NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 303: Chỉ có thể làm một Vương gia

Cập nhật lúc: 2025-12-12 07:30:23
Lượt xem: 172

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

hiểu! Những thứ đều là cô tiện tay lật vài cuốn sách Phật pháp khi thu thập tài liệu khảo cổ, liếc qua vài nhớ thôi.

Kỷ Vân Thư : "Người đời tham ngộ Phật pháp cả đời, nhưng đến c.h.ế.t vẫn hiểu chân lý của Phật. Cái gọi là Phật tại tâm, chẳng qua chỉ là tự an ủi mà thôi."

"..." Khổng phu nhân im lặng.

"Tại hạ chỉ hỏi phu nhân một câu, phu nhân tin Phật để gì?"

Hả?

Chưa từng ai hỏi Khổng phu nhân câu . Khuôn mặt thanh tú của bà thoáng vẻ mờ mịt và kinh ngạc.

Hồi lâu...

Đáp: "Phật, chỉ là Phật thôi. Phật, cũng là cái gì nữa."

"Người vẫn là một mà."

Như một lời cảnh tỉnh trong mộng, sắc mặt Khổng phu nhân đổi, chống tay dậy. Kỷ Vân Thư cũng thuận tay đỡ bà một cái, cùng lên.

Khi dậy, Khổng phu nhân vẻ khó khăn, nhưng chuỗi tràng hạt trong tay vẫn rời, bà lê bước đến bên cửa sổ, đẩy một cánh cửa . Gió ấm thổi , loãng bớt mùi hương nồng nặc.

Trên bệ cửa sổ vương vài cánh hoa đào. Nhìn rừng đào tràn đầy sức sống trong sân, mắt Khổng phu nhân ngấn lệ.

Giọng bà mang vài phần thê lương: "Ngu Nhi từ nhỏ đến lớn luôn ở bên cạnh , từng trái ý . Nó ngoan, hiểu chuyện, là một cô nương , một đứa con gái . Ta còn nhớ mười mấy năm , bệnh nặng, nó cứ ở bên cạnh suốt ngày, hình nhỏ bé co ro bên giường, canh giữ hết đêm sang đêm khác. Lúc đó, nó mới bảy tuổi thôi."

Nói đến đây, khóe miệng Khổng phu nhân nở nụ hiếm hoi. mang vẻ thê lương.

Kỷ Vân Thư lẳng lặng , đến bên cạnh bà, theo ánh mắt bà. Rừng đào nở rộ rực rỡ, đập mắt một màu đỏ thắm.

: "Khi Khổng cô nương mất nhắc đến , nhưng nghĩ, yên lòng nhất là ."

"..."

"Người tin Phật, chuyện tùy duyên, cũng cố tự thôi miên rằng Khổng Ngu phong công chúa là ý trời, gả sang Khúc Khương cũng là ý trời, thậm chí gả cho Thái t.ử cũng là ý trời. Dù tùy ý như , cô cũng từng oán hận ."

Hốc mắt Khổng phu nhân ươn ướt, hai tay nắm chặt chuỗi tràng hạt.

Hồi lâu... nước mắt rơi xuống, nhưng bà lấy tay áo lau . Đợi bình tĩnh , bà trầm giọng : "Đa tạ với những lời , nghĩ hiểu ."

"Ta những lời Khổng phu nhân áy náy, mà là hy vọng hiểu rằng, kết cục là sự lựa chọn của chính Khổng cô nương, cũng giống như đạo lý chọn tin Phật ."

Khổng phu nhân gật đầu.

Hỏi: "Tiên sinh hôm nay đến đây là vì di nguyện của Ngu Nhi, xin hãy cho ."

"Khổng cô nương , cô hy vọng Quyên Nhi cô nương thể rời khỏi hoàng cung."

"Quyên Nhi?"

"Vâng." Cô gật đầu: "Quyên Nhi cô nương theo Khổng cô nương cung với phận cung nữ, cho nên cả đời thể xuất cung, cần phu nhân cung đón cô mới . Ta tin rằng Hoàng thượng sẽ đồng ý."

"Được, sẽ ."

"Đợi khi Quyên Nhi rời cung, phu nhân hãy đưa cô rời khỏi kinh thành . Thanh Sơn Cư quả thực là một nơi ."

Khổng Ngu c.h.ế.t, đối với Khổng phu nhân mà cần thiết kinh thành nữa, rời xa kinh thành là chuyện .

Hai cũng thêm gì nữa.

Kỷ Vân Thư chắp tay từ biệt, khi còn một câu: "Người chung quy vẫn là , Phật chung quy vẫn là Phật. Người Phật, Phật cũng ."

Nói xong câu đầy triết lý đó, Kỷ Vân Thư rời .

Ngay khi cô , Khổng phu nhân vặn mạnh chuỗi tràng hạt trong tay.

Tách...

Chuỗi tràng hạt bà tay hơn mười năm cuối cùng cũng đứt dây. Chín mưới chín hạt châu rơi vãi xuống đất, lăn long lóc, như những con ngựa hoang đứt cương chạy tứ tán.

Kỷ Vân Thư đến sân gọi một tiếng "Vệ Dịch", Vệ Dịch bẻ mấy cành hoa đào vui vẻ chạy từ rừng đào nhỏ , đưa hoa đến mặt cô.

"Cho cô !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-303-chi-co-the-lam-mot-vuong-gia.html.]

Nụ rạng rỡ như ánh mặt trời.

Kỷ Vân Thư nhận lấy hoa đào từ tay , đưa tay xoa đầu .

"Chúng về nhà."

"Ừm!"

...

Hoàng cung!

Thái t.ử qua đời, văn võ bá quan đều cung, xếp hàng ngoài Phụ Dương Điện.

Bên trong điện, Cảnh Diệc, Cảnh Dung và Cảnh Hiền cũng thành hàng.

Cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn mặt đóng chặt, ai dám gõ, cũng ai dám đẩy cửa .

Mọi như suốt một ngày một đêm! Ngoại trừ một thánh chỉ truyền từ cánh cửa đó, hạ lệnh lan truyền chuyện Thái t.ử tạo phản và định giờ an táng Thái t.ử thì còn động tĩnh gì nữa.

Cảnh Dung mặt lạnh tanh, ánh mắt sớm mất tiêu cự, trông vẻ mệt mỏi.

Cảnh Diệc bên cạnh huých nhẹ tay .

Hạ giọng hỏi: "Khổng cô nương thật đáng thương, vốn tưởng phong công chúa gả sang Khúc Khương Vương phi, ai ngờ gả cho Cảnh Hoa mấy canh giờ thành tân quả phụ. Nào ngờ tự sát c.h.ế.t theo Thái tử, tạo hóa trêu ngươi thật đấy."

Giọng điệu quái gở!

"Trong lòng ngươi chút đau lòng ?" Cảnh Diệc hỏi.

Cảnh Dung vẫn để ý đến , trong mắt chút gợn sóng.

Thấy như , Cảnh Diệc nhếch môi, ngẩng cao đầu hơn chút nữa, nheo mắt suy tư: "Ngươi xem, bây giờ Thái t.ử c.h.ế.t thì ngôi vị Thái t.ử sẽ thuộc về ai đây?"

Nụ gian xảo, tàn nhẫn.

Cảnh Dung ngước mắt lên thẳng về phía , trầm giọng : "Cả đời ngươi chỉ thể một Vương gia thôi."

Hả?

Cảnh Diệc kinh ngạc câu bất ngờ của ?

Cười nhạt, châm chọc: "Ta giống ngươi, cả đời chỉ một Tiêu Dao Vương."

Khuôn mặt lạnh lùng của Cảnh Dung ngưng tụ một tia sáng lạnh lẽo, dường như sắp sửa bùng phát từ trong mắt . May mà tất cả sát khí đều dồn nắm đ.ấ.m đang siết chặt.

Hắn nhạt giọng: "Có đôi khi lòng sẽ đổi. Khi ngươi càng một thứ gì đó thì càng ép buộc nhận lấy. Ngày hôm nay, cảnh của là như ."

Lời Cảnh Diệc hiểu!

Cảnh Hiền bên cạnh cũng hiểu.

Ngay khi Cảnh Diệc định mở miệng đáp lời thì cánh cửa mặt mở . Trương Toàn khom bước : "Hoàng thượng chỉ, thể lui xuống."

Nói xong trong đóng cửa .

Các quan văn võ cả ngày đêm, cơ thể sớm chịu nổi, chỉ dụ bèn giải tán, về nhà ngủ một giấc. Cảnh Hiền cũng chịu nổi sự dày vò, thái giám dìu về Đồng Nhân Điện.

Cảnh Dung khỏi cung bèn lên xe ngựa.

"Vương gia, về phủ đến Trúc Khê Viên?" Lang Bạc đợi bên ngoài hỏi.

"Dụ Hoa Các!" Cảnh Dung lạnh lùng .

Lang Bạc cố tình nhắc nhở: "Vương gia thăm Kỷ ?"

Cảnh Dung lườm một cái.

"Bổn vương là đến Dụ Hoa Các."

...

 

Loading...