NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 266: Gây chuyện! Gây chuyện rồi!

Cập nhật lúc: 2025-12-10 16:32:35
Lượt xem: 161

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàn huyên ở Trúc Khê Viên một lúc lâu, Kỷ Uyển Hân mới trở về.

...

Chân bước cửa tướng quân phủ, một chậu nước lạnh băng tạt thẳng cô.

Toàn ướt sũng!

Kỷ Uyển Hân sững sờ, c.h.ế.t trân tại chỗ, tóc tai rối bời, nước chảy ròng ròng. Trông vô cùng t.h.ả.m hại!

Kèm theo đó là tiếng gian ác của Kỷ Mộ Thanh.

ném mạnh cái chậu xuống đất, nhếch mép nhạt, vòng quanh Kỷ Uyển Hân đ.á.n.h giá từ xuống .

Nghiến răng : "Trước khi đến kinh thành bảo ngươi , qua với con tiện tỳ đó. Ngươi điếc để lời tai?"

Kỷ Uyển Hân im lặng!

Ngay đó, Kỷ Mộ Thanh bóp chặt cằm cô, nâng lên. Ép đôi mắt yếu ớt của cô thẳng .

"Hôm nay cho ngươi một bài học, thứ tạt ngươi là nước lạnh nữa , mà là dầu sôi đấy."

Ngón tay siết chặt, hất mạnh .

Lực mạnh, Kỷ Uyển Hân thể yếu đuối ngã ngay xuống đất, lòng bàn tay trầy xước chảy máu. Đau rát!

Kỷ Mộ Thanh hả hê bỏ ...

Nằm mặt đất hồi lâu, Kỷ Uyển Hân mới cử động, ho khan, n.g.ự.c đau tức khó chịu.

Đôi bàn tay trắng nõn thon dài siết chặt thành nắm đấm. khuôn mặt yếu ớt vẫn bình thản.

Cho đến khi nha đầu hầu hạ cô đỡ cô dậy, cô mới cảm thấy lạnh toát.

"Tiểu thư chứ?" Nha đầu bật .

Vội vàng đỡ cô về phòng, đốt lò sưởi, đắp thêm chăn bông, mời đại phu đến khám. cô vẫn đổ bệnh... liệt giường mấy ngày liền.

Còn Kỷ Mộ Thanh mấy ngày cuối cùng cũng cung.

Nghe khi đến Trữ Tú Cung, cô hống hách vô cùng, chiếm căn phòng nhất, đòi bốn cung nữ hầu hạ. Thậm chí... khoe khoang bản , quá sự thật, giở đủ chiêu trò. Tất nhiên, thứ đáng để cô khoe khoang nhất vẫn là cây trâm ngọc Tiêu Phi ban tặng.

Các cô nương nhà khác thấy, ngoài mặt thì tâng bốc vài câu nhưng trong lòng đều ghét cay ghét đắng cô .

Hôm nay hoa trong Ngự Hoa Viên đều nở rộ, cô bèn bộ xiêm y mới, kéo hai cung nữ cùng. Xách theo cái giỏ, hái nhiều hoa.

Mùa xuân vạn vật sinh sôi, ngắm hoa trong Ngự Hoa Viên cũng đông đúc hơn.

Gặp phi tần khách sáo thì còn với cô vài câu. Gặp khinh thường thì lười chẳng buồn để ý.

"Đợi Hoàng hậu, mấy mụ già đó chỉ nước lãnh cung mà ở."

Kỷ Mộ Thanh hừ một tiếng, tiếp tục hái hoa. Khi thấy một khóm hoa Bích Đế màu tím, mắt cô sáng rực lên. Hoa Bích Đế thường chỉ màu đỏ, gì thấy màu tím bao giờ?

Thế là hớn hở định hái, nhưng hai cung nữ cản .

"Cô nương, hoa hái ạ!"

"Tại ?"

"Hoa là..."

Cung nữ hết câu, Kỷ Mộ Thanh đẩy họ , tay nhanh thoăn thoắt. Ngắt bông hoa màu tím xuống! Đưa lên mũi ngửi, thơm ngát lòng !

"Láo xược!"

lúc đó, một giọng giận dữ vang lên.

Hai cung nữ sợ hết hồn, cái giỏ tay rơi "bịch" xuống đất, hoa vương vãi khắp nơi. Quỳ rạp xuống đất, dập đầu xin tha: "Công chúa tha mạng, nô tỳ đáng c.h.ế.t."

Kỷ Mộ Thanh đang ngơ ngác , kịp phản ứng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-266-gay-chuyen-gay-chuyen-roi.html.]

Chát...

Một cái tát giáng mạnh mặt cô . Bông hoa Bích Đế màu tím tay cũng đến giật lấy.

Cảnh Huyên đau lòng khóm hoa Bích Đế trồng suốt hai năm, tức giận Kỷ Mộ Thanh.

"Nữ t.ử thôn dã ở , dám hái hoa của bản công chúa? To gan thật!"

Kỷ Mộ Thanh tát một cái, cơn giận bốc lên đầu, còn quan tâm gì nữa, ôm mặt quát: "Nữ t.ử thôn dã? Ngươi là ai ?"

"Bản công chúa mặc kệ ngươi là ai? Hái hoa của bản công chúa thì đánh!"

Chát...

Lại thêm một cái tát nữa!

Mặt Kỷ Mộ Thanh đ.á.n.h đỏ tức đến đỏ mặt. Gây chuyện ! Gây chuyện !

"Ngươi dám đ.á.n.h ? Ngươi..." Nói giơ tay định đ.á.n.h trả.

cung nữ bên cạnh Cảnh Huyên giữ chặt, đẩy mạnh một cái, như thể ăn gan hùm mật gấu của chủ nhân, : "Đây là công chúa, ngươi là cái thá gì? Hái hoa công chúa trồng, giờ còn đ.á.n.h công chúa? Chán sống ?"

Quả nhiên, chủ nào tớ nấy, chủ hống hách thì nô tài cũng hống hách.

Kỷ Mộ Thanh nén giận, nước mắt trào .

Cảnh Huyên dễ dàng bỏ qua, đau lòng sờ bông hoa Bích Đế của , nước mắt cũng sắp rơi . Trừng mắt hai cung nữ quỳ đất, lệnh: "Hai các ngươi bắt ả , chôn sống ả xuống đất cùng hoa của ."

Hai cung nữ run rẩy ngẩng đầu, vẻ mặt khó xử.

Cảnh Huyên giận dữ: "Các ngươi còn mau tay, chẳng lẽ bản công chúa tự tay ?"

"Nô tỳ tuân mệnh."

Nói hai cung nữ dậy định bắt Kỷ Mộ Thanh.

Lại Kỷ Mộ Thanh quát: "Các ngươi dám!"

"Kỷ cô nương, nô tỳ..."

Chưa hết câu, Cảnh Huyên đẩy hai , tự lao .

"Bọn họ dám, bản công chúa dám!"

Vừa túm vạt áo Kỷ Mộ Thanh thì Cảnh Diệc xuất hiện.

"Cảnh Huyên, dừng tay."

Cảnh Diệc tới, vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt sắc lạnh, toát lên khí chất nam nhi, cộng thêm khuôn mặt tuấn tú khiến nhất thời rời mắt .

Cảnh Huyên lập tức kéo Cảnh Diệc mách lẻo, xòe bông hoa Bích Đế trong tay : "Hoàng , xem , đây là hoa trồng trong Ngự Hoa Viên hai năm , năm nay khó khăn lắm mới nở, thế mà nữ t.ử thôn dã hái mất."

"Hái thì hái , chỉ là một bông hoa thôi mà, trút giận lên khác?"

"Hoàng ..."

"Được , đừng loạn nữa." Cảnh Diệc xong bèn sai nha đầu bên cạnh Cảnh Huyên: "Đưa công chúa về cung."

"Vâng!" Cung nữ cúi , kéo tay Cảnh Huyên: "Công chúa, chúng thôi."

Cô hất tay , tức giận hét: "Hoàng , giúp ngoài? Muội mới là ruột của ." Rồi sang hét mặt Kỷ Mộ Thanh: "Ngươi nhất cẩn thận đấy, gặp sẽ lột da ngươi."

Buông lời đe dọa xong bèn bỏ .

Còn Kỷ Mộ Thanh từ lúc Cảnh Diệc xuất hiện vẫn luôn chằm chằm , chớp mắt.

Cảnh Diệc một cái, giọng lạnh nhạt nhưng pha chút quan tâm, hỏi một câu: "Mặt còn đau ?"

ngơ ngác lắc đầu, vội vàng hành lễ, c.ắ.n môi, e thẹn :

"Không đau nữa . Chắc ngài là Diệc Vương ? Tiểu nữ là đích nữ Kỷ gia Kỷ Mộ Thanh, tham kiến Diệc Vương."

...

Loading...