NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 3: Thi thể vô danh

Cập nhật lúc: 2025-12-02 12:00:03
Lượt xem: 429

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mưa dầm dề rả rích suốt cả ngày, đến tối mịt mới tạnh.

Tiền viện Kỷ gia đang rộn ràng tiếp đãi khách quý từ kinh thành, còn Kỷ Vân Thư lúc đang lúi húi sắp xếp hộp màu. Những loại màu nước đều do cô tự tay pha chế, lên màu nhuận sắc, càng để lâu càng sáng, bảo quản cả ngàn năm cũng thành vấn đề.

Chừng một tuần trôi qua.

Loan Nhi hớt hải chạy : "Tiểu thư, huyện thái gia nhắn mau tới thôn Đông Giao một chuyến. Nghe nhà cửa ở đó hỏa hoạn, c.h.ế.t ít . Người đang đợi nhận xác để an táng, nhưng t.h.i t.h.ể đều thiêu thành than, nhận ai với ai, nên nhờ qua xem giúp."

"Chuyện xảy khi nào?"

"Một canh giờ ."

Kỷ Vân Thư "ừ" một tiếng, thong thả đóng nắp hộp gỗ, bộ nam trang, thắp một chiếc đèn lồng lên đường .

Kỷ Vân Thư bao giờ mang theo Loan Nhi, trong viện cần trông coi.

Đường đêm khó , may mà thôn Đông Giao quá xa. Vừa đến nơi, Kỷ Vân Thư thấy những ngôi nhà đổ sập vẫn còn bốc khói nghi ngút, mùi gỗ cháy khét lẹt xộc mũi. Dân làng xách đèn lồng vây quanh bên ngoài, tiếng than ai oán, tiếng thở dài sườn sượt vang lên khắp nơi.

Lại gần hơn, mặt đất xếp ngay ngắn hơn mười cái xác cháy đen, da thịt nát bấy, còn hình thù.

Huyện thái gia thấy Kỷ Vân Thư đến thì mừng như bắt vàng, vội vàng chạy tới, hạ giọng dỗ dành: "Vân Thư, cô xem giúp . Nếu tình hình nghiêm trọng, bản quan cũng chẳng phiền cô. Đầu năm đầu tháng mà xảy chuyện , đừng cô thấy xui xẻo, giờ ai cũng đang kêu trời đây !"

"Trời còn sớm, nhanh về sớm."

"Được, , ."

Huyện thái gia sai kê một cái bàn, bày lên mười mấy tờ giấy tuyên thành, cho nha dịch quây xung quanh hiện trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-3-thi-the-vo-danh.html.]

Nhìn đống t.h.i t.h.ể la liệt, đôi mắt hạnh của Kỷ Vân Thư thoáng chút chùng xuống, giấu kín một luồng cảm xúc. Tuy quen với cảnh , nhưng bảo cô vô cảm thì là dối.

đến cái xác đầu tiên, xổm xuống quan sát. Cái xác cháy đen mặt chỉ da bong thịt nát mà phần mặt còn trương phồng. Cô một lúc lẩm bẩm: "Hốc mắt sâu thành hình, gò má thấp phẳng, xương trán rộng, xương hàm hẹp."

Cô rút từ thắt lưng đôi găng tay trắng đeo , ấn nhẹ lên mặt và xương đỉnh đầu của nạn nhân, trong đầu phác thảo sơ bộ.

Quay bàn, mở hộp gỗ, lấy bút pha màu, cô nhanh chóng họa nên một khuôn mặt giấy.

Bức tranh thành, từ đám đông bỗng một lao , lóc t.h.ả.m thiết chạy đến cái xác đầu tiên: "Đây là tướng công ! Tướng công ơi, nỡ bỏ ? Để đời sống nổi..."

Kỷ Vân Thư tiếp tục xem xét cái xác thứ hai. Xương chẩm nứt, lẽ do xà gỗ đè trúng, xương bướm lồi, xương hàm lệch...

Bức chân dung thứ hai hiện .

Một nam một nữ lao tới, gào gọi "Mẹ".

Cảnh tượng , quả thực khiến rơi lệ!

...

Kỷ Vân Thư mất nửa canh giờ để vẽ xong chân dung của mười bảy cái xác cháy đen. Trong đó mười hai nhận diện, còn năm cái xác vô danh ai nhận.

Huyện thái gia cho cầm tranh hỏi quanh vùng, nhưng trong thôn đều lắc đầu .

Thi thể vô danh?

Thôn Đông Giao ở Cẩm Giang vốn chẳng lớn, tự dưng lòi năm cái xác vô danh? Chẳng lẽ là nơi khác? nơi khác xuất hiện trong những ngôi nhà ở Đông Giao?

 

Loading...