"

Giọng điệu của tiểu nữ nhân mang theo chút hờn dỗi trẻ con.

Cảnh Dung thích vô cùng, ánh mắt đắm đuối cô khiến Kỷ Vân Thư rùng , vội !

"Cái tật thích chằm chằm khác của Vương gia mãi sửa thế?" Cô oán trách.

Cảnh Dung , định đưa tay nhéo má cô thì xe ngựa dừng , Lang Bạc vén rèm thò đầu .

"Vương gia, đến !"

Đến Trúc Khê Viên ! Nhanh ?

Tay Cảnh Dung khựng giữa trung, đưa tới , bỏ xuống xong.

Kỷ Vân Thư nhân cơ hội xuống xe.

Mặt Cảnh Dung xanh mét, xuống xe xong bèn trừng mắt lườm Lang Bạc một cái. Lạnh lùng mắng: "Nhiều chuyện!"

Rồi vội vàng đuổi theo Kỷ Vân Thư trong.

Lang Bạc ngơ ngác trong gió. Mình sai ở ư? Không sai mà, đúng là đến Trúc Khê Viên mà. Hắn chỉ vén rèm bẩm báo một tiếng thôi, thế cũng chọc giận Vương gia ? Cho một lý do !

Hắn gãi đầu, theo trong.

Kỷ Vân Thư đến sân, eo bỗng ai đó ôm lấy từ phía . Chưa kịp phản ứng, chân rời khỏi mặt đất, cả nhẹ bẫng bay lên.

Từ trong sân bay vút lên mái nhà.

Chân chạm ngói, loạng choạng vài cái cánh tay bên eo giữ chặt mới vững.

Mái nhà cao lắm nhưng xuống vẫn khiến tim đập chân run. Cô hít sâu một , n.g.ự.c phập phồng, sợ c.h.ế.t khiếp!

Đến khi ngẩng lên thì thấy khuôn mặt phóng đại của ai đó ngay mắt.

Thủ phạm là Cảnh Dung!

Cô vặn , chất vấn: "Ngài cái gì ?"

"Dù thời cuộc hiện tại rối ren, mây đen che phủ, nhưng cũng thể ảnh hưởng đến và nàng."

"Hả?"

"Đêm thế , thưởng thức thì phí lắm."

"Hả?"

Kỷ Vân Thư kéo xuống mái nhà!

Vừa ngẩng đầu lên thấy bầu trời đen thẫm treo một vầng trăng tròn vành vạnh! Sáng vằng vặc.

Dưới ánh trăng, hai bóng sát bên , bóng cây lay động. Một khung cảnh tuyệt !

Tay Kỷ Vân Thư Cảnh Dung nắm chặt. Mười ngón đan xen!

vầng trăng tròn, trong lòng Kỷ Vân Thư bỗng dâng lên nỗi buồn man mác.

Cô buột miệng : "Không một ngày nào đó sẽ đột ngột trở về ?"

Giọng nhưng Cảnh Dung vẫn thấy! Hắn sang hỏi: "Trở về? Về Cẩm Giang?"

Cô lắc đầu.

"Một nơi trong mộng."

...

 

Loading...