NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 270: Vương Triều Đại Lâm chưa bao giờ thiếu thiên tử

Cập nhật lúc: 2025-12-11 03:30:36
Lượt xem: 197

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý lão tướng quân quả thực là một con cáo già xảo quyệt!

Ông giấu kỹ, tâm tư thế nào cũng từng để lộ ngoài. Có lẽ, sống càng lâu thì càng trở nên gian manh như !

Cảnh Dung bước tới mái hiên, hai tay chắp lưng, giọng điệu như đang kể một câu chuyện.

Hắn tiếp tục : "Dù mục đích của Lý lão tướng quân là gì, bản vương đều khuyên ngài một câu..." Nói xong, xoay , thẳng Lý lão tướng quân đang ghế gỗ lê, nghiêm giọng: "Người sống lâu , cũng nên học cách buông bỏ. Huống hồ Lý gia cả trăm nhân khẩu, nếu chỉ vì một bước sai lầm của tướng quân mà dẫn đến họa tru di cửu tộc thì thật đáng chút nào."

Quả nhiên, cách khuyên giải của Cảnh Dung cũng khác thường!

Và trong lời , dường như chẳng hề quan tâm đến nguyên nhân tại Lý lão tướng quân như .

Đối với những lời , lão già bình thản như đang sa trường, vội vàng, vẫn giữ vẻ mặt "ngươi gấp thì ngươi lên mà ".

Khuôn mặt hằn sâu dấu vết thời gian chỉ nhăn , : "Không ngờ đứa trẻ cao đến ba thước năm nào, giờ đây tinh ranh đến thế, giống Bát hoàng t.ử năm xưa."

Bát hoàng tử, là Kỳ Trinh Đế hiện tại!

Nói xong, Lý lão tướng quân chống hai tay lên tay vịn ghế, khó khăn nâng hình phần nặng nề của dậy.

Ông bước về phía Cảnh Dung, : "Bát hoàng t.ử đăng cơ, tính cũng tròn hai mươi năm . Năm xưa khi còn là Bát hoàng tử, ngài tranh đoạt, là mờ nhạt nhất trong các hoàng tử. Còn Ninh Vương năm đó xuất chúng hơn , trận g.i.ế.c địch, lập vô chiến công hiển hách cho Đại Lâm. Chính vì thế, ngôi vị Thái t.ử năm đó, ngài thì còn ai."

Thở dài một tiếng.

Ông bên cạnh Cảnh Dung, ngước vầng trăng sáng vằng vặc bầu trời đen kịt. Vẻ mặt đầy hoài niệm và cảm thán!

Cảnh Dung ngắt lời, chỉ im lặng lắng ông tiếp.

" con sống đời lâu, nhiều thì thích yên tĩnh. Ninh Vương cũng ngoại lệ, ngôi vị Thái t.ử bèn chắp tay nhường cho Bát hoàng tử. Bát hoàng t.ử lúc đó thông minh mà phô trương, quả thực là ứng cử viên sáng giá cho ngôi vị trữ quân. khi một đỉnh cao quyền lực, tâm tính và d.ụ.c vọng đều sẽ bành trướng, ai tránh khỏi. Dù chỉ là một chút uy h.i.ế.p nhỏ nhoi cũng tuyệt đối phép xảy . Cho nên Ninh Vương phong Ngự Quốc Công, cả đời sẽ sống chân thiên tử, xích sắt khóa chặt, đời giám sát."

Một con hổ nhổ hết răng nanh, còn xích !

Cảnh Dung xong, trong lòng nặng trĩu, dường như đang kìm nén cảm xúc một lúc, khóe miệng nhếch lên, :

"Bản vương còn nhớ, năm xưa khi Phụ hoàng đăng cơ, lúc còn ở Bát Vương phủ, Ngự Quốc Công thường xuyên đến tìm Phụ hoàng đ.á.n.h cờ. Hai trò chuyện lâu, bàn chuyện chính sự, chỉ đàm đạo chuyện phong hoa tuyết nguyệt. Bản vương lúc đó còn nhỏ, bò bên cạnh xem cờ, cũng vài câu. Cho đến khi Hoàng gia gia hạ chỉ phong Phụ hoàng Thái tử, tất cả đều đổi. Một là vua, một , quân thần rạch ròi, chung quy vẫn sự khác biệt."

Hắn vẫn nhớ, chú Ngự Quốc Công năm nào thường bế lên vai, còn mang cho ít đồ chơi thú vị. Khoảng thời gian đó, vĩnh viễn bao giờ quên.

Năm Phụ hoàng phong Thái tử, mới ba tuổi. Mùa thu năm , Hoàng gia gia qua đời, Phụ hoàng đăng cơ.

Hắn tận mắt thấy hoàng thúc của quỳ mặt Phụ hoàng, tự xưng là "thần".

Lý lão tướng quân Cảnh Dung những lời , đưa tay vuốt chòm râu bạc trắng, như đang hồi tưởng hình ảnh của hơn hai mươi năm .

Thở dài: "Qua , đều qua cả . Tiên hoàng cũng , Ngự Quốc Công cũng thế, tất cả đều là quá khứ."

Cảnh Dung : "Đã như , Lý lão tướng quân cũng nên buông bỏ ."

"Buông bỏ cái gì?"

"Chuyện cũ năm xưa!" Hắn đáp nhạt.

Bốn chữ khiến tim Lý lão tướng quân thắt , nghiêng đầu : "Vương gia hỏi xem, cuối cùng là chuyện cũ năm xưa nào khiến lão phu kinh ?"

Cảnh Dung hề hứng thú!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-270-vuong-trieu-dai-lam-chua-bao-gio-thieu-thien-tu.html.]

Chỉ : "Dù là gì bản vương đều quan tâm. Hôm nay đến đây, bản vương chỉ vì hai điểm. Một là cho tướng quân , lô đèn lồng đó thu hồi và thế . Hai là hy vọng tướng quân dừng tay, đừng để sự việc quá xa mới hối hận."

"Ngươi cho rằng lão phu sẽ hối hận?"

Cảnh Dung nghiêm mặt: "Cho dù Lý lão tướng quân nghĩ cho bản thì cũng nên nghĩ cho Lý gia chứ. Hàng trăm mạng , cần gì bồi táng?"

Hai chữ "bồi táng" thốt , quả thực quá nặng nề.

Thế nhưng...

Lý lão tướng quân khẩy một tiếng.

Nói: "Lão phu đến nước thì sớm lường điều đó, chuyện hối hận."

"Tóm , những gì cần bản vương đều . Tướng quân đầu là việc của tướng quân. Bản vương niệm tình tướng quân lập nhiều chiến công hiển hách cho Đại Lâm, chuyện bản vương sẽ ngài che giấu. Chuyện đèn lồng sẽ ai . hy vọng tướng quân suy nghĩ kỹ mà kịp thời đầu, đừng sai càng thêm sai, dùng mạng sống của để đ.á.n.h cược."

Cảnh Dung quả là !

Lý lão tướng quân dường như lời của lung lay.

Cảnh Dung định rèn sắt khi còn nóng: "Dù là Bát hoàng t.ử năm xưa là Ninh Vương, tin rằng đều sẽ hoài niệm những ngày tháng của hai mươi năm . Những ngày tháng đó, tranh với đời. Nay tướng quân giải giáp quy điền thì hãy an tâm hưởng thụ tuổi già, cần gì dấn chốn kinh thành đầy gió tanh mưa m.á.u ? Dù ngài lý do gì, bản vương cũng sẽ hỏi đến. bản vương thực tâm khuyên giải tướng quân, sớm ngày rời khỏi kinh thành, trở về Thanh Châu ."

Lý lão tướng quân lẳng lặng hết những lời , mặt trầm xuống, một lời.

Cảnh Dung chắp tay vái chào!

"Hôm nay, coi như bản vương từng tới đây. Chuyện đèn lồng, coi như là tướng quân đùa một câu thôi, . Bản vương cáo từ."

Cúi chào rời .

Những lời của cứ văng vẳng bên tai Lý lão tướng quân dứt.

Không lâu khi Cảnh Dung rời , bên cạnh Lý lão tướng quân xuất hiện thêm một . Người đó ai khác là quản gia của Lý phủ.

Lão quản gia theo hướng Cảnh Dung rời , xác định xa.

Mới : "Lão gia, còn tiếp tục ?"

Lý lão tướng quân im lặng, ông , ánh mắt vẫn dán chặt vầng trăng bầu trời.

Hồi lâu...

Gật đầu một cái.

Quản gia hiểu ý, tiếp: "Dung Vương chỉ phát hiện chuyện đèn lồng, những chuyện khác ngài hề . Ngày đại thọ Hoàng thượng, việc sẽ diễn theo đúng kế hoạch của lão gia."

Lý lão tướng quân trầm mặc một lúc.

"Vị Vương gia , thật sự quá giống Bát hoàng t.ử năm xưa." Trong mắt ông ánh lên một cảm xúc phức tạp.

Gió nổi lên tứ phía!

"Đại Lâm vương triều, bao giờ thiếu thiên tử!"

...

Loading...