NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 269: Tại sao không đi thẳng vào vấn đề

Cập nhật lúc: 2025-12-11 03:30:35
Lượt xem: 201

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dung Vương Phủ đèn lồng?

Trương Bác, ngươi tin đèn lồng trong Dung Vương Phủ nếu đốt hết thành tro cũng đủ chôn sống ngươi ? Hơn nữa... năm mươi năm tan!

Cảnh Dung quanh, hạ giọng với ông : "Việc tiện rêu rao, bổn vương chỉ xem lô đèn lồng đó thôi."

Trương Bác cũng hạ giọng: "Được, mời Vương gia lối ."

Thế là ông dẫn Cảnh Dung đến kho chứa đèn lồng, đuổi hết bên trong ngoài.

Những thùng đèn lồng gấp gọn vận chuyển từ thành Phảng Thủy chất đống trong kho, ba bốn mươi thùng. Một dỡ , sắp xếp gọn gàng treo sang một bên.

Mùi lưu huỳnh ngửi thấy, chỉ mùi giấy hồ.

mũi Kỷ Vân Thư cũng thính hơn thường! Có thể ngửi thấy mùi lưu huỳnh từ vết bẩn Thời T.ử Khâm cũng lạ!

Cảnh Dung cầm một chiếc đèn lồng xoay xoay tay, đưa lên mũi ngửi, ghé sát hít thật mạnh, quả nhiên ngửi thấy mùi lưu huỳnh thoang thoảng.

"Lấy bật lửa đến đây." Cảnh Dung lệnh.

Trương Bác nhanh chóng lấy đưa cho , tò mò hỏi thêm một câu: "Vương gia, đèn lồng vấn đề gì ?"

"Không , thử xem!"

Nói xong, châm lửa chiếc đèn lồng đó, treo sang một bên, ... đợi!

Hai cứ thế chằm chằm, đợi lâu. Trong lúc đó Cảnh Dung gì, Trương Bác cũng chỉ đành bên cạnh im lặng.

Cho đến khi...

Nửa canh giờ , chiếc đèn lồng đang lành lặn bỗng bốc cháy dữ dội, cả cái đèn rơi xuống đất, trong chớp mắt cháy thành tro bụi!

Giống như pháo hoa nổ tung !

Cảnh Dung ngạc nhiên, còn gật đầu.

Trương Bác thì sợ c.h.ế.t khiếp, ông bao giờ thấy đèn lồng tự bốc cháy cả!

Ngẩn một lúc hỏi Cảnh Dung: "Vương gia, tại đèn lồng như ?"

"Bởi vì đèn lồng bôi lưu huỳnh và bột than."

"Lưu huỳnh và bột than?"

Trương Bác dám tin, vội tìm một chiếc đèn lồng mới, dỡ lật xem, ngửi, nhưng dù ông hít hà thế nào cũng ngửi thấy chút mùi lưu huỳnh bột than nào.

Lắc đầu: "Sao ngửi thấy!"

Người em, khám bác sĩ , cái mũi khác mà dùng.

"Bởi vì mùi lưu huỳnh và bột than mùi giấy hồ át , thường khó ngửi thấy."

Tất nhiên, bổn vương thường.

"Mũi Vương gia thính thật đấy!" Trương Bác kìm khen ngợi.

Cảnh Dung sa sầm mặt ngươi, trong lòng ngổn ngang trăm mối, tay trong tay áo siết chặt.

Thầm nghĩ, lão già , đúng là tàn độc!

Trương Bác cũng nhận mức độ nghiêm trọng của sự việc, đống đèn lồng cũng đau đầu.

"Vương gia, tại những chiếc đèn lồng bôi lưu huỳnh và bột than?"

Hắn lắc đầu!

Trương Bác tiếp: "Ta lập tức sai báo cho Hàn Tông Viện."

Định thì Cảnh Dung giữ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-269-tai-sao-khong-di-thang-vao-van-de.html.]

Nghiêm giọng : "Việc để lộ ngoài, đại thọ phụ hoàng là ngày , xảy bất kỳ sự cố nào."

" mà..."

"Mức độ nghiêm trọng của sự việc ngươi cũng đấy. Hôm nay bổn vương đích đến kiểm tra là khác , để âm thầm giải quyết việc ."

Cảnh Dung rõ ý định của .

Thấy Trương Bác vẻ do dự, Cảnh Dung dáng Vương gia, giọng điệu uy hiếp: "Trương đại nhân, Thị Tư Bộ các phụ trách công việc Nội Đình , mà đại thọ Hoàng thượng cùng với việc tuyển chọn Thái t.ử phi tổ chức cùng lúc, phép xảy sai sót. Nếu thời điểm mấu chốt mà Thị Tư Bộ xảy chuyện lớn như , ngươi hậu quả là gì đấy. Ngươi là đầu, thoát tội ?"

Trương Bác chấn động! Tất nhiên thoát !

Hơn nữa Cảnh Dung đúng, xảy chuyện chắc chắn liên lụy đến cả Thị Tư Bộ, còn bản ông , chỉ mất chức quan, chừng còn liên lụy đến nhà. Hoàng thượng nổi giận lên, tru di cửu tộc, chẳng hy sinh quá lớn ?

Thế là ông dè dặt hỏi ý kiến Cảnh Dung: "Vậy ý Vương gia là?"

Cảnh Dung do dự, mắt chớp đáp ngay: "Lập tức bộ đèn lồng ."

"Thay hết?"

"Nếu ngươi còn lựa chọn thứ hai ?"

Tất nhiên !

Trương Bác đáp: "Vâng, nhưng lô đèn lồng vận chuyển từ thành Phảng Thủy đến, cần..."

Chữ "tra" còn , Cảnh Dung liếc ông một cái, nghiêm túc : "Trương đại nhân, việc giao cho bổn vương xử lý, ngươi chỉ cần sai đèn lồng , thêm nửa lời, tránh kinh động đến phủ Kinh Triệu và Đại Lý Tự."

Trương Bác cân nhắc một chút, gật đầu lia lịa!

Rất nhanh, lô đèn lồng vấn đề thế.

Tối hôm đó, Cảnh Dung đến Lý phủ một chuyến. Người gác cổng thấy là bèn lập tức bẩm báo, nhưng... mãi thấy hồi âm!

Tiểu sai vặt cũng run như cầy sấy, tính tình lão chủ nhân ngang ngược ngày một ngày hai, nếu ông gặp thì Hoàng thượng đến cũng đợi. đang đợi bây giờ cũng là Vương gia, tiểu sai vặt thể căng thẳng?

Tuy nhiên Cảnh Dung vội, trong sảnh uống mấy chén !

Cho đến khi... một tiếng ho khan vang lên. Lý lão tướng quân vẫn phong độ như xưa.

Cảnh Dung cũng lập tức dậy, hai chắp tay chào .

"Không ngờ bao năm gặp, đứa trẻ năm xưa giờ là Vương gia tuấn tiêu sái, phong độ ngời ngời ."

Mười tám năm , Cảnh Dung mới sáu tuổi.

Cảnh Dung mỉm đáp lễ!

Hai xuống, Lý lão tướng quân rót một chén nhưng chỉ xoay xoay tay, ý định thưởng thức.

"Lý lão tướng quân mười mấy năm kinh, lúc đột ngột kinh thế ?" Cảnh Dung cao giọng hỏi.

Đổi là câu trả lời của lão già: "Đến thăm một cố nhân."

"Lý lão tướng quân là nguyên lão ba triều, nay tuổi cao, nhớ nhung cố nhân cũng là thường tình. theo bổn vương , gọi là cố nhân của Lý lão tướng quân mà đang ở kinh thành, dường như ai nhỉ?"

Các mối quan hệ của Lý lão tướng quân nắm rõ trong lòng bàn tay.

câu đổi nụ của Lý lão tướng quân! Sau đó ông nheo mắt , như đang tắm nắng ánh trăng, ung dung dựa ghế, lơ là một chút là ngủ gật ngay.

May mà Cảnh Dung nắm rõ tính cách của ông nên vội. Lại uống thêm một chén nóng! Muốn thi gan thì thi gan!

Không qua bao lâu, Lý lão tướng quân cuối cùng cũng lên tiếng: "Vương gia tại thẳng vấn đề? Vị Kỷ tuy cũng kiên nhẫn như ngài, nhưng chuyện vòng vo như cái tên Tần Sĩ Dư . Vương gia đừng học theo cái tên đó."

Mỗi câu mỗi chữ đều gọi là "cái tên đó", mà Cảnh Dung buồn . Người dám gọi Tần Sĩ Dư là "cái tên đó" chắc cũng chỉ Lý lão tướng quân thôi.

Cảnh Dung dậy, ngoài sảnh vài bước, lưng về phía Lý lão tướng quân : "Để đợi đến ngày hôm nay, Lý lão tướng quân chắc đợi lâu nhỉ?"

Giọng trầm hùng! Lý lão tướng quân trả lời, khóe miệng nhếch lên nụ .

 

Loading...