NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 272: Trước Cơn Giông Bão

Cập nhật lúc: 2025-12-11 04:01:17
Lượt xem: 155

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước cơn giông bão!

Hoàng cung, Trữ Tú cung, đêm khuya!

Kỷ Mộ Thanh giường, bên gối đặt chiếc khăn tay Cảnh Diệc đưa cho cô , hôm nay chắc giặt giặt bao nhiêu . Cô nghiêng chiếc khăn, khóe miệng còn vương nụ e thẹn.

Lúc , cả Trữ Tú cung chìm giấc ngủ, bên ngoài chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích.

Một lúc , chỉ thấy một tiểu thái giám rón rén đẩy cánh cửa sơn son thếp vàng của viện, thò đầu ngó, xách một chiếc đèn lồng leo lét ánh sáng bước , cẩn thận đến cửa phòng Kỷ Mộ Thanh.

"Cốc cốc cốc..."

Tiếng gõ cửa!

Kỷ Mộ Thanh vội giấu chiếc khăn trong chăn, nửa dậy hỏi: "Ai đó?"

"Kỷ tiểu thư, là nô tài."

"Có chuyện gì?"

"Nô tài đến đưa đồ cho ."

Kỷ Mộ Thanh lười biếng dậy, nhưng vẫn cố chịu lạnh xuống giường, khoác thêm áo, mở cửa .

Mặt mày cau : "Đồ gì?"

Tiểu thái giám quanh quất, mới lấy từ trong tay áo một phong thư đưa cho cô .

Vừa : "Đây là chủ t.ử sai gửi đến, bảo Kỷ tiểu thư một , đừng kinh động đến ai."

Kỷ Mộ Thanh vẻ mặt khó hiểu nhận lấy phong thư, mở xem.

Trong chốc lát, mừng sợ. Bức thư là do Thái t.ử Cảnh Hoa sai gửi đến, hẹn cô gặp mặt ở cửa hông Đông cung.

kích động nắm chặt bức thư hỏi tiểu thái giám: "Thư thật sự là do Thái t.ử gửi tới?"

"Vâng, chủ t.ử còn dặn Kỷ tiểu thư mau chóng qua đó."

"Đa tạ công công, sửa soạn một chút ngay." Giọng điệu phần phấn khích.

Tiểu thái giám cúi : "Vậy nô tài , đèn lồng để đây, Kỷ tiểu thư qua đó thể dùng."

"Ừ."

Đợi tiểu thái giám khỏi, cô đóng cửa phòng, bắt đầu cuống cuồng trang điểm, tô son trát phấn, cài cả cây trâm ngọc Tiêu Phi tặng lên đầu, ngắm gương mặt phấn nộn trong gương, hài lòng mới phó hẹn.

Lén lút rời khỏi Trữ Tú cung, xách đèn lồng, che ô, vốn nhanh vài bước, sợ gấp quá nước mưa b.ắ.n lên váy áo.

Suốt dọc đường, tim cô đập thình thịch. Chẳng lẽ Thái t.ử sủng hạnh ngay tối nay?

Nghĩ đến đây, cô c.ắ.n đôi môi đỏ mọng, tai đỏ bừng, quẳng luôn Cảnh Diệc mà cô hằng nhớ mong đầu.

Vội vội vàng vàng, mắt thấy chỉ cần qua một hành lang dài nữa là đến Đông cung, nào ngờ phía đột nhiên truyền đến tiếng động sột soạt.

Bước chân cô khựng , sống lưng lạnh toát. Người phụ nữ ngang ngược đến thì chung quy vẫn là phụ nữ, tất nhiên cũng sợ.

Bàn tay cầm cán ô run lên, siết chặt, im tại chỗ hồi lâu mới từ từ .

mà...

Phía trống , chẳng ai, ngay cả một tia sáng cũng .

Kỷ Mộ Thanh cau mày, chẳng lẽ đa nghi quá ?

Thở phào nhẹ nhõm, thì cổ đau nhói. Chưa kịp rõ bóng đen bất ngờ xuất hiện mặt, đầu óc tê dại, ngất lịm .

Người ngã xuống đất, váy áo ướt sũng nước mưa. Chiếc đèn lồng rơi xuống đất, nến cũng tắt ngấm.

Hồi lâu ...

Một luồng sáng màu cam đỏ từ xa đến gần, từng chút một chiếu lên .

Ngay mặt Kỷ Mộ Thanh, khuôn mặt dữ tợn của Tiêu Phi dần hiện rõ, dù trong đêm mưa gió, bộ y phục gấm vóc lộng lẫy vẫn tôn lên vẻ cao quý của bà . Bên cạnh còn hai cung nữ và ba thái giám theo.

Tang Lan che ô cho bà , chằm chằm Kỷ Mộ Thanh ướt sũng đất, dựa chủ nhân hừ lạnh một tiếng: "Nương nương, Kỷ gia sinh cái loại não thế chứ?"

Tiêu Phi , trong mắt rõ ràng mang theo sự toan tính trù liệu từ lâu, hất cằm về phía cây trâm ngọc đầu Kỷ Mộ Thanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-272-truoc-con-giong-bao.html.]

Một cung nữ bên cạnh bèn xổm xuống, rút cây trâm đưa cho Tiêu Phi.

Tiêu Phi cầm xoay xoay trong tay, một lúc mới vặn hạt ngọc cây trâm , dốc ngược xuống, từ lỗ nhỏ hạt ngọc chảy một ít chất lỏng màu xanh lam.

Tang Lan thắc mắc hỏi: "Nương nương, thứ thực sự tác dụng ?"

Tiêu Phi: "Nước ngâm cỏ Xạ Diệp tuy mùi nhạt, nhưng nếu đeo đầu vài ngày rời thì dù là thể trong trắng cũng sẽ xảy chuyện."

Nói trắng là một kiểu phá trinh biến tướng!

Cung nữ ban nãy xuống, vén tay áo Kỷ Mộ Thanh lên cho Tiêu Phi xem. Quả nhiên, cánh tay trắng ngần gì còn nốt chu sa nào nữa! Chẳng còn gì cả!

Nói cách khác, ngửi mùi cỏ Xạ Diệp sẽ nốt chu sa biến mất.

Tiêu Phi hài lòng, sai cài trâm ngọc lên đầu Kỷ Mộ Thanh, lệnh cho ba tiểu thái giám phía : "Khiêng ."

"Vâng!"

Ba tiểu thái giám tiến lên, khiêng Kỷ Mộ Thanh về hướng Hàn Tông Viện...

Tiêu Phi phủi tay, việc xong, chỉ đợi xem kịch ngày mai. Bà yên tâm trở về Chương Chí điện.

Đêm đó, mưa nhỏ dần chuyển thành mưa to.

Hạt mưa quất tường đỏ ngói xanh trong cung cấm...

Đinh tai nhức óc!

Sáng sớm hôm !

Trong nội viện Hàn Tông Viện, một cánh cửa đá văng . Mấy thái giám xông , bao vây chiếc giường đỏ che bởi lớp màn mỏng.

Nghe thấy tiếng động, Kỷ Mộ Thanh giật tỉnh giấc, mắt mở một cách yếu ớt, dậy giường, xoay xoay cái cổ đau nhức, xuyên qua lớp màn thấy đám thái giám bên giường.

"Các ..."

Giật nảy !

Cúi đầu xuống, phát hiện chỉ mặc mỗi chiếc yếm đỏ, vội vàng kéo chăn che . Cú kéo càng hoảng hồn hơn.

Bên cạnh, một đàn ông!

"A..."

hét lên thất thanh!

Cao Bỉnh Trạch tiếng hét của cô tỉnh giấc, mở mắt thấy cảnh tượng cũng sợ c.h.ế.t khiếp. Bật dậy, lăn long lóc từ giường xuống đất.

Bị thái giám bên ngoài tóm gọn.

"Cuối cùng là chuyện gì? Tại thế ? Tại ..." Cao Bỉnh Trạch sắp phát điên .

Người phụ nữ giường là ai, là Thiếu Tông của Hàn Tông Viện, tất nhiên .

Thái giám : "Cao Thiếu Tông, Tiêu Phi nương nương gặp ngài."

"Không , tại thế , oan."

"Phải , cứ để nương nương phán xét." Nói , lệnh cho mấy tiểu thái giám đang giữ : "Giải ."

Tiểu thái giám nhanh tay lẹ mắt lôi ngay.

Thái giám cầm đầu với Kỷ Mộ Thanh đang ngẩn giường: "Kỷ tiểu thư, mời mau mặc y phục , theo nô tài một chuyến."

Kỷ Mộ Thanh ngây bao lâu, mới mơ màng lôi đến Chương Chí điện.

Trong điện!

Cả Kỷ Mộ Thanh và Cao Bỉnh Trạch đều quỳ rạp đất!

Tiêu Phi giận dữ hai .

Nhìn Cao Bỉnh Trạch : "Bản cung cuối cùng cũng hiểu, tại đây ngươi gạch tên Kỷ tiểu thư khỏi danh sách, hóa các ngươi sớm tư thông, còn dám chuyện nam nữ vô liêm sỉ ngay trong cung cấm."

...

 

Loading...