NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 28: Vệ phủ đến cầu thân
Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:13:46
Lượt xem: 476
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Vân Thư cửa Tây sương viện phủ. Vừa về đến sân, cô thấy Loan Nhi bên ngoài, vẻ mặt cuống quýt như sắp .
Thấy tiểu thư nhà về, mắt Loan Nhi mở to hết cỡ.
"Tiểu thư, cuối cùng cũng về !" Loan Nhi căng thẳng .
Kỷ Vân Thư thong thả, nheo mắt cô : "Làm ? Lúc nào cũng hấp tấp như thế. Tối qua chẳng nhờ Lưu đại nhân nhắn với em là về ?"
Nha đầu , cứ hễ chuyện là cuống cuồng lên, cũng hoang mang theo.
Loan Nhi lắc đầu quầy quậy: "Không chuyện đó, là... là của Vệ phủ đến . Hiện giờ... bọn họ đang ở tiền sảnh. Vừa nãy lão gia sai sang bảo tiểu thư mau chóng qua đó."
Vệ phủ?
Xem là đến để cầu !
Hành động của con "sói già" cũng nhanh thật, chắc hẳn ông đang hận thể tống khứ cô ngay lập tức.
Kỷ Vân Thư thở dài một , xem giấc ngủ tan tành . Thật đen đủi!
Vào phòng, Kỷ Vân Thư nhanh chóng bộ nam trang , búi một kiểu tóc đơn giản, thoa chút phấn nhạt đến tiền sảnh.
Trong tiền sảnh chật kín.
Thứ đầu tiên đập mắt Kỷ Vân Thư là những hộp gấm lớn nhỏ bày biện bàn, chắc hẳn là sính lễ của Vệ phủ.
Kỷ Thư Hàn ở vị trí chủ tọa, thấy cô đến, gương mặt vốn dĩ hung hãn mỗi khi gặp cô nay bỗng trở nên từ bi lạ thường.
"Vân Thư, lâu thế mới tới? Vệ bá phụ và Vệ bá mẫu của con đợi lâu đấy."
Kỷ Vân Thư sang nhà họ Vệ, khẽ nhún hành lễ: "Vệ bá phụ, Vệ bá mẫu, Vân Thư dậy muộn, mong hai vị lượng thứ."
Người nhà họ Vệ còn kịp gì, Kỷ Mộ Thanh đoan trang bên cạnh liếc xéo một cái, giọng quái gở: "Muội đúng là nuông chiều, giờ là giờ Tỵ mà mới dậy thế?"
"Mộ Thanh, vô lễ."
Người lên tiếng là Lão phu nhân của Kỷ gia, tổ mẫu của Kỷ Vân Thư.
Bà mặc một bộ y phục gấm Bích Vân màu tím sẫm, áo thêu hình chim phượng mẫu đơn tinh xảo, từng đường kim mũi chỉ đều xuất xứ từ Cẩm Tú Tô Châu. Tóc bà điểm hoa râm nhưng chải chuốt vô cùng đoan trang, nhã nhặn. Trâm vàng ngọc châu đầu đều là cực phẩm. Trên cổ đeo hai chuỗi ngọc trai trắng, một lớn một nhỏ, tổng cộng chín mươi chín hạt. Đặc biệt nhất là đôi vòng tay phượng bạc trắng cổ tay bà, là do Tiên đế ban tặng, vô cùng quý giá.
Lúc mới đến, Kỷ Vân Thư chấn động bởi sự xa hoa . Nếu khảo cổ mà may mắn khai quật bộ hài cốt với trang phục thế thì đúng là tin chấn động giới khảo cổ. Thế nên, Kỷ Vân Thư nhiều nghĩ, nếu ngày về , cô nhất định ghi nhớ địa điểm chôn cất của vị Lão phu nhân .
Kể cũng lạ, con cháu Kỷ gia hương hỏa vượng, nhưng bốn vợ mà Kỷ Thư Hàn cưới về đều lượt mắc bệnh qua đời. Người nắm quyền thực sự trong Kỷ gia hiện nay là vị Lão phu nhân sáu mươi tuổi .
Sau khi quở trách Kỷ Mộ Thanh, Lão phu nhân sang với Kỷ Vân Thư: "Vân Thư , chuyện hôn nhân đại sự của con, và cha con chủ, nhận lời mối hôn sự với Vệ phủ. Sau gả sang Vệ phủ, con sống cho an phận, chớ để chê ."
Kỷ Vân Thư đáp.
Trong lòng cô hiểu rõ hơn ai hết, thông minh nhất Kỷ gia Kỷ Thư Hàn, mà là vị Lão phu nhân vẻ từ bi hiền hậu . Thời trẻ, e rằng bà cũng là một nhân vật lợi hại! Nếu , cái ghế Lão phu nhân Kỷ phủ thể vững vàng đến thế.
Trong lúc Lão phu nhân chuyện, Vệ phu nhân quan sát Kỷ Vân Thư xong, ánh mắt lộ rõ vẻ hài lòng giấu giếm.
Bà dậy, thiết khoác tay Kỷ Vân Thư, dịu dàng: "Đứa nhỏ trông thật xinh xắn, tổ mẫu và cha con nhắc đến con suốt. Quả nhiên là thanh tú dịu dàng, xứng đôi với Dịch nhi nhà ."
Bà quanh nội sảnh, ngạc nhiên : "Dịch nhi nãy còn ở đây mà, nhoáng cái thấy ?"
Vệ lão gia lên tiếng: "Chắc là chạy ngoài ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-28-ve-phu-den-cau-than.html.]
"Cái thằng bé , hôm nay đưa nó đến cầu , thế mà ngay cả mặt mũi vợ còn chạy mất." Vệ phu nhân ngoài miệng trách móc, nhưng ngay lập tức sang "an ủi" Kỷ Vân Thư: "Vân Thư, con đừng chấp nhặt, Dịch nhi tính tình hoang dã một chút nhưng tâm địa . Ta tin Vân Thư cũng là đứa trẻ hiểu chuyện, lương thiện, con đừng để bụng nhé. Sau thành , cũng mong con bao dung nhiều hơn, chung sống hòa thuận, đừng chê bai Dịch nhi nhà ."
Cô còn bước chân cửa, mà lời nịnh nọt thấy giả tạo quá !
"Vệ bá mẫu đùa, Vân Thư dám chê bai Vệ công tử. Hôn sự của nữ nhi xưa nay đều là lệnh cha , lời mai mối. Vân Thư gả quý phủ là phúc khí của Vân Thư." Nói đoạn, cô ngẩng đầu cha một cái.
Quả nhiên, con "sói già" những lời thì hài lòng hết sức!
Vệ phu nhân cũng cực kỳ ưng ý, gật đầu lia lịa, mặt ngươi hớn hở. Đứa con trai ngốc nghếch của bà cuối cùng cũng vợ !
Kỷ Thư Hàn vuốt râu, với Vệ lão gia bên cạnh: "Vệ lão gia, ông cũng đấy, mấy đứa con gái đều là khúc ruột tâm can của cả."
"Hiểu, hiểu. Sau việc gì, Kỷ lão gia cứ dặn dò một tiếng là ." Vệ lão gia gật đầu.
"Ông là yên tâm . Vậy hôn sự cứ quyết định thế nhé. Còn về sính lễ và giờ lành cử hành hôn lễ, chúng sẽ bàn bạc kỹ hơn."
Vệ lão gia lớn, vẻ đại gia giàu : "Vợ chồng chỉ mỗi Dịch nhi là con, về mặt sính lễ, Vệ gia chúng tuyệt đối chỉ nhiều hơn chứ ít ."
Câu trúng ngay ý đồ của Kỷ Thư Hàn. Gả con gái, chung quy cũng chỉ vì hai thứ: Tiền tài và Địa vị!
Kỷ Vân Thư ngoan ngoãn giữa nội sảnh, nhiều, ngó lung tung. Hai gia đình sôi nổi bàn tán chuyện hôn sự của cô, nhưng cô một chữ cũng chẳng lọt tai.
Mãi đến khi Kỷ Lão phu nhân gọi cô.
"Vân Thư, là con vườn tìm Vệ công t.ử , trẻ tuổi các con dễ chuyện. Còn chuyện hôn sự, và cha con sẽ sắp xếp chu ."
Vệ phu nhân cũng vội hùa theo: " đấy, con tìm Dịch nhi , hai đứa gặp mặt ."
ý Kỷ Vân Thư, cô vốn chẳng ở đây lâu, bèn hành lễ ngoan ngoãn lui ngoài.
Kỷ Mộ Thanh tinh mắt, đôi mắt phượng khẽ liếc, một lúc cũng theo ngoài.
Thoát khỏi chốn dầu sôi lửa bỏng, Kỷ Vân Thư hít sâu một khí lạnh, phủi phủi chỗ tay áo Vệ phu nhân nắm lấy.
Tay áo nhăn nhúm cả ! Bà sợ con dâu chạy mất đến thế cơ !
Ngáp một cái dài, cô mệt rã rời, chẳng hề ý định tìm Vệ Dịch mà định thẳng về viện của . Cô cần ngủ một giấc, dù tối nay còn đến Nghĩa trang nữa!
Vừa đến hành lang hậu viện, cô chợt thấy tiếng đùa ầm ĩ.
"Một thằng ngốc mà cũng chữ ? là chuyện lạ thiên hạ!"
Giọng , chẳng là của tam ca Kỷ Nguyên Chức, kẻ nổi tiếng ăn chơi trác táng đó ?
"Tam ca, tam ca, tên ngốc rốt cuộc là ai thế? Sao ở nhà ?"
Lần lên tiếng là Kỷ Linh Chi, tứ mới tám tuổi của Kỷ Vân Thư.
"Hắn là tên ngốc của Vệ phủ, là tam tỷ phu tương lai của đấy."
"Muội thèm ông rể ngốc thế , chịu ..."
Giọng chua loét, nhọn hoắt của Kỷ Linh Chi chói tai vô cùng.