NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 282: Đáng tiếc! Đáng tiếc!
Cập nhật lúc: 2025-12-11 04:01:27
Lượt xem: 156
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nếu ngươi dám động đến một sợi tóc của cô , sẽ g.i.ế.c ngươi."
Cảnh Dung siết chặt hai nắm đấm, sự kích động khiến đôi mắt trào dâng sát khí nồng đậm.
Hắn càng lo lắng cho Kỷ Vân Thư bao nhiêu, Cảnh Diệc càng hài lòng bấy nhiêu.
Hắn bước tới mặt Cảnh Dung, xuống từ cao, khẩy: "Ngươi bây giờ mang trọng tội, bản còn khó bảo , giữ mạng sống để bước khỏi đây còn nữa là."
Cảnh Dung nghẹn họng, môi mím chặt thành đường thẳng. Hai tay bám chặt song gỗ, gồng chống đỡ cơ thể nặng nề dậy. Đôi mắt sắc lạnh ánh lên làn tóc rối khiến rùng .
Ngay cả Cảnh Diệc trong khoảnh khắc đó cũng thấy sống lưng lạnh toát!
"Ngươi nên rõ, lời nhất định sẽ thực hiện. Ngươi dám động cô , lời chắc chắn sẽ thành sự thật."
Đe dọa trắng trợn!
Cảnh Diệc : "Ngươi đang dọa ? Được, cũng thử xem, khi g.i.ế.c Kỷ , ngươi sẽ g.i.ế.c thế nào."
Lời tất nhiên chơi, Cảnh Diệc thực sự dám .
"Ngươi..."
"Có đ.á.n.h cược ?"
Tim Cảnh Dung thắt . Phải thừa nhận việc Cảnh Diệc dùng tính mạng Kỷ Vân Thư uy h.i.ế.p thực sự tác dụng.
"Ngươi thế nào mới chịu thả cô ?"
Cảnh Diệc tà ác: "Rất đơn giản, nếu việc phụ hoàng giao cho điều tra kết quả, tất nhiên sẽ thả Kỷ . Chỉ cần ngươi chịu điểm chỉ nhận tội."
Ánh mắt Cảnh Dung d.a.o động, đôi môi rỉ m.á.u định mở...
Kỷ Vân Thư lên tiếng: "Đừng tin , việc liên quan gì đến Vương gia. Nếu vì mà để Vương gia gánh tội danh mưu phản g.i.ế.c vua, mới là tội nhân thiên cổ."
Cảnh Dung cô: "Ta thể để nàng xảy chuyện."
"Ta sẽ ." Nói xong, cô Cảnh Diệc: "Diệc Vương, luật pháp Đại Lâm tại hạ cũng hiểu đôi chút. Xin hỏi, thế nào là tự ý xông thiên lao?"
Hả?
Câu hỏi khiến Cảnh Diệc cứng họng.
Kỷ Vân Thư tiếp tục: "Điều 32 luật pháp Đại Lâm quy định: Kẻ nào mang đao xông thiên lao, g.i.ế.c hại quan triều đình, cướp tù nhân thì xử chém! tại hạ thứ nhất mang đao, thứ hai g.i.ế.c hại quan sai, thứ ba cướp tù nhân. Cùng lắm chỉ thể khép tại hạ tội lừa dối thôi."
"Miệng lưỡi sắc bén thật, thảo nào Dung Vương coi ngươi là môn khách, che chở như ."
"Nếu Diệc Vương g.i.ế.c , là g.i.ế.c vô tội. Tội danh ngài gánh nổi ?"
Kỷ Vân Thư dõng dạc !
Có lý khắp thiên hạ, ai cũng sợ.
May mà vị huyện thái gia ở Cẩm Giang thỉnh thoảng nhét cho cô mấy cuốn sách, là văn thư triều đình ban xuống thì cũng là hồ sơ sửa đổi luật pháp Đại Lâm. Vừa khéo cô lúc rảnh rỗi cũng thích lật xem!
khổ nỗi...
Cảnh Diệc : "Kỷ quả thực là tài tử. Đã lôi luật pháp chuyện thì , bản vương lấy mạng ngươi, nhưng tội c.h.ế.t thể miễn, tội sống khó tha."
Dứt lời, búng tay cái tách.
Ra lệnh cho thị vệ: "Đưa Mạc công t.ử khỏi cung, áp giải Kỷ ám thất. Bổn vương còn đích ... thẩm vấn một chút."
"Vâng!"
Thị vệ đưa Kỷ Vân Thư về phía ám thất.
Mạc Nhược hất tay áo đẩy tên thị vệ , với Cảnh Diệc: "Diệc Vương, Kỷ là do đưa cung. Ngươi thẩm vấn thì thẩm vấn đây , cần gì khó một thư sinh trói gà chặt."
Thư sinh?
Đôi mắt âm u của Cảnh Diệc tối sầm : "Theo bản vương thấy, cô là thư sinh, mà là một thông minh."
Lời đầy ẩn ý!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-282-dang-tiec-dang-tiec.html.]
Hắn phất tay: "Còn mau đưa Mạc công t.ử ?"
Ba bốn tên thị vệ cùng xông lôi Mạc Nhược đang vùng vẫy ngoài.
Cảnh Diệc Cảnh Dung, : "Ngươi yên tâm, đảm bảo khi thẩm vấn xong vị Kỷ sẽ đưa cô an khỏi cung."
Nói xong bèn về phía ám thất!
Cảnh Dung mất hết sức lực, ngay khi Cảnh Diệc rời , quỵ xuống, hộc một ngụm máu...
Trong ám thất!
Kỷ Vân Thư trói cột gỗ loang lổ vết máu. Cảnh Diệc xong bèn cho lui hết ngoài.
Trong ám thất u ám, ngoài mùi hôi thối và tanh nồng còn mùi nấm mốc nồng nặc. Kỷ Vân Thư nhíu mũi, n.g.ự.c nôn nao ói.
Cảnh Diệc chắp tay lưng, đến mặt cô, ánh mắt đầy vẻ soi mói, khóe miệng từ từ nhếch lên.
Hắn vươn những ngón tay thon dài chạm nhẹ tai Kỷ Vân Thư.
Cô đầu , trừng mắt lạnh lùng.
Càng như thế Cảnh Diệc càng thích thú. Hắn thu tay về mà càng thêm cợt nhả vuốt ve dái tai cô, trượt xuống gò má trắng nõn, cuối cùng dừng ở vết sẹo mờ nơi đuôi mắt.
"Tiên sinh giờ vẫn đeo mặt nạ, nay thấy dung mạo thật, thật khiến bản vương kinh ngạc tột độ."
Giống hệt con sói đói nhả xương!
Kỷ Vân Thư cố sức đầu , nhưng Cảnh Diệc bóp chặt cằm, nâng cao lên.
Vừa ngắm nghía : "Rõ ràng là một tuyệt sắc giai nhân, cứ giả nam trang, thật đáng tiếc."
"Buông !" Kỷ Vân Thư quát.
Tay Cảnh Diệc càng siết chặt hơn.
"Bản vương thật hiểu nổi, tại Kỷ gia đưa Kỷ Mộ Thanh cung Thái t.ử phi chứ là cô. Đáng tiếc, đáng tiếc..."
Đáng tiếc cái đầu ngươi!
Kỷ Vân Thư khẩy: "Diệc Vương tại ?"
"Rửa tai lắng !"
"Bởi vì chỉ thông minh mới phí công vô ích tranh giành quyền lực và địa vị thuộc về ."
"Ý ngươi là gì?"
"Chẳng lẽ còn đủ rõ ràng ? Những việc Diệc Vương chẳng vì ngôi vị Thái tử, vì ngai vàng ? xưa nay, những kẻ như Vương gia cuối cùng chỉ hai kết cục. Một là đời phỉ nhổ, hai là trong quá trình tranh quyền đoạt vị g.i.ế.c c.h.ế.t!"
Sử sách ghi chép chẳng đều như ? Ngay cả Tần Thủy Hoàng lẫy lừng cũng ngoại lệ!
Lời của cô đổi ánh mắt chút tán thưởng của Cảnh Diệc. Người phụ nữ khiến hứng thú!
Ngón tay siết nhẹ, nâng mặt Kỷ Vân Thư cao hơn chút nữa. Hắn cúi đầu đôi mắt trong veo bướng bỉnh của cô.
"Miệng lưỡi sắc sảo thật, những lời bản vương thích . Sự thông minh và bướng bỉnh của Kỷ cô nương cũng khiến bản vương khâm phục. một nữ t.ử thông minh như ở bên cạnh Cảnh Dung, thật đáng tiếc!"
Lại một câu đáng tiếc! Nói chân thành ghê gớm!
"Chi bằng cô theo bản vương, môn khách trong phủ Diệc Vương , còn nơm nớp lo sợ suốt ngày nữa."
Phì! Lão nương thèm.
Kỷ Vân Thư c.ắ.n môi, dùng sức đầu thoát khỏi tay Cảnh Diệc.
Hỏi thẳng: "Diệc Vương g.i.ế.c , đưa đến đây nhiều lời như , tại thẳng vấn đề?"
Cảnh Diệc , lùi vài bước, khóe miệng nhếch lên nụ nhạt lùng nham hiểm.
"Kỷ cô nương giỏi giao dịch với khác ? Chi bằng cũng một cuộc giao dịch với bản vương, thế nào?"
...